Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

48.

Hai cùng , trong lòng đều đoán suy nghĩ của đối phương, nhưng chẳng ai , cứ như mà đến nhà họ Ninh.

Cha Ninh thấy con gái và con rể cùng đến thì vui.

Sau khi hỏi rõ chuyện hôm nay còn liên quan đến con gái, cha Ninh bắt đầu quan tâm đến rể mới.

Đang chuyện, Tần Húc Đông bất ngờ đưa một tin vui lớn.

“Cha, , con thăng chức liên trưởng , khi về đây con nộp đơn xin cho vợ theo quân, phê duyệt ạ.”

Lúc câu , Ninh Ngọc, mong chờ phản ứng của cô, đây là món quà bất ngờ chuẩn cho cô.

khi xong, Ninh Ngọc chỉ ngạc nhiên một chút, tỏ vui mừng, khiến Tần Húc Đông cảm thấy lo lắng chẳng lẽ vợ theo quân?

Không đến Ninh Ngọc nghĩ gì, ba Ninh vui.

Con rể cưới ngay, về trong thời gian dài, họ còn lo hai đứa tình cảm, giờ thì , để con gái theo chồng, vợ chồng son ở bên sẽ ngọt ngào ngay.

Mẹ Ninh rạng rỡ, lập tức bắt đầu lo liệu việc chuẩn theo quân.

“Húc Đông, con bao giờ về đơn vị ?”

“Con nghỉ nhiều, ngày ạ.”

“Trời ơi, ngày , chuẩn nhanh thôi. Tiểu Ngọc, gì thiếu thì với nhé.”

Ninh Ngọc cha lo lắng, chỉ gật đầu đồng ý, thêm gì.

Trên đường về, Tần Húc Đông lo lắng hỏi: “Em theo ?”

Ninh Ngọc lắc đầu: “Không , chỉ là em bất ngờ, chuẩn tâm lý.”

Tần Húc Đông thở phào nhẹ nhõm, giọng cũng vui vẻ hơn: “Không cần chuẩn nhiều , đồ thiết yếu bên đó đều thể mua . Trước khi về xin nhà , dù diện tích nhỏ một chút.”

“Không , hai .”

Kiếp Ninh Ngọc lúc khó khăn chỉ cần chỗ che mưa nắng là mãn nguyện, nên quá để ý đến kích thước nhà.

Chấp nhận việc theo chồng về đơn vị, Ninh Ngọc bắt đầu lên kế hoạch chuẩn trong hai ngày tới.

Trước tiên xong quần áo cho Mã Tú Phương, ngày mai dọn dẹp hành lý, xem tối nay thức khuya .

Ninh Ngọc chuyện với Tần Húc Đông, bảo: “Nếu kịp thì thôi, em quá nhọc đấy.”

“Không , bây giờ em quen tay , nhanh lắm. Đã hứa với họ thì cố xong, em cố chút là .”

Tần Húc Đông tuy để vợ mệt, nhưng cũng tôn trọng quyết định của cô, bèn đổi đề tài: “Thời gian qua em vất vả , ngờ xảy chuyện như .”

Ninh Ngọc sang ánh mắt dịu dàng của , suýt nữa hỏi câu cô để tâm lâu, nhưng lời đến miệng nuốt xuống.

Cô tự nhủ, kiếp Tần Húc Đông và Tôn Lệ Lệ xảy chuyện gì thì cũng là chuyện qua, hiện tại thứ xảy , quên những chuyện vui , bắt đầu từ đầu là .

Gạt cảm giác khó chịu trong lòng, về đến nhà, Ninh Ngọc liền bắt tay may đồ

Trong làng ngủ sớm, tám chín giờ tối là xung quanh yên tĩnh.

Tần Húc Đông tắm xong bước , Ninh Ngọc vẫn đang may quần áo.

Nghe thấy tiếng động, cô ngẩng đầu lên thấy bước , lúc đó mới nhớ tối nay hai sẽ ngủ chung giường.

Ninh Ngọc bỗng thấy hồi hộp, dù gì họ cũng mới chỉ ngủ chung một , từng thời gian, giờ gần gũi thế khiến cô tự nhiên. May mà còn đang bận, thể đợi ngủ mới lên giường.

Tần Húc Đông nghĩ .

“Ngủ sớm em, mai tiếp cũng . Đèn tối dễ mỏi mắt, mua vé tàu chiều ngày , sáng đó thu dọn là xong.”

Ninh Ngọc nhẹ giọng đáp: “Dạ, em chỉ còn chút nữa thôi, nốt em ngủ.”

Nói xong, cô cúi đầu khâu nốt phần khóa kéo cuối cùng.

Trong phòng yên tĩnh, tiếng ‘xột xoạt’ Tần Húc Đông đồ vang lên rõ, mặt cô càng đỏ.

Một lát , tiếng lên giường cũng vang lên, Ninh Ngọc khâu mà tập trung nổi.

Chờ khi giường còn động tĩnh nữa, cô mới khâu xong khóa kéo.

Ninh Ngọc rửa mặt đó, thu dọn một chút nhẹ nhàng trèo lên giường, tắt đèn chuẩn ngủ.

Nào ngờ xuống, một bàn tay lớn liền ôm eo cô .

Ninh Ngọc cứng đờ , dám động đậy. vì hôm nay xảy quá nhiều chuyện, cô nghĩ ngợi miên man một lúc .

Người đàn ông bên cạnh siết c.h.ặ.t cô hơn một chút, khóe miệng cong lên, cũng chìm giấc ngủ.

49.

Ngày hôm , Ninh Ngọc tiếng còi báo đ.á.n.h thức, cô mở mắt phát hiện bên cạnh còn ai.

Ninh Ngọc mặc quần áo khỏi phòng, thấy bàn hai cái bát đậy , mở thì là cháo khoai lang.

Trong sân cũng ai, Ninh Ngọc đoán Tần Húc Đông chắc là giúp cha việc , cô ăn sáng xong thì phòng tiếp tục may quần áo.

Đến trưa, khi Ninh Ngọc nấu xong bữa thì Tần Húc Đông quả nhiên cùng cha về đến.

Bốn rửa tay xong chuẩn ăn cơm, nhưng Tần Nguyệt vẫn .

Tần Húc Đông Ninh Ngọc một cái, cô lập tức hiểu ý giải thích: “Lúc em nấu cơm thì bát bàn trống , chắc là em ăn sáng . nãy em mải đồ, thấy Tần Nguyệt ngoài .”

Tần Húc Đông gật đầu, qua gõ cửa phòng Tần Nguyệt.

Chờ hơn mười giây, cửa mới mở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-27.html.]

Tần Húc Đông thấy em gái tóc tai rối bù, cả uể oải, trong lòng vui, liền trách mắng: “Lớn từng , đừng để cha lo lắng, chỉnh tề một chút, ăn cơm.”

Tần Nguyệt hiếm khi cãi , mặt cảm xúc chải tóc, chầm chậm .

Mẹ Tần xót con gái, liếc mắt nhắc con trai đừng nghiêm khắc quá với em quá.

Tần Húc Đông thèm để ý, cảm thấy mấy năm nay Tần Nguyệt càng lúc càng lệch lạc, việc suy nghĩ, còn dễ kích động.

Chuyện là ví dụ điển hình, lời ngoài, tôn trọng chị dâu, giờ rõ sự thật ủ rũ vì một gã đàn ông gì. Nếu đó là em trai chứ em gái, kéo thao luyện như lính .

Mẹ Tần sợ con gái buồn, tránh mấy chuyện đó, chỉ nhắc chuyện Ninh Ngọc theo quân, một loạt những thứ cần mang theo, nhưng cuối cùng Tần Húc Đông gạt bỏ hơn nửa.

Ăn xong, Tần Nguyệt đặt bát đũa xuống định về phòng, Tần Húc Đông thấy gọi cô chuyện.

Ninh Ngọc vội kéo , khẽ : “Dù Tần Nguyệt cũng là con gái, chuyện với nó nhẹ nhàng một chút.”

Thấy vẻ ngạc nhiên, cô liền đoán nghĩ gì.

là cô và Tần Nguyệt hợp, nhưng chuyện , Tần Nguyệt cũng là hại. Gặp chuyện như , tâm trạng cũng là bình thường.

Cô sợ Tần Húc Đông nếu lời nặng nề, Tần Nguyệt nghĩ quẩn thì ?

Nên dạy thì cứ dạy, nhưng để ý cách .

Một lúc , Tần Húc Đông mặt nặng nề phòng, Ninh Ngọc hỏi gì, mà đưa cho một chiếc áo ba lỗ trắng.

“Anh thử xem ?”

“Cái , cho ?” Tần Húc Đông nhận lấy áo, chút tin nổi.

Thấy vẻ mặt ngốc nghếch của , Ninh Ngọc bật .

“Ừm, cho đó.”

Tần Húc Đông xúc động cởi ngay áo ngoài, lập tức mặc áo ba lỗ .

Ninh Ngọc kịp phản ứng, liếc thấy hình đầy cơ bắp, mặt lập tức đỏ bừng.

Tần Húc Đông mải mê vui sướng vì vợ may đồ, nhận sự ngượng ngùng của cô, mặc soi bên trái ngó bên , vô cùng kích động.

“Được , , chỉ là cái áo ba lỗ thôi, vui đến ?”

Tần Húc Đông ngoan ngoãn cởi áo , ôm c.h.ặ.t lấy áo, : “Em chủ động may đồ cho , nghĩa là trong lòng em , vui cho ?”

Mặt Ninh Ngọc hạ nhiệt đỏ bừng, thật sự hiểu đàn ông đêm tân hôn còn lạnh nhạt, giờ ngọt ngào khéo miệng thế ?

Cô giật áo, “Được , để em giặt phơi xong đưa cho , giờ nghỉ một lát , sắp .”

Tần Húc Đông vẻ ngượng ngùng của Ninh Ngọc, mỉm . Mong ước bao năm của , cuối cùng cũng sắp đơm hoa kết quả .

50.

Ninh Ngọc tranh thủ cả buổi chiều, cuối cùng cũng thành xong mấy bộ đồ Mã Tú Phương đặt.

Tối đến, cô bắt đầu thu dọn đồ mang theo khi theo quân.

Chăn màn các thứ to Tần Húc Đông chuẩn xong cả, Ninh Ngọc chỉ cần mang theo quần áo là .

Cha hai bên hai chỉ mang hai túi lớn, thế nào cũng yên tâm, cuối cùng nhét thêm hai túi to đồ lặt vặt.

Biết nhà quân đội cấp cho thể nấu ăn, Ninh còn gửi theo mấy hũ dưa muối lớn cùng một khúc thịt muối.

Sáng hôm , Ninh Ngọc thu dọn đó.

Ăn xong bữa trưa, cha Tần với cha Ninh cùng tận đầu làng tiễn hai .

Mẹ Ninh mắt đỏ hoe ôm lấy Ninh Ngọc, dặn dò: “Qua bên đó sống với Húc Đông cho , chuyện gì rảnh thì thư về, cha lúc nào cũng nhớ con. Trước hai tháng con về, cha con cũng hối hận lắm, mấy đêm mất ngủ. Giờ thấy con với Húc Đông sống , với cha con cũng yên tâm .”

Ninh Ngọc mắt cay cay, nước mắt rơi xuống.

chứ, đời , lo cho cô nhất vẫn luôn là gia đình.

Bốn vị trưởng bối hai lên xe rời , lưng mấy , gốc cây, Tần Nguyệt cũng đang lặng lẽ dõi theo.

Sau khi trò chuyện với Tần Húc Đông tối qua, cuối cùng cô cũng dám đối diện với sự ngu xuẩn của bản .

Chỉ là đến cuối cùng, cô vẫn đủ can đảm để một tiếng xin với Ninh Ngọc.

Tần Húc Đông đạp xe, Ninh Ngọc , xách hai túi to, thanh ngang xe còn buộc thêm hai túi lớn nữa.

Dù chở nặng như , Tần Húc Đông vẫn đạp xe vững vàng.

Đến trường trung học thị trấn, Ninh Ngọc nhờ bảo vệ gọi Ninh Khải .

Chẳng bao lâu, Ninh Khải vội vã chạy , chị chuyện tìm thì lo lắng tưởng nhà chuyện gì lớn.

Ra đến cổng, thấy cả rể cũng mặt, đang định hỏi thì Ninh Ngọc : “Tiểu Khải, chị theo quân .”

“Theo quân?! Khi nào ?” Ninh Khải lập tức hiểu điều đó nghĩa gì.

“Ngày mai , em xem chị mang hết đồ theo , lát nữa tụi chị ga tàu. À, chị còn mang xe đạp đến cho em, chờ em nghỉ hè sẽ dẫn , giờ chắc kịp nữa. Em ở trường học hành cho , đợi chị định sẽ thư cho em.”

Ninh Khải hiểu theo quân là việc với chị, tuy hiểu, nhưng vẫn nỡ.

Từ nhỏ đến lớn, thích theo chị, dù chị lấy chồng thì vẫn ở cùng làng, đến thăm là đến. , chị bộ đội, xa bao nhiêu, chỉ riêng việc doanh trại dễ.

Ninh Ngọc sự lưu luyến của em trai, liền vươn tay xoa đầu an ủi: “Có gặp nữa , lúc nào rảnh chị sẽ về thăm em, hoặc em nghỉ cũng thể đến thăm vợ chồng chị mà.”

Ninh Khải ngoan ngoãn gật đầu, lúc chia tay kìm mà ôm c.h.ặ.t chị, trịnh trọng với Tần Húc Đông: “Anh rể chăm sóc chị em đàng hoàng đấy! Nghỉ học em sẽ đến tìm, nếu chị ấm ức, em sẽ đưa chị về ngay!”

Tần Húc Đông nghiêm túc cam kết với em vợ: “Yên tâm, sẽ .”

Nhìn theo bóng hai rời , lòng Ninh Khải chút trống trải, nhưng nhanh lấy tinh thần. Anh rể giờ là liên trưởng, cũng học hành chăm chỉ, học mới tương lai, mới thể bảo vệ chị!

 

 

Loading...