25.
Sau bữa tối, Ninh Ngọc kéo chồng phòng.
Bà Tần tưởng con dâu phàn nàn chuyện Tần Nguyệt, ngờ Ninh Ngọc lấy thước dây đo đo ba vòng cho bà.
“Tiểu Ngọc, con gì ?”
“Mẹ ơi, hôm nay con mua mảnh vải ở hợp tác xã, định may cho một bộ đồ.”
Ninh Ngọc đo xong, lấy miếng vải đỏ sẫm cho bà xem.
Bà Tần tít mắt, nhưng miệng vẫn :
“Ôi dào, con gì tốn tiền với , đồ mặc .”
Ninh Ngọc nghiêm túc:
“Quần áo thừa ? Đây là tấm lòng của con. Cha cũng phần, giúp con đo của cha , con may cho cả hai luôn.”
Nghe , bà Tần khách sáo nữa, trong lòng thấy ấm áp.
khi liếc sang đống vải, bà khỏi giật :
“Tiểu Ngọc, con nhiều vải thế ?”
“Mẹ, hôm con giúp bạn may đồ , hôm nay con mang đến cho bạn, tình cờ gặp hai chị ở nhà máy dệt. Họ thích đồ con may nên mua hai bộ. Họ còn vải mà nhà máy phát, con mới hỏi mua ít về.”
Nghe xong bà Tần mới hiểu, xem con dâu ăn cũng khá, chắc định tiếp tục buôn bán .
Kiếm tiền thì , nhưng bà vẫn lo:
“Làm thế nguy hiểm ? Nhỡ ai tố cáo thì ?”
Ninh Ngọc trấn an:
“Con đều giao dịch kín đáo, khách hàng sẽ tiết lộ, lộ thì họ cũng chịu thiệt. Hơn nữa ở trấn vẫn chợ đen mà, ai cũng ngầm hiểu cả. Mẹ đừng lo, chỉ là nhớ giữ kín giúp con, nhất là đừng để Nguyệt Nguyệt .”
Bà Tần tuy giận con gái, nhưng vẫn bênh vài câu:
“Tính nó bốc đồng thật, nhưng mấy chuyện như nó chừng mực, đời nào tố cáo chị dâu.”
“Con tin là , nhưng lỡ ai đó dụ dỗ khiến cô lỡ lời thì vẫn phiền, nhất là đừng để cô gì hết.”
Bà Tần gật đầu hiểu ý, thêm nữa.
Sau đó, bà kể với ông Tần chuyện Ninh Ngọc định may đồ cho hai ông bà.
Ông Tần gật đầu hài lòng. Tuy con dâu từng lạnh nhạt suốt hai tháng, nhưng giờ nghĩ thông , cũng hiếu thuận. Còn chuyện hợp với Tần Nguyệt thì… thể trách cô .
Hai ông bà chuyện một lát, thấy Tần Nguyệt vẫn về, đang định ngoài tìm thì bước tới cửa, thấy cô về, mặt mày vui vẻ.
Hai thắc mắc, nhưng thấy con gái về an thì hỏi thêm.
Mấy ngày , ông bà Tần vẫn như thường, còn Ninh Ngọc thì ở nhà cặm cụi may đồ. Cô ngày đêm, đến khi hết chỉ mới chịu nghỉ.
Lúc là buổi chiều, trời nắng to, Ninh Ngọc lên trấn giữa trời nóng, liền quyết định về nhà đẻ một chuyến.
Cô mở cổng thì thấy Tần Nguyệt đang tươi cửa, định đẩy cửa . khi thấy Ninh Ngọc, sắc mặt cô lập tức sụ xuống.
Ninh Ngọc chỉ liếc cô một cái .
Không ảo giác , nhưng hình như Ninh Ngọc thấy một vạt áo trắng khuất cuối đường.
Ninh Ngọc nghĩ nhiều, đội nón rơm lên, chọn những con đường mát mẻ về nhà đẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-15.html.]
26.
Cha của Ninh Ngọc đều đang việc ngoài đồng, em trai Ninh Khởi thì học, nửa tháng mới về một , nên hiện tại trong nhà ai.
Ninh Ngọc đẩy cổng sân nhà cha , bước trong, thành thạo tìm chìa khóa cửa ở chỗ cũ.
Sau khi nhà, cô vội tìm cuộn chỉ trắng mà tiên dọn dẹp nhà cửa một lượt, đó phòng Ninh Khởi lấy ga giường và vỏ gối mang giặt.
Còn hai ngày nữa Ninh Khởi sẽ về nhà, nên chăn màn gì đó cũng cần giặt giũ phơi khô.
Sau khi phơi xong, Ninh Ngọc còn nấu cơm. Làm xong tất cả những việc đó, cô mới lấy một cuộn chỉ trắng từ chỗ để kim chỉ, đồng tìm để chào một tiếng, đó mới về nhà họ Tần nấu cơm.
Khi thấy Ninh Ngọc xa , dì Quế Căn đang ruộng gần đó cất tiếng hỏi lớn:
“Vợ Hiếu Khôn , con gái chị đến gì ? Hình như đây là đầu thấy nó đồng đấy.”
Mẹ Ninh Ngọc để ý đến lời châm chọc, chỉ đáp:
“Không gì , nó giúp ít việc xong, còn nấu cơm sẵn , qua đây chào một tiếng.”
Bà Điền, khá với Ninh Ngọc, khen:
“Con gái chị đúng là hiếu thảo, lấy chồng mà vẫn nhớ tới cha .”
Mẹ Ninh Ngọc trả lời, nhưng nụ khóe môi thể hiện rõ tâm trạng bà đang .
Trước đây khi gả con gái về nhà họ Tần, trừ ngày cưới , suốt hai tháng Ninh Ngọc hề về một . Mấy hôm con gái cha tát một cái, Ninh lo con gái sẽ ghi hận trong lòng.
bây giờ thấy con gái chủ động về nhà, còn giúp đỡ nhiều việc như , chứng tỏ con bé gỡ bỏ khúc mắc, nghĩ thông suốt .
Con rể là bộ đội, so với nông thì tiền đồ hơn nhiều. Chờ con rể phục viên trở về, hai vợ chồng trẻ sống yên qua ngày là bà mãn nguyện .
Mẹ Ninh cũng mơ con rể quan to, chỉ cần sống định là .
Tuy nhiên, bà vui bao lâu thì dì Quế Căn lên tiếng phá vỡ khí:
“Đã dâu nhà mà còn về giúp việc cho nhà đẻ, sợ nhà chồng tức ch.ết ?”
Mẹ Ninh Ngọc mím môi , cúi đầu tiếp tục cầm cuốc việc.
bà Điền thì dễ chịu như , lập tức quát :
“Nhà cô con gái chắc? Con gái lấy chồng lâu lâu về nhà đẻ một thì ? Quế Căn, nhớ kỹ đấy, hai thằng Trụ, Trụ Nhị nhà cô cưới vợ, sẽ rõ chuyện với nhà gái!”
Dì Quế Căn rõ ràng nắm thóp, chỉ dám lẩm bẩm vài câu dám tiếp tục châm chọc nữa.
Con trai lớn của bà đến tuổi lấy vợ, nhưng mãi vẫn tìm phù hợp. Nếu để bà Điền, mỏ hỗn của làng, vài câu nữa, thì chuyện cưới xin càng khó hơn.
Thấy đối phương chịu thua, bà Điền liền ghé sát Ninh Ngọc, nhỏ:
“Chị đó, tính tình mềm quá. Chị xem, mắng vài câu là im miệng ngay.”
Mẹ Ninh Ngọc thở dài:
“Thôi, quen , để chị thêm vài câu cũng chẳng .”
Bà Điền giận dữ trách:
“Sao ? Chị một câu, khác thêm một câu, cả làng đều . Mấy chuyện của Tiểu Ngọc nhà chị chẳng cũng đồn như đó ?”
Nghe xong, Ninh Ngọc như gõ mạnh một cái đầu, sững một lúc :
“Chị đúng lắm… Vậy … mắng nhé?”
Bà Điền gật đầu chắc nịch:
“Mắng !”