Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
32.
Ninh Ngọc gây chuyện nên chỉ một cái lập tức rời . đường về, cô cứ nghĩ mãi về chuyện .
Chuyện Tần Nguyệt thích Tống Trí Huy, Ninh Ngọc đây cũng từng đoán , nhưng bao nhiêu chuyện xảy , cô nghĩ ai chút đầu óc cũng sẽ nhận Tống Trí Huy là một gã tồi. Không ngờ Tần Nguyệt vẫn qua với .
Ninh Ngọc bắt đầu băn khoăn nên với cha chồng .
Dù cô ưa gì Tần Nguyệt, nhưng em chồng Tống Trí Huy lừa gạt, vết xe đổ của ở kiếp , cô thật sự nỡ. Dù Tần Nguyệt cũng là em chồng cô.
Tuy nhiên, Tần Nguyệt khác cô kiếp , cô là gái chồng, nhất thiết đến bước bỏ trốn, trốn đời. Nếu cha chồng ngăn , mà thật sự để Tần Nguyệt kết hôn với Tống Trí Huy, thì Ninh Ngọc, từng là “vật cản” trong chuyện tình sẽ khó xử.
Trên đường về, Ninh Ngọc cứ rối bời mãi, về đến nhà vẫn nghĩ xong, đành tạm gác , lo nấu cơm .
L.òng, ga.n, ru.ột .nh, bẩn, rửa bằng muối nhiều . Ninh Ngọc mất kha khá thời gian mới rửa sạch. Rửa xong, cô vườn hái ít tỏi, băm nhỏ trộn cùng n.ội t.ạng, định đợi cơm chín mới xào, kẻo để nguội ăn ngon.
Sau khi hấp một nồi cơm khoai lang và xào lòng xong, thì cha chồng cũng về.
Hai ông bà từ xa ngửi thấy mùi thơm, nhanh ch.óng rửa tay chuẩn ăn cơm.
Không ngờ bát đũa bày mà Tần Nguyệt vẫn thấy .
Mẹ Tần gõ cửa phòng con gái, thấy trả lời, mở cửa thì phát hiện phòng trống .
Bà nhà bếp hỏi:
“Tiểu Ngọc, con thấy Nguyệt Nguyệt ? Sao đến giờ ăn còn về?”
Ninh Ngọc do dự một chút lắc đầu:
“Con thấy, lúc chiều con đưa Ninh Khải thị trấn , về cũng gặp cô .”
Thật lúc nãy nấu ăn, cô nghĩ là chuyện với Tần Nguyệt , xem phản ứng mới quyết định cho cha chồng .
Mẹ Tần lo lắng, bình thường con gái dù bướng bỉnh cũng ít khi về ăn cơm. Bà định ngoài tìm.
Ninh Ngọc ngăn cản, ngược thầm mong Tần Nguyệt và Tống Trí Huy về, Tần bắt gặp, như cô đỡ “kẻ ”.
Sau khi cha chồng ngoài tìm , Ninh Ngọc với hai một tiếng cũng rời nhà, nhưng là để về nhà đẻ lấy xe đạp.
Về đến nhà thì cha cô cũng về, đang nấu cơm.
Ninh Ngọc kể chuyện xe đạp tiện thể luôn về chuyện may quần áo. Sau đó cô ở giúp nấu ăn.
Chưa kịp xong bữa, ngoài cổng nhà chợt tiếng gọi lớn:
“Ninh Ngọc! Ninh Ngọc nhà ? Bà Tần ngất xỉu !”
Ninh Ngọc và vội vàng chạy thì thấy một bé tầm 13,14 tuổi kéo tay cô chạy .
Ninh Ngọc hất tay , hiểu chuyện gì:
“Cậu gì? rõ.”
Cậu bé dừng giải thích:
“Bà Tần ngất ! Lúc em , ông Tần đang bế bà Tần. Có chạy mượn máy kéo , chị mau tới !”
Lúc Ninh Ngọc còn nghĩ gì nữa, chỉ kịp dặn một câu vội vã chạy về nhà họ Tần.
Về đến nơi thì máy kéo cũng đến. Dì Hồ thấy Ninh Ngọc thì vội gọi cô lên thùng xe.
Ninh Ngọc nhanh ch.óng trèo lên xe, máy kéo cũng bắt đầu khởi hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-19.html.]
33.
Lúc , Tần đang trong thùng xe kéo, lót bằng rơm và quần áo, mắt hé mở. Thấy Ninh Ngọc đến, bà yếu ớt mỉm một cái nhắm mắt nghỉ ngơi. Còn cha Tần thì im lặng một bên, luôn túc trực bên vợ.
Ninh Ngọc nhích đến bên Tần, liếc cha Tần sắc mặt khó coi, vẫn chủ động hỏi:
“Cha, ? Có ạ?”
Cha Tần dời mắt khỏi Tần, liếc sang Ninh Ngọc một cái, nhanh ch.óng vợ, đáp nhỏ:
“Lại tái phát bệnh cũ, lúc nãy con cấp cứu kịp thời, chắc .”
Ninh Ngọc Tần bệnh tim, nhưng tự dưng phát bệnh? Đời cô bỏ trốn nữa, Tần vẫn ngất? Chẳng lẽ đây là mệnh?
Ninh Ngọc bất chợt cảm thấy nghẹt thở. Nếu cô đổi cuộc đời, mà kết cục vẫn tránh khỏi bi kịch kiếp , thì cô nên gì?
lúc Ninh Ngọc đang hoài nghi nhân sinh, bỗng nhớ điều gì đó.
Ninh Ngọc dậy, từ trong thùng xe kéo qua cửa nhỏ buồng lái, nhưng thấy Tần Nguyệt, liền sang hỏi:
“Cha, Tần Nguyệt ? Vẫn tìm ?”
Chỉ thấy cha Tần xong, sắc mặt vốn khó coi càng đen hơn, vội liếc Tần hạ giọng :
“Đừng nhắc tới nó!”
Nhìn thấy phản ứng của cha Tần, kết hợp với những gì xảy , Ninh Ngọc nhanh ch.óng đoán nguyên nhân khiến Tần ngất xỉu.
Suy đoán khiến Ninh Ngọc thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời như tảng đá đè nặng trong lòng.
Nếu đúng là Tần tức đến mức phát bệnh vì bắt gặp Tần Nguyệt và Tống Trí Huy bên , thì ít nhất điều đó chứng minh phận vẫn thể đổi. việc Ninh Ngọc buông tay để Tần tận mắt thấy hai đó, dẫn đến hậu quả như hiện tại, cô cũng thể chịu trách nhiệm.
Ninh Ngọc thật sự hối hận. Cô nghĩ Tần sẽ vì chuyện mà phát bệnh. bây giờ hối tiếc cũng muộn, chỉ còn cầu mong Tần .
Chẳng mấy chốc, xe kéo đến bệnh viện thị trấn, Tần đưa ngay phòng cấp cứu. Bệnh viện lúc chỉ bác sĩ trực, ông khám xong thì với cha Tần và Ninh Ngọc:
“May mà cấp cứu kịp thời, nếu thì nguy to . Đây là bệnh cũ, đáng lẽ để phòng ngừa, để bà tái phát như thế?”
Cha Tần mặt đen kịt, gì. Ninh Ngọc cũng tiện trả lời. Bác sĩ thấy cũng hỏi nữa, chỉ dặn dò uống t.h.u.ố.c và sắp xếp nhập viện rời .
Thấy Tần vẫn còn nhắm mắt nghỉ ngơi, Ninh Ngọc sang :
“Cha, cha ở trông nhé, để con lấy t.h.u.ố.c.”
Nói , Ninh Ngọc cùng y tá để lấy t.h.u.ố.c và thủ tục nhập viện.
Lúc lấy t.h.u.ố.c xong, đóng viện phí, Ninh Ngọc sờ túi thấy vẫn còn ít tiền, thầm may mắn vì chiều về vội nấu cơm mà kịp cất tiền phòng, nếu giờ chẳng xoay xở.
Trước khi phòng bệnh, cô ghé qua căng tin bệnh viện. Dù đến muộn, nhưng vẫn kịp lúc họ còn phục vụ bữa tối, tuy đồ ăn còn nhiều, Ninh Ngọc vẫn mua ít mang về.
Quay phòng, Ninh Ngọc đưa cơm cho cha Tần:
“Cha, cha ăn cơm về nghỉ sớm ạ, con ở trông .”
Cha Tần nhận lấy hộp cơm, :
“Cha ở , con về nghỉ .”
Ninh Ngọc khuyên:
“Con ở nhà cũng rảnh, để con chăm là . Chú Đại Căn và đội xe còn đang chờ , mai cha còn , nên về nghỉ sớm thì hơn.”
Vì nghĩ đây con dâu thiết, nên cha Tần phiền cô. con dâu , ông cũng thấy an ủi phần nào. Sau khi dặn dò vài câu, ông liền vội vàng rời bệnh viện.