Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 23
Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
39.
Trong nhà họ Tần lấy một bóng , các món ăn bàn vẫn còn nguyên.
Tần Húc Đông kéo Ninh Ngọc xuống, múc cho cô một bát cơm.
“Chắc đói ? Mau ăn , ăn xong em nghỉ ngơi chút, bệnh viện xem thế nào.”
Ninh Ngọc nhận lấy bát cơm, liếc mắt về phía cửa phòng Tần Nguyệt, : “Em gái chắc ăn gì .”
Lúc , nhắc đến Tần Nguyệt, Tần Húc Đông kìm mà cau mày. Những năm qua ở nhà, thật sự hiểu rõ Tần Nguyệt nữa, về mới phát hiện tính khí em gái đổi nhiều như .
Lúc nãy khi Tần Nguyệt những lời đó, nếu vì ảnh hưởng tâm trạng ăn uống của Ninh Ngọc, Tần Húc Đông kéo cô ngoài chuyện .
Giờ Tần Nguyệt tức đến mức viện, còn mách tội Ninh Ngọc mặt , Tần Húc Đông càng tức giận hơn, tự cầm bát cơm xuống lạnh nhạt: “Lớn từng , ăn thì ăn, ăn thì thôi.”
Giọng Tần Húc Đông nhỏ, nhưng phòng Tần Nguyệt vẫn im lặng như tờ, Ninh Ngọc nghi ngờ cô trong phòng, song Tần Húc Đông mặc kệ, nên cô cũng chẳng buồn để tâm.
Lúc ăn cơm, cả hai gì, nhưng Tần Húc Đông cứ thi thoảng gắp cho Ninh Ngọc miếng lạp xưởng, thịt muối, cho đến khi cô trừng mắt thì mới chịu dừng .
Ăn xong, Tần Húc Đông lên trấn.
Ninh Ngọc ở trong nhà, buồn ngủ cũng chẳng may vá gì. Cô chợt nhớ đến mấy món đồ mua ở trạm phế liệu đây, bèn mở ngăn kéo lấy ba món xem.
Sau khi lau sạch nghiên mực, lộ màu xanh tím, sờ mịn màng trơn nhẵn. Nhìn kỹ ở mặt còn vài chữ nhỏ, chỉ tiếc vì thời gian quá lâu và bảo quản nên nét chữ mờ.
Ninh Ngọc cầm nghiên mực lên, đưa chỗ ánh sáng mặt trời bên cửa sổ để xem kỹ, cuối cùng nhận mấy chữ là “Ngô Trung Cố Nhị Nương chế”.
Thì đây là tác phẩm của Cố Nhị Nương, danh gia nghiên mực ở Đoan Khê!
Trong thoáng chốc, Ninh Ngọc ngây , cô thật sự nhặt một món hời lớn.
Kiếp cô tình cờ xem một chương trình giám định bảo vật tivi, trong đó một món cũng là nghiên Đoan Khê của Cố Nhị Nương. Tuy là cổ vật quá quý giá, nhưng căn cứ hình thức và chất liệu thì cũng thể bán mấy chục nghìn.
Ninh Ngọc nghi ngờ gì về độ thật giả của cái nghiên , vì một là kiểu dáng giống với cái cô từng thấy tivi, nét chữ cũng giống hệt; hai là thời điểm hiện tại vẫn phổ biến hàng giả.
Vì khả năng món là thật là cao.
Cô cẩn thận cất nghiên mực , lòng khỏi phấn khởi. Tiếc là hiện tại thể khai thác giá trị thực sự của nó. Người đến nghiên Đoan Khê của Cố Nhị Nương tuy , nhưng Ninh Ngọc quen ai, cũng thể công khai rao bán.
Món đợi thêm vài năm nữa, chờ đến khi chính sách kinh tế tự do thực thi, lúc đó mới thể bán cho thực sự trân quý nó.
Cất kỹ nghiên mực xong, Ninh Ngọc cầm lên cái hộp gỗ .
Cái hộp trông thật sự bình thường, nhưng Ninh Ngọc vẫn nhớ rõ cảm giác thôi thúc khi quyết tâm mua nó, cảm giác kỳ lạ đó, một từng sống như cô thể bỏ qua.
Vì , dù lật tung các mặt hộp mà thấy gì lạ, cô vẫn từ bỏ.
Cuối cùng, khi tháo rời sáu mặt của hộp , cô phát hiện điều bất thường.
Hai mảnh gỗ ở mặt bên hộp rõ ràng là nhỏ nhất trong sáu mảnh, nhưng trọng lượng nhẹ hơn. Cô cầm lên một miếng xem kỹ, lấy kéo cắt thử vài đường.
Sau khi cắt rách lớp gỗ bên ngoài, bên trong lộ ánh vàng kim lấp lánh.
Hơi thở của Ninh Ngọc lập tức trở nên dồn dập.
40.
Ninh Ngọc nín thở, cẩn thận gọt thêm một mảnh gỗ nhỏ, khi chắc chắn bên trong đúng là vàng thật, cô liền đặt kéo xuống, lắp các mảnh gỗ như ban đầu dùng keo dán kín, đó dùng b.út tô đen chỗ vàng lộ .
Cô ước lượng hai miếng vàng đó ít nhất cũng hơn chục gram, nhớ tháng 12 năm 1979, giá vàng bắt đầu tăng mạnh, đến giữa tháng 1 năm 1980 thì đạt đỉnh, nên cô tính toán ít nhất hai năm nữa mới mang bán là nhất.
Đến lúc đó bán chắc đủ tiền mua một căn nhà trấn.
Sở dĩ Ninh Ngọc nhớ rõ giá vàng như là vì kiếp cô từng cùng Tống Tri Huy bỏ trốn, tiêu hết sạch tiền, cuối cùng đem nhẫn cưới bằng vàng bán. Ai ngờ chỉ hai năm giá vàng tăng gấp bốn, năm , khiến cô khi tha phương cầu thực vẫn ngừng hối hận vì bán mất con át chủ bài cuối cùng.
Nhặt hai món quý giá ở trạm phế liệu như thế, Ninh Ngọc càng mong chờ món đồ cuối cùng, tờ thư pháp.
Tiếc là khi giở tờ giấy đầy chữ thảo nghiên cứu cả buổi mà hiểu gì, cô đành tiếc nuối cất trong sách.
Tuy , với hai phát hiện đủ cô hài lòng .
Như , dù ly hôn với Tần Húc Đông về nhà họ Ninh, cuộc sống của cả nhà cũng đến nỗi nào.
Tần Húc Đông thì vợ khổ tâm thế nào để cưới đang tính chuyện ly hôn. Lúc đến bệnh viện thăm thì cha đang bàn chuyện liên quan đến Tần Nguyệt.
Vốn đang lo âu, nhưng thấy con trai đến, ông bà Tần lập tức quên hết phiền não, vui mừng hẳn lên.
Mẹ Tần tươi: “Húc Đông, con về? Khi nào thì về thế?”
Tần Húc Đông bước nhanh đến, đỡ cho bà xuống giường: “Mẹ đừng động, cứ nghỉ. Con mới về sáng nay, việc, ở lâu , ngày .”
“Có là chuyện con trong thư ? Được thăng liên trưởng, đưa Tiểu Ngọc theo về doanh trại?”
Tần Húc Đông gật đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-23.html.]
Cha Tần đó cũng vợ nhắc đến, nhưng vẫn nghi hoặc: “Cha nhớ con là trung đội trưởng, giờ nhảy lên liên trưởng? Chẳng phó liên trưởng ?”
Tần Húc Đông giải thích: “Dạo gần đây con nhiệm vụ quan trọng, thành nên thăng vượt cấp.”
Anh nhẹ nhàng là thế, nhưng cha mà đau lòng.
Con trai còn trẻ, hậu thuẫn gì, thể thăng chức nhanh chắc chắn là lập chiến công ở những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.
“Có những lời nên , nhưng là phụ nữ, hiểu đại sự, chỉ mong con khỏe mạnh bình an. Húc Đông, con đừng quá cố gắng… Nếu lỡ chuyện gì, với cha con sống đây?”
Lời Tần Tần Húc Đông xúc động. Trước đây liều mạng kiếm quân công cũng chỉ để thăng chức sớm, đưa Ninh Ngọc theo.
Giờ ngoài cha , còn vợ, tương lai cả con.
Chỉ nghĩ thôi, lòng mềm nhiều.
những chuyện thực sự thể tránh . Ở vị trí nào thì đúng bổn phận vị trí đó. Cuối cùng, chỉ thể đưa một lời hứa… hẳn là bảo đảm.
“Mẹ, con hiểu , con sẽ cẩn thận hơn.”
Mẹ Tần vô lý, thấy con trai để tâm lời thì cũng an lòng hơn nhiều.
41.
Cha của Tần Húc Đông lâu gặp con trai, hỏi han một hồi ân cần. Tần Húc Đông vốn là ít , cha Tần cũng là kiệm lời, nên trong phòng bệnh chỉ còn tiếng đều đều của Tần.
Nói chuyện một lúc, Tần cũng thấy mệt, Tần Húc Đông liền bảo bà xuống nghỉ ngơi, đó với cha:
“Cha, cha về , con ở đây trông .”
cha Tần :
“Mẹ con bàn với cha xong, chiều nay xuất viện luôn. Đợi con nghỉ một lát, cùng về.”
Tần Húc Đông hỏi :
“Không còn theo dõi hai ngày nữa ? Ở thêm một đêm nữa .”
Mẹ Tần xen :
“Mẹ sức khỏe . Không gì đáng ngại nữa, ở nhà ở bệnh viện thì cũng thế, mà tốn tiền ở gì. Ở thêm một đêm là đóng thêm tiền. Húc Đông, con còn phiếu thịt ? Nếu thì hợp tác xã mua ít thịt, đợi con mua thịt xong thì chúng .”
Tần Húc Đông thấy tinh thần tệ, ngoài hỏi bác sĩ, xác nhận vấn đề gì thì đến hợp tác xã như lời dặn.
Anh phiếu thịt, nhưng phiếu lương thực tháng của đơn vị vẫn dùng hết, nên đổi một tờ phiếu lương thực với một đang xếp hàng mua thịt để lấy phiếu thịt.
Mua thịt xong, vội về ngay mà trong hợp tác xã xem thử, cuối cùng mua thêm một chiếc khăn lụa hoa.
Cô nhân viên bán hàng trong quầy theo bóng lưng rời , khỏi thầm ghen tị với phụ nữ quen : đàn ông chịu bỏ tiền vì phụ nữ đều là , huống chi lính còn trai như .
Trên đường về, ba nhà họ Tần may mắn gặp xe bò của làng bên, liền lên nhờ một đoạn.
Khi đến đầu làng Hồng Nhật, ba xuống xe bò, thong thả bộ về nhà. mới mấy bước, thấy mấy trong làng vội vã chạy về phía họ.
Thấy cha Tần, mấy đó kêu to:
“Ôi trời, Tần Thủy Căn, cuối cùng ông bà cũng về ! Mau tới cầu xem , con dâu nhà ông định bỏ trốn với đấy!”
Nhóm chạy đến, thấy cả Tần Húc Đông cũng ở đó thì lập tức khựng , sắc mặt cứng đờ, bước chân cũng chậm .
Cha Tần đều giật , đồng loạt sang Tần Húc Đông.
Còn sắc mặt Tần Húc Đông thì vẫn bình tĩnh, đang nghĩ gì.
Sau vụ đồn thổi , còn tin ngay lời đồn như , một thoáng sốc kịp lấy bình tĩnh, còn trấn an :
“Húc Đông, đừng giận vội, chúng cứ qua đó . Mẹ tin Tiểu Ngọc sẽ chuyện đó.”
Tần Húc Đông lắc đầu:
“Mẹ, con giận, con tin Tiểu Ngọc.”
Thế là ba nhà họ Tần về phía cây cầu gần đầu làng.
Mấy trong làng theo phía họ, trao đổi ánh mắt với , trong đó ít là đang hóng chuyện.
Khi đến gần cầu, thấy Ninh Ngọc đang cầm rìu chắn mặt hai đàn ông, đối đầu với họ.
Hai đó đều cao lớn, một gầy yếu, một to khỏe, vì họ lưng về phía đám nên khó nhận là ai.
Ninh Ngọc thoáng thấy Tần Húc Đông qua khe hở, trong lòng mừng rỡ, nhưng thấy hai tên vẻ chuẩn lao nên dám lơ là, cố tỏ sợ hãi như cũ.
Tần Húc Đông bước nhẹ, tiến đến gần từng bước. khi còn cách hai hai mét thì trong làng theo họ hét lên, kinh động đối phương.
Tên to khỏe đầu , thấy đến liền hoảng hốt lao về phía Ninh Ngọc định khống chế cô.
Trong lúc cấp bách, Ninh Ngọc vung rìu lên.