Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:05:55
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
22.
Trong góc vài chậu rửa b.út, nghiên mực và một chiếc hộp gỗ nhỏ, phủ đầy bụi, bỏ xó bao lâu.
Mấy chiếc chậu rửa b.út thì sắp hỏng hết , cái thì mẻ miệng, cái thì thủng đáy. Ninh Ngọc liếc sơ qua dồn sự chú ý mấy chiếc nghiên mực.
Ba chiếc nghiên đều bẩn thỉu, một cái còn sứt một góc.
Ninh Ngọc quan sát kỹ, phát hiện trong đó một cái còn nguyên vẹn, cảm giác khi sờ khác với hai cái còn . Cô lau sạch lớp bụi, thấy bề mặt nghiên trơn bóng, liền quyết định mua.
Đang định dậy rời thì ánh mắt cô vô tình liếc qua chiếc hộp gỗ nhỏ.
Chiếc hộp trầy xước nhiều chỗ nắp, gỗ chỉ là loại gỗ long não bình thường. Ninh Ngọc mở xem thì thấy bên trong trống rỗng, nhưng hiểu cô vẫn mua nó.
Cô đoán món đồ chắc giá trị gì, nên tiện tay cầm luôn.
Ông già trông trạm thu mua thấy cô chọn cả buổi mà chỉ lấy vài món vặt vãnh chẳng đáng giá gì, cũng lười nhiều, báo giá luôn một lượt.
Ninh Ngọc để năm hào, nhét hết túi đựng quần áo lúc nãy rời .
Khi đến con hẻm cạnh nhà máy dệt, Mã Tú Phương cùng Vương Huệ Quyên đợi sẵn.
“Xin , đến muộn .” Ninh Ngọc dừng xe, áy náy .
Mã Tú Phương lắc đầu:
“Không , bọn cũng mới tới. Lúc nãy thử đồ , . Đây là vải nhà máy phát, chị xem dùng nhé.”
Ninh Ngọc đống vải hai cầm, kinh ngạc:
“Sao nhiều thế?”
“ sợ hai đứa bọn mang đủ, nên hỏi thêm mấy cùng tổ. Cứ chọn thoải mái, chọn cũng .”
“Vậy thì để lên yên xe , cầm tay mỏi lắm.”
Sau khi giúp họ đặt vải lên xe, Ninh Ngọc cũng khách sáo, lựa những tấm vải sáng màu, tươi tắn, chọn thêm vài mảnh vải tối màu nhưng ít .
“Xong , lấy mấy tấm nhé, các chị tính giá .”
Mã Tú Phương tròn mắt kinh ngạc:
“Sao chị lấy nhiều ?”
Ninh Ngọc nghĩ bụng: mấy chắc chắn sẽ còn mua, nên quyết định thẳng:
“ thấy hai chị thích đồ , nên thêm vài bộ, khác cũng thích.”
Hai lập tức hiểu ý cô, mà với họ thì chuyện chỉ lợi.
“ ủng hộ chị! Đồ chị lắm. Thật định hỏi chị thêm cho . Cả đồng nghiệp nữa, thấy mang về là ai cũng khen . Bộ còn chị lúc sáng , còn ? Có mua đấy. Tính mấy đó rõ, đảm bảo lộ chuyện ngoài .”
Ninh Ngọc ngờ Mã Tú Phương nhanh ch.óng giúp quảng cáo như .
Tiếc là bộ đồ đó Ninh Ngọc tặng cho Trân Châu .
Mã Tú Phương xong tiếc nuối thở dài.
Ninh Ngọc thấy bèn :
“Nếu đồng nghiệp chị gấp thì để nhé. Chị mô tả sơ vóc dáng cho , xong sẽ mang qua. Mấy chị cho nhiều vải như , cũng sẽ thêm vài mẫu mới.”
Hai vui mừng gật đầu, mô tả vóc dáng đồng nghiệp báo giá tiền vải.
23.
Ninh Ngọc vét sạch tiền trong , còn gì ăn, đành nhịn đói về nhà.
Vừa đạp xe đến đầu thôn, chuẩn rẽ con ngõ nhỏ thì bất ngờ Tống Tri Huy chặn .
Ninh Ngọc đảo mắt quanh, tuy thấy ai nhưng vẫn dám lơ là, dừng xe giữ cách với .
“Tống đồng chí, chuyện gì ?” Cô hỏi thẳng.
Tống Tri Huy dường như nhận sự xa cách của cô, bước lên vài bước hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-13.html.]
“Em thị trấn về ? Có viện , sức khỏe hồi phục chứ?”
Nhìn vẻ mặt lo lắng giả tạo của , Ninh Ngọc chỉ cảm thấy nôn bữa sáng , lạnh lùng :
“ khỏe , cảm ơn đồng chí quan tâm. Không chuyện gì thì .”
Thấy cô định lên xe rời , Tống Tri Huy vội túm lấy yên .
Cảm thấy gì đó cản , Ninh Ngọc đầu , lập tức nổi giận:
“Anh gì đấy?!”
Tống Tri Huy cuống quýt buông tay, giải thích:
“Xin , cố ý , chỉ là chuyện với em một chút.”
Ninh Ngọc nửa thật nửa giả, mập mờ, cảm thấy cực kỳ buồn nôn, chẳng buồn vòng vo nữa:
“Tống đồng chí, là học, lẽ nào cái gì nên , cái gì nên ? Một trí thức với một phụ nữ chồng mà những lời , thấy hổ ? Cẩn thận kiện tội quấy rối đấy!”
Tống Tri Huy thấy Ninh Ngọc phớt lờ tình cảm của , bó tay, chỉ cô đạp xe xa.
Hắn thực sự thích Ninh Ngọc, ngay từ cái đầu tiên cô thu hút. Đặc biệt là gương mặt , còn hơn tất cả các cô gái thành phố mà từng gặp.
Tống Tri Huy cưới gái quê, vẫn luôn mong ngày thành phố. Nếu cưới Ninh Ngọc, cuộc đời coi như chôn vùi nơi đồng ruộng.
Thế mà khi còn quyết định xong, Ninh Ngọc lấy chồng.
Lúc sắp từ bỏ, nhưng Tôn Lệ Lệ châm ngòi ngọn lửa hy vọng bùng cháy trở . Càng nghĩ càng thấy cam lòng.
Một cô gái xinh như hoa thế , thể để cho một tên nông dân thô kệch, dù là lính hưởng? Hắn thấy như đóa hoa lài cắm bãi ph.ân trâu.
Đặc biệt khi Tôn Lệ Lệ rằng Ninh Ngọc ép cưới, Tống Tri Huy càng bất bình.
Thế là khi Tôn Lệ Lệ khuyên đưa Ninh Ngọc bỏ trốn, lập tức động lòng.
Dù ở đây cũng chỉ bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chẳng bằng ngoài tìm kiếm cơ hội.
chuyện diễn như mong. Không chỉ giành Ninh Ngọc, mà danh tiếng của còn bôi nhọ.
Tống Tri Huy uất ức đến cực điểm.
Về đến nhà, trong nhà yên ắng, bố chồng ăn xong , bàn ăn sạch bóng.
Ninh Ngọc bếp, thấy trong nồi còn chút đồ ăn nào, đành nấu vội bát mì lót .
Ăn xong, cô phòng tiếp tục may đồ.
Làm xong một chiếc váy, đang định bắt đầu cái tiếp theo thì ngoài sân vang lên tiếng chuyện.
“Lệ Lệ, với tớ quá, vải thật đấy!”
“Không gì , cũng là do may mắn thôi. Lúc tớ hợp tác xã, còn một miếng vải hoa cuối cùng, còn màu xanh đen thôi. Nên miếng chắc là trời định cho .”
Ninh Ngọc khẽ lắc đầu, xem Tôn Lệ Lệ nhanh ch.óng lấy lòng Tần Nguyệt .
Hai ngoài sân vẫn đang chuyện:
“Cậu chủ động tặng vải cho tớ, còn Ninh Ngọc đến hỏi cũng cho. Mẹ tớ còn bắt tớ gọi cô là chị dâu, tớ thèm ! Tớ tình nguyện gọi là chị dâu hơn.”
Tôn Lệ Lệ ngượng ngùng, hạ giọng :
“Đừng thế, để khác thấy . Hơn nữa, Húc Đông cũng chẳng thích tớ.”
Tần Nguyệt hừ một tiếng:
“Anh tớ rõ ràng từng đối xử với , nếu Ninh Ngọc giở trò gì đó khiến cưới cô , thì giờ là chị dâu tớ !”
Hai nhà, Tần Nguyệt cũng quan tâm Ninh Ngọc nhà , kéo Tôn Lệ Lệ phòng .
Ninh Ngọc chẳng bận tâm, tiếp tục may đồ.
Chẳng bao lâu , cửa phòng cô bất ngờ mở tung.
Ninh Ngọc ngẩng đầu , đúng lúc chạm ánh mắt của Tần Nguyệt.