Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
51.
Trước khi Tần Húc Đông và Ninh Ngọc đến trường, họ gửi hành lý ở nhà ga xe lửa, tốn năm xu để nhờ nhân viên nhà ga trông giúp.
Rời khỏi nhà ga, Ninh Ngọc mang quần áo đến nhà máy dệt bông, đưa cho Mã Tú Phương, đồng thời với cô thể tiếp tục nữa.
Sau đó, Ninh Ngọc đến bưu điện để tạm biệt Trân Châu.
Tưởng Trân Châu Ninh Ngọc sẽ theo chồng chuyển đơn vị, tuy chút tiếc nuối vì còn gặp thường xuyên, nhưng vẫn mừng cho cô, cuối cùng còn hẹn sẽ thư qua thường xuyên.
Xử lý xong những việc trời ngã trưa, khi chạy khắp nơi, cả Ninh Ngọc và Tần Húc Đông đều toát mồ hôi.
“Đi ăn , ăn xong ga.” Tần Húc Đông thấy mặt Ninh Ngọc đỏ bừng, liền nắm tay cô kéo đến nhà hàng quốc doanh.
Tuy kiếp sống khổ, nhưng Ninh Ngọc tính toán từng đồng. Cô tin rằng tiền tiêu thì kiếm , nên vui vẻ bước theo .
Dù là thời nào cũng thiếu tiền, thập niên 70 cũng . Nhà hàng quốc doanh chật kín , Tần Húc Đông cao lớn nên thể chắn chỗ, giữ trống chen lấn cho Ninh Ngọc.
May mắn , lúc một bàn ăn xong rời .
Tần Húc Đông dậy gọi món, khi nhân viên phục vụ dọn xon, Ninh Ngọc lấy khăn tay lau bàn, ngoan ngoãn chờ.
Lúc , ở bàn bên cạnh, một thanh niên đang ăn cơm bỗng ngẩng đầu thấy Ninh Ngọc, tay cầm bát cơm dừng , kích động gọi: “Ninh Ngọc?”
Nghe gọi , Ninh Ngọc sang , thấy một gương mặt quen quen, mơ hồ nhớ từng là bạn học cũ, nhưng kí ức thời học quá xa , cô nhất thời nhớ tên.
Người đàn ông thấy cô nhớ tên , ánh mắt thoáng qua chút hụt hẫng, tự giới thiệu: “Tớ là Vương Vĩ Hoa, mới nghiệp vài tháng, nhớ tớ ?”
Nghe thấy tên , ký ức của Ninh Ngọc dần khơi dậy.
“Gì ? Hai quen ?” Tần Húc Đông bưng bát cơm trở , thấy thanh niên đang chuyện với Ninh Ngọc liền lên tiếng ngắt lời.
“Ừ, đây là bạn học cấp ba của em, Vương Vĩ Hoa.” Ninh Ngọc giới thiệu đơn giản, đó khẽ thêm một câu: “Anh chắc cũng nhận đó.”
Tần Húc Đông kỹ, hừ một tiếng, đúng thật là quen, chẳng là một trong những từng tranh đưa Ninh Ngọc về nhà, suýt nữa đ.á.n.h đó ? Sao xuất hiện nữa !
Ngay khoảnh khắc thấy Tần Húc Đông, cảm giác nguy cơ trong lòng Vương Vĩ Hoa lập tức tăng vọt.
Người đàn ông cao lớn, mặc quân phục đành, còn trai thế , đang ở cục điện lực như đột nhiên cảm thấy thua kém…
Vương Vĩ Hoa vẫn cố giữ hy vọng, hỏi: “Ninh Ngọc, là?”
“Đây là chồng tớ, Tần Húc Đông, là bộ đội. Chúng tớ tổ chức đám cưới đơn giản nên mời bạn học, xin nhé.”
Câu của Ninh Ngọc lịch sự, nhưng Vương Vĩ Hoa xong cảm thấy trái tim tan nát.
Hồi cấp ba, Ninh Ngọc là nữ thần trong lòng các nam sinh, khi đó nhiều thích cô , Vương Vĩ Hoa cũng từng ngầm thể hiện vài , nhưng đều kết quả.
Tình cảm đơn phương vốn kết thúc khi nghiệp, mà cuộc gặp hôm nay khiến ngọn lửa trong lòng Vương Vĩ Hoa bùng cháy.
Giờ là nhân viên cục điện lực, hộ khẩu thành phố, công việc định, kiểu thanh niên tương lai mà các bác gái khen ngợi, Vương Vĩ Hoa cảm thấy vẫn còn cơ hội.
Thế mà hy vọng tan vỡ nhanh đến . Nữ thần của kết hôn sớm thế chứ?
Đợi đến khi Ninh Ngọc và chồng ăn xong rời , Vương Vĩ Hoa vẫn hiểu nổi.
52.
Đơn vị bộ binh nơi Tần Húc Đông đóng quân ở ngoại tỉnh, mất một ngày tàu. Lúc về Tần Húc Đông mua vé , nhưng Ninh Ngọc cùng, dĩ nhiên mua vé giường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-28.html.]
Thời nay thường khó mua vé giường , nhưng cuối cùng Tần Húc Đông vẫn mua hai vé giường cứng.
Khi họ mang theo túi lớn túi nhỏ lên toa, trong toa vẫn ai. Hai chọn chỗ trong cùng để tránh khác qua ồn ào.
Hành khách dần lên tàu, toa vốn yên tĩnh nhanh ch.óng trở nên ồn ào.
Vé giường đắt, dân bình thường thà chịu khổ mua vé còn hơn, nên toa giường vẫn còn nhiều chỗ trống. Giường đối diện họ vẫn ai, Ninh Ngọc thấy cũng thấy yên tĩnh phần nào.
Dù thể yên lặng tuyệt đối, nhưng tránh xa lạ sát bên là đủ .
Ninh Ngọc quen với mùi toa tàu, một lúc giường Tần Húc Đông leo lên giường giữa nghỉ.
Chẳng mấy chốc đến giờ ăn tối, Tần Húc Đông gọi Ninh Ngọc dậy, lấy bánh nướng mà từ trong túi . Ninh Ngọc xuống giường, vẫn thấy ch.óng mặt. lúc tàu dừng ở một ga, cô định ngoài hít thở chút khí.
Tần Húc Đông ở trông hành lý, thể cùng, liền lo lắng dặn: “Em cẩn thận nhé, đừng để ai va , ngoài một chút về ngay, đừng để trễ tàu.”
Ninh Ngọc thấy dặn dò như dặn trẻ con, tươi hứa: “Anh yên tâm, em chỉ chút thôi, lạc .”
Cô theo dòng xuống tàu, dám xa, chỉ quanh quẩn gần toa hít thở chút khí. Khi hành khách lên tàu trở , cô cũng về theo.
Đi đến cuối toa giường , còn thấy , thì thấy một giọng nữ trong trẻo vang lên:
“Anh Tần, cảm ơn giúp mang hành lý, em nấu thịt kho, ăn chung ?”
Vừa dứt lời, Ninh Ngọc đến chỗ .
Người đang chuyện với Tần Húc Đông là một cô gái chừng mười tám mười chín tuổi, tết hai b.í.m tóc to, quần áo tuy giản dị nhưng gương mặt xinh xắn, ánh mắt sáng ngời.
Bên cạnh cô là một bà lão, da ngăm đen sạm nắng, tóc hoa râm là nông lâu năm.
Chỗ giường hai bên chất thêm vài túi vải đan, xem hai định ở giường đối diện họ. Ninh Ngọc lúc nãy thấy nhiều lên ở ga , đoán rằng sẽ đối diện, giờ thấy là một già một trẻ, đều là nữ, cảm thấy yên tâm hẳn.
Tần Húc Đông thấy Ninh Ngọc bình an trở , cũng thở phào nhẹ nhõm, từ chối lời mời của cô gái: “Không cần , bọn mang đồ ăn .”
Nói rót ly nước nóng cho Ninh Ngọc: “Khó chịu ? Uống chút nước nóng . Bánh nguội , để mua cơm cho em.”
Ninh Ngọc sờ bánh, đúng là nguội cứng, nên ngăn .
Sau khi Tần Húc Đông , bà lão giường đối diện mỉm hỏi: “Cô gái, lính đó là chồng cô ? Anh thật đấy.”
Ninh Ngọc mỉm gật đầu.
Thấy Ninh Ngọc xinh , ăn mặc hợp mốt nhưng thiện, bà cụ cũng thấy yên tâm hơn, bắt đầu trò chuyện.
“Cô gái, thấy chồng cô mặc quân phục, là lính hả? Con trai cũng là lính, dạo mới thăng chức, chia nhà, nên thư kêu và con gái đến thăm.”
Bà cụ tươi, rõ ràng tự hào.
Thấy bà cụ tuy tự hào nhưng vẻ khoe khoang, Ninh Ngọc cũng khen vài câu.
Nghĩ đến việc cả hai cùng cùng một chuyến tàu, khi con trai bà cụ cùng đơn vị với Tần Húc Đông, nên Ninh Ngọc hỏi:
“Bác ơi, bác xuống ga nào?”
“Ga xe lửa Liên Trì, còn cháu?”
“Cũng ga đó, bọn cháu cũng xuống ở Liên Trì.” Ninh Ngọc càng thêm chắc chắn trong lòng, nghĩ rằng khi Tần Húc Đông con trai bà cụ cũng nên.
Lúc , cô gái trẻ bên cạnh mới lên tiếng: “Anh em là lính thủy quân lục chiến ở Liên Trì, Tần cũng ?”
Ninh Ngọc ngạc nhiên gật đầu, liền thấy khóe môi cô gái khẽ hiện một nụ chỉ thoáng qua, nếu để ý từ đầu, suýt nữa cô nghĩ nhầm.