30.
Rời trường trung học thị trấn, Ninh Ngọc đến bưu điện tìm Trân Châu.
Giữa trưa, đúng lúc buồn ngủ, bưu điện chẳng ai. Trân Châu đang mơ màng quầy, thấy tới mới sực tỉnh.
“Ninh Ngọc! Cuối cùng cũng tới !” – Trân Châu vui mừng reo lên.
“Sao thấy tớ vui thế?” Ninh Ngọc hỏi.
Trân Châu vòng qua quầy chạy :
“Cậu , quần áo nổi tiếng lắm luôn! Trước tớ sẽ giúp quảng cáo giúp , ai ngờ cần! Tớ mặc bộ đồ tặng ngoài, ai cũng hỏi mua ở ! Mấy ngày nay họ hỏi hoài, chờ mãi mới thấy mặt!”
Nghe đồ ưa chuộng như , Ninh Ngọc vui, đó là cảm giác thành tựu mà kiếp Ninh Ngọc từng .
“Đây, tớ mang quần áo đến , chọn , cái nào.” Ninh Ngọc chỉ bốn túi đồ.
Trân Châu vội nhận lấy mang quầy.
Cô mở từng chiếc ngắm, cái nào cũng , đến mức Trân Châu chỉ giữ hết cho riêng .
Cuối cùng, cô vẫn bình tĩnh , đầu hỏi:
“Tiểu Ngọc, tớ lấy hết ? Bạn tớ nhiều, khéo chia mỗi một bộ.”
Ninh Ngọc ngờ bạn nhiều mối thế, ngại ngùng đáp:
“Chắc hết, vì đó tớ hẹn với vài …”
Thấy cô áy náy, Trân Châu xua tay:
“Không , chẳng qua là vài bộ đồ, thể để thất hứa . Vậy cho tớ một nửa nhé?”
“Một nửa thì , lấy thêm hai cái cũng , để mấy bộ hứa là .”
Cuối cùng, Trân Châu lấy ba váy liền , hai bộ áo phối chân váy.
Sau khi thanh toán, Trân Châu trò chuyện với Ninh Ngọc một lúc. Đến khi việc, Ninh Ngọc mới mang phần còn rời .
Lúc còn sớm, tới giờ tan ca của nhà máy dệt, nhưng Ninh Ngọc về nấu cơm, chờ nên đành nhờ bác gác cổng gọi giúp.
Phía Mã Tú Phương, bác gác cổng bạn tên Ninh Ngọc đến tìm, cô sững một lúc bỗng bật dậy. Mấy cô bạn cạnh thấy phản ứng đó, tên lạ “Ninh Ngọc”, liền đoán đây chính là quần áo, lập tức rạo rực.
Bác gác cổng hiểu chuyện gì, bạn tới gì mà kéo theo cả hội ?
Mã Tú Phương trấn tĩnh , trao đổi ánh mắt với mấy theo bác bảo vệ ngoài.
Ninh Ngọc thấy Mã Tú Phương , chào:
“Tú Phương, tớ tới tìm nè!”
Mã Tú Phương đầu óc cũng nhanh nhạy, thấy Ninh Ngọc xưng hô thiết, liền lập tức hiểu , vui vẻ đáp :
“Tiểu Ngọc, tới , tớ nhớ ch.ết luôn!”
Bác gác cổng thấy hai thiết như , dẫn nhầm , liền phòng trực tránh nắng.
Thấy ai để ý, Ninh Ngọc kéo Mã Tú Phương góc mát bên tường nhà máy dệt chuyện.
31.
“Cậu mang quần áo tới ?” Mã Tú Phương sốt ruột hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-18.html.]
Ninh Ngọc gật đầu, đưa nguyên túi cho Mã Tú Phương.
Vì đang trong giờ , Mã Tú Phương chỉ lật qua xem sơ gật đầu liên tục, đó nhanh ch.óng gấp cẩn thận, cho túi.
“Tổng cộng bao nhiêu tiền? Tớ lấy hết.”
Ninh Ngọc từng nhận phản hồi từ Trân Châu nên ngạc nhiên nữa, liền luôn:
“Giá vẫn như , ở đây ba váy liền, ba áo sơ mi và hai chân váy, tổng cộng 59 đồng.”
Nói xong, Ninh Ngọc còn bổ sung:
“Mấy bộ đều may chun, mập gầy đều mặc .”
Mã Tú Phương gật đầu, đang định lấy tiền thì mới nhớ mang đủ, bèn đưa quần áo:
“Tớ mang đủ tiền, chờ chút, để tớ lấy.”
Ninh Ngọc cũng lo Mã Tú Phương nuốt lời, nếu cô lấy thì vẫn thể mang đến cho Trân Châu. Thế là cô an tâm đó chờ ba phút thì thấy Mã Tú Phương chạy vội .
“Tiền đây, đếm !” Nói xong như sợ Ninh Ngọc từ chối lấy, ôm đồ chạy mất .
Ninh Ngọc kiểu “Tớ tin ” gì cả, chỉ nhanh ch.óng đếm qua, ngẩng đầu lên :
“ , 59 đồng.”
Mã Tú Phương nhận lấy quần áo hỏi:
“Sau tớ còn thể tiếp tục mua quần áo chỗ chứ?”
Ninh Ngọc tính sẵn từ lúc chờ cô : hai buôn bán cô kiếm một trăm đồng, tiền phòng . Sau cô còn ôn thi đại học, mà việc buôn bán dù cũng rủi ro. Thế nên cô quyết định tạm thời mở rộng kinh doanh, chỉ giữ mối hai nơi là Trân Châu và Mã Tú Phương thôi.
Vì , Ninh Ngọc trả lời:
“Tớ định may quá nhiều nữa, nhưng nếu và bạn bè cần thì tớ vẫn thể thêm.”
Mã Tú Phương hài lòng, hỏi tiếp:
“Vậy để liên lạc với ?”
Ninh Ngọc suy nghĩ :
“Thế , nửa tháng tớ sẽ đến tìm một . nếu cần đặt may, nhất là chuẩn sẵn vải, để tớ đỡ mua.”
Mã Tú Phương ý kiến gì, trong nhà máy dệt lấy ít vải cũng khó. Vậy là chuyện định đoạt.
Khi Ninh Ngọc rời khỏi nhà máy dệt, túi xách vốn dĩ nhẹ thì ngược còn nặng hơn.
Lý do là khi Mã Tú Phương mang đồ cho xem, ai cũng tranh đòi mua, lượng đủ nên cô đành gom vải sẵn trong xưởng vội chạy theo Ninh Ngọc, may mà lúc đó Ninh Ngọc đạp xe xa.
Lấy thêm đơn đặt hàng mua vải, Ninh Ngọc vui, liền ghé cửa hàng cung tiêu định mua ít thịt lợn về ăn mừng.
Vì đến muộn nên thịt ngon chọn hết, chỉ còn thịt nạc, xương với lòng lợn.
Ninh Ngọc thích ăn thịt nạc nhưng phần còn ngon lắm, qua một lượt, cô quyết định mua chút lòng lợn về, dù chế biến mất công nhưng nếu ngon thì sẽ tuyệt.
Vừa nhận túi thịt chuẩn rời Ninh Ngọc chợt thấy trong cửa hàng cung tiêu tiếng quen vọng từ.
“Cái thì ? Em đeo lên ?”
“Đẹp lắm! Trong mắt , em đeo gì cũng .”
Ninh Ngọc nghiêng , xuyên qua quầy thịt thấy một cô gái đang cầm kẹp cài tóc, mặt ngượng ngùng cúi đầu, còn trai thì cô say đắm.
Hai đó ai khác, chính là Tống Trí Huy và Tần Nguyệt!