Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:05:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

27.

Mấy ngày gần đây, Tần cứ mãi nghĩ mãi hiểu vì con gái ưa Ninh Ngọc đến . Dù là vì Tôn Lệ Lệ thì cũng đến mức thù ghét sâu đậm như thế.

Con trai và Ninh Ngọc kết hôn hơn hai tháng , Tôn Lệ Lệ thích con trai bà thì cũng vô dụng thôi.

chuyện với con gái cũng thông, khuyên cũng , đang lúc phiền lòng thì một bức thư từ quân đội gửi về giải tỏa nỗi lo .

Con trai Tần Húc Đông thăng chức !

Trong thư, Tần Húc Đông ngoài việc về chuyện thăng chức còn dự định thời gian tới sẽ về nhà một chuyến, khi đó sẽ đón Ninh Ngọc cùng lên đơn vị. Anh cũng đang bắt đầu thủ tục xin cho vợ theo quân. Tuy nhiên, vì sợ đơn xin duyệt, khiến Ninh Ngọc mừng hụt, nên Tần Húc Đông dặn ba tạm thời đừng với ai, chờ khi về hẵng .

Mẹ Tần xong thư thì cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Nếu con dâu theo quân, chăm sóc con trai, vợ chồng son cũng thể bồi dưỡng thêm tình cảm. Biết còn sớm cháu cho bà bế. Ở nhà thì cũng tránh cảnh con gái, con dâu là khó chịu.

Trong phong bì thư, ngoài lá thư còn bốn tờ “Đại đoàn kết” 40 đồng, Tần Húc Đông còn dặn mua thêm chút thịt để bồi bổ sức khỏe cho cả nhà.

Mẹ Tần tất nhiên hiểu, con trai đang lo vợ ăn uống đầy đủ, dù giờ thư về nó bao giờ chi tiết như .

Trước đây, tiền con gửi về, Tần nhận hết vấn đề gì. giờ con gia đình, bà thấy nhận hết cũng , liền rút hai tờ, mang sang đưa cho Ninh Ngọc.

Mẹ Tần gõ cửa, thấy Ninh Ngọc mở thì bước , mà ngoài trao tiền:

“Tiểu Ngọc, Húc Đông gửi thư về nó mới thăng chức, còn gửi 40 đồng về nhà. Hai chục con cầm lấy, còn giữ để chi tiêu trong nhà. Trước khi cưới, Húc Đông cũng bàn với cha , lương của nó sẽ để một phần cho ba dưỡng già, còn để hai đứa con giữ.”

Ninh Ngọc nhận tiền, bình thản chấp nhận. Dù ăn ở nhà họ Tần hai tháng, ngoài mua ít thịt, cô chẳng đóng góp gì. Được giữ một nửa lương của Húc Đông, Ninh Ngọc mãn nguyện .

thấy tiền, Ninh Ngọc nhớ đến chuyện bức điện tín, cảm thấy thời cơ bây giờ là thích hợp.

“À , trong thư Húc Đông gì khác nữa ạ?”

Mẹ Tần tưởng Ninh Ngọc hỏi chuyện theo quân, dù con trai dặn đừng , nhưng con dâu hỏi, tiết lộ một chút chắc .

Đang định mở miệng thì Ninh Ngọc tiếp:

“Hôm con bệnh, viện mà tiền, nên nhờ Lệ Lệ gửi điện tín cho , bảo chuyển tiền về gấp. Hai ngày nay thấy hồi âm, con tưởng bận quá nên nhận cơ. Hóa gửi thư, nên mới chậm . cũng nên dặn , việc gấp thì nên chuyển tiền luôn, thư từ lâu lắm mới đến.”

Mẹ Tần ngạc nhiên:

“Trong thư Húc Đông nhắc gì đến điện tín cả mà? Chẳng lẽ nó quên ?”

Ninh Ngọc tất nhiên Tần Húc Đông nhắc, vì căn bản từng nhận điện tín, nhưng cô vẫn giả vờ nghi ngờ:

“Có thể quên mất, chắc bận quá. Không nhắc cũng bình thường ạ.”

Trong lòng Tần vẫn thấy kỳ lạ, con trai bà coi trọng Ninh Ngọc như , nhắc đến chuyện cô từng đổ bệnh? ở đây, cũng thể hỏi, đành tạm thời chấp nhận cách giải thích .

28.

Chiều hôm đó, Ninh Ngọc may xong bộ đồ cuối cùng từ mảnh vải còn , dọn dẹp , kiểm tra một lượt thì ngoài hai bộ đồ dành cho cha chồng và cha ruột, cô còn tám chiếc váy liền, năm chiếc áo và bốn chân váy.

Khi quen tay, Ninh Ngọc may nhanh hơn nhiều, tiết kiệm vải, nên lượng thành phẩm còn vượt cả dự tính ban đầu.

Quần áo của cha chồng cô đưa tận tay. Hai mặc thử thì thấy , chất liệu khác đồ thường ngày, nhưng kiểu dáng thì hơn hẳn.

Hai ông bà mặc thử xong thì cởi ngay, cẩn thận cất tủ, định đợi lúc nông nhàn mới đem mặc.

Ninh Ngọc xếp gọn đồ định mang lên thị trấn ngày mai túi, còn hai bộ dành cho cha ruột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-16.html.]

Vừa định khỏi nhà thì tiếng gõ cửa, kèm theo một giọng quen tai:

“Chị! Chị ơi, chị nhà ? Em về !”

Tuy giọng khác nhưng Ninh Ngọc ngay đó là em trai Ninh Khải.

Kiếp , vì chị mang tiếng , em trai cô mãi lấy vợ. Sau đ.á.n.h với chị , đ.á.n.h què chân, cuối cùng thi đại học .

Nhớ đến tận lúc Ninh Ngọc qua đời, em trai vẫn sống cô đơn một , mắt Ninh Ngọc khỏi đỏ hoe.

Cô chạy mở cổng, thấy mặt sáng sủa, tràn đầy sức sống, khác hẳn với hình ảnh u ám trong ký ức kiếp . Nước mắt lập tức rơi xuống.

Ninh Khải vui vẻ đến tìm chị, mở cửa thấy chị nước mắt lưng tròng, mặt liền tối sầm:

“Chị, ai bắt nạt chị đấy? Em sẽ đ.á.n.h nó trả thù cho chị!”

Ninh Ngọc vội lau nước mắt, lắc đầu :

“Không , chỉ là lâu gặp em, chị nhớ em quá.”

Ninh Khải ngờ câu đó, mày đang nhíu c.h.ặ.t cũng giãn ngay, gãi đầu ngượng ngùng:

“Hehe, em cũng nhớ chị, về tới nhà là chạy qua tìm liền mà.”

Ninh Ngọc lấy bình tĩnh, bỗng nhận điều gì đó, hỏi:

“Giọng em thế? Vỡ giọng ?”

Ninh Khải như mèo dẫm đuôi, hét to:

“Chị !!”

Ninh Ngọc khẽ, tiếp tục trêu nữa. Nhìn em trai kỹ một chút cảm thán:

“Cao lên nhiều .”

Nghe đến đó, Ninh Khải hăng hẳn:

“Dạo em lớn vọt luôn! Đêm nào cũng chuột rút! Chị, em cảm giác sắp cao hơn rể !”

Ninh Ngọc ước chừng em trai giờ tầm 1m75, chắc còn cao thêm nữa. cao hơn Tần Húc Đông thì… khó .

Thân hình rắn rỏi, đôi chân dài vững chãi của đàn ông bất chợt hiện lên trong đầu cô. Dù qua hơn mười năm, nhưng đêm đó… vẫn in hằn trong ký ức, đau, thẹn. Đến giờ, cô vẫn nhớ như in.

Dáng vóc như , chắc cũng 1m83 trở lên…

Ninh Ngọc lắc đầu thật mạnh, vội vàng đuổi hình ảnh khiến đỏ mặt tim đập khỏi đầu.

“À đúng chị, em mang bánh bao nhân thịt về cho chị ! Em giữ trong túi suốt đường , chắc còn ấm đấy, chị ăn ngay !”

Ninh Khải về tới nhà thấy ai, kịp tháo cặp chạy qua tìm chị.

Ninh Ngọc em lôi bánh bao từ cặp, dúi tay , ánh mắt chờ mong, trong lòng cô dâng lên một dòng ấm áp tả xiết.

Cô c.ắ.n một miếng, nhai vài cái nuốt xuống, mỉm :

“Ngon lắm!”

Ninh Khải tươi lộ cả hàm răng trắng.

“Em chờ chị chút, chị lấy ít đồ cùng em về nhà.” Ninh Ngọc xong liền phòng lấy quần áo, cùng em trai về nhà cha .

 

 

Loading...