24.
“Cô, cô ở nhà?!” Tần Nguyệt ngờ trong phòng , dọa giật nảy .
Ninh Ngọc nhíu mày :
“ ở nhà thì gì lạ? Hơn nữa, nếu cô ở đây, phòng ?”
Tần Nguyệt như dẫm trúng đuôi, la lên the thé:
“Ý cô là gì? Đây là nhà , phòng nào thì !”
Ninh Ngọc bĩu môi:
“Đợi cha về, sẽ hỏi thử họ xem chuyện em chồng phòng chị dâu lúc nào cũng .”
Tần Nguyệt cho cứng họng, tức đến mức dậm chân.
Tôn Lệ Lệ theo bước lên hoà giải:
“Tiểu Ngọc, đừng hiểu lầm Nguyệt Nguyệt, cô ý gì , chỉ mượn máy khâu một chút thôi, hai đừng vì chuyện nhỏ mà cãi .”
Ninh Ngọc liếc cô một cái, lạnh nhạt :
“Dù ở nhà , dùng máy khâu của cũng nên hỏi qua một tiếng chứ?”
“Máy khâu đó rõ ràng là do mua, thành của cô !” Tần Nguyệt phục.
“Là quà cưới mà cô tặng , của thì là của cô chắc?”
“Cô…!” Tần Nguyệt chặn họng, chỉ tay mặt Ninh Ngọc lời.
Tôn Lệ Lệ thất vọng Ninh Ngọc, lên tiếng trách móc:
“Tiểu Ngọc, đổi , giờ năng chua chát thế?”
Ninh Ngọc khoanh tay n.g.ự.c:
“ đối với ai cũng , với ác ý với thì cần gì khách sáo?”
Nói còn ẩn ýliếc Tôn Lệ Lệ một cái.
Tôn Lệ Lệ ánh mắt đó chột , lí nhí :
“Nguyệt Nguyệt ác ý gì, dù cô cũng là em chồng của mà.”
“Ồ, cô đấy. còn tưởng cô mới là chị dâu của cô cơ.”
Lời châm chọc nhẹ nhàng của Ninh Ngọc khiến Tôn Lệ Lệ giật , như thể Ninh Ngọc thật sự điều gì. Nếu Ninh Ngọc nắm rõ tâm tư của cô, thì tin đồn về cô và Tống Tri Huy thể là do Ninh Ngọc tung .
Nghĩ đến đây, Tôn Lệ Lệ càng rối bời, Ninh Ngọc rốt cuộc nắm bao nhiêu. Tệ nhất là chuyện cô đều lộ, cô cần mau ch.óng nghĩ cách ứng phó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-14.html.]
Vì , Tôn Lệ Lệ màng chuyện may vá nữa, viện cớ rời khỏi nhà họ Tần.
Tôn Lệ Lệ , Ninh Ngọc cũng lười đôi co với Tần Nguyệt, đóng sầm cửa tiếp tục may vá, bỏ mặc Tần Nguyệt tức tối ngoài cửa.
Buổi tối vẫn là Ninh Ngọc nấu cơm, nhưng thịt từ thị trấn mang về, cô đành vườn hái ít rau, băm nhỏ nấu cháo.
Vợ chồng ông Tần về cũng gì, nhà nông ăn uống đơn giản là chuyện thường. Chỉ Tần Nguyệt là lén lườm một cái.
Giữa bữa ăn, bà Triệu hàng xóm mang theo mấy củ khoai lang sang.
Tần Nguyệt giật , đột nhiên linh cảm chẳng lành.
“ lúc quá, mấy củ khoai các bác ăn khi còn nóng nhé.” Bà Triệu đặt lên bàn.
Bà Tần thắc mắc:
“Sao tự dưng mang khoai sang cho chúng ?”
Bà Triệu tươi trả lời:
“ về thì thằng Tiểu Hổ nhà bảo buổi trưa Nguyệt Nguyệt cho nó mấy củ khoai. Hai nhà là hàng xóm, nhưng cũng thể ăn đồ nhà các bác , hôm Tiểu Ngọc mượn xe đạp nhà còn mua kẹo cho Tiểu Hổ nữa mà.”
Nghe , bà Tần liếc con gái, thấy cô cúi gằm mặt, liền hiểu , với bà Triệu cảm ơn.
Bà Triệu còn về ăn cơm nên ở lâu.
Bà khỏi, nét mặt bà Tần lập tức tối sầm.
“Tần Nguyệt, con quá đáng đó.”
Tần Nguyệt hiếm khi thấy nghiêm khắc như , bắt đầu thấy sợ. sang thấy Ninh Ngọc vẫn thản nhiên ăn cơm thì tức.
“Ai bảo chị về muộn chứ? Biết ăn ở trấn , chẳng qua ăn cơm nhà nên mới lết về muộn!”
“Tần Nguyệt, im miệng cho !” Đến ông Tần cũng lên tiếng mắng.
Tần Nguyệt lúc cảm thấy cực kỳ ấm ức, ném bát cơm đang ăn dở chạy ngoài.
Bà Tần chỉ nhích ghế một chút, cuối cùng vẫn đuổi theo, sang áy náy với Ninh Ngọc:
“Tiểu Ngọc, chuyện là của Nguyệt Nguyệt, con bé nuông chiều quen , con đừng…”
Bà định “đừng chấp nhặt”, nhưng nghĩ đến những gì con gái , thật sự thể mở miệng, đành đổi giọng:
“Con trưa nay đói ?”
Ninh Ngọc đặt đũa xuống, lắc đầu:
“Không ạ, con nấu mì ăn . Con cũng hiểu tính Nguyệt Nguyệt, để bụng .”
Câu trả lời khiến ông bà Tần gì thêm.