21.
Ninh Ngọc quanh thấy ai, bèn hạ giọng :
“Tớ việc đồng áng, mà ở quê ngoài ruộng thì chẳng việc gì kiếm tiền. Cậu cũng , giờ tớ lấy chồng, thể cứ ăn ở nhà chồng mãi , nên mới nghĩ đến việc may đồ để đổi lấy ít tiền tiêu.”
Tưởng Trân Châu nhà điều kiện, hơn nữa ở thị trấn thì dù tiền cũng chắc mua đồ . Mẹ cô đôi khi cũng lên chợ đen mua đồ, nên Trân Châu chẳng thấy ý tưởng của Ninh Ngọc là to tát gì.
“Cách cũng đó. Vậy cần tớ giúp gì?”
“Bây giờ nhà nước vẫn quản lý c.h.ặ.t việc buôn bán tự do, tớ thể quảng cáo rầm rộ . Mà ở thị trấn tớ cũng quen ai. Nếu ai hỏi về váy , giúp tớ chuyển lời một chút ?”
Ban đầu Ninh Ngọc định phiền Trân Châu, chỉ là thấy cô nhất quyết nhận đồ miễn phí nên mới nghĩ cách .
Tưởng Trân Châu hề do dự, đập tay n.g.ự.c, quả quyết:
“Chuyện nhỏ! Yên tâm, tớ sẽ giới thiệu giúp cho mấy bạn nữa.”
Ninh Ngọc cảm kích mỉm :
“Vậy phiền .”
Nói xong chuyện váy áo, Ninh Ngọc hỏi một chuyện khác liên quan đến bức điện tín:
“Trân Châu, còn nhớ hôm tớ đến vay tiền, hôm đó nữa một cô gái tầm tuổi tụi , tóc dài, đến gửi điện tín ? Gửi cho bộ đội .”
Tưởng Trân Châu nhớ một lúc :
“Hôm đó là ca trực của tớ. Có một cô gái như thật, nhưng cô chỉ hỏi vài câu , gửi điện.”
“Vậy , cảm ơn .”
Xác nhận Tôn Lệ Lệ thật sự gửi điện tín, Ninh Ngọc cũng đoạn tuyệt tình cảm còn sót với cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-12.html.]
Hai còn chuyện thêm nhưng mua tem. Ninh Ngọc ngại phiền bạn việc nên chỉ trò chuyện đôi ba câu rời . Trước khi về, Tưởng Trân Châu còn đưa cho cô phiếu vải ba thước mà cô tích cóp.
Ra khỏi bưu điện, thấy thời gian còn sớm, Ninh Ngọc rẽ qua hợp tác xã.
Lô vải về lâu mà vải kaki bán sạch. Ninh Ngọc chọn lựa một hồi, cuối cùng mua một tấm vải đỏ sẫm. Phiếu vải nhận cũng hết luôn.
Xong xuôi vẫn tới 10 giờ, còn khá lâu nữa mới tới giờ nghỉ trưa ở nhà máy dệt. Ninh Ngọc gì cho hết thời gian, bỗng nhớ một chỗ ho.
Ở trạm thu mua phế liệu, Ninh Ngọc như chuột chui kho gạo, quanh, chẳng bắt đầu lục từ .
Nghĩ đến kỳ thi đại học năm , Ninh Ngọc quyết định tìm sách .
Mấy loại sách nhạy cảm, sách nước ngoài thì chắc chắn ở đây , nhưng sách bài tập thì nếu tìm kỹ vẫn thể kiếm .
Sách giáo khoa cấp hai, cấp ba cô sẵn ở nhà, nên chủ yếu tìm sách bài tập môn tự nhiên.
Ninh Ngọc lật tìm mấy quyển ở tầng cùng, định chuyển sang đống khác thì chợt thấy một tờ giấy đặc biệt lóe qua. Ninh Ngọc lập tức cầm quyển sách giáo khoa tiểu học đó lên, lật từng trang để tìm.
Tờ giấy khá mỏng, kẹp giữa hai trang sách nên dễ phát hiện. Ninh Ngọc giở từng trang cho đến khi thấy nó.
Đó là một tờ giấy tuyên thành gấp đôi, cô nhẹ nhàng mở một góc – bên trong là chữ đầy trang, nét chữ theo lối hành thư, khí thế mạnh mẽ, giống chữ bình thường , nhưng sâu hơn thì cô hiểu.
Ninh Ngọc nào , cũng rõ giá trị , nhưng cảm thấy nên mua .
Ban đầu định lén kẹp đống sách chọn, nhưng nghĩ , Ninh Ngọc quyết định mua luôn cả cuốn sách giáo khoa tiểu học đó.
Sau khi kẹp cuốn sách giữa vài quyển bài tập, Ninh Ngọc chuyển sang bên khác.
Ở đó là mấy món đồ lớn, bàn thiếu chân, tủ thiếu cửa, chất đống lộn xộn.
Ninh Ngọc chỉ liếc qua , vì cô hiểu gì về đồ gỗ, cũng chẳng là gỗ gì, thôi thì tiêu tiền oan nữa.
Lúc gần hết một vòng trạm phế liệu, trong tay cô cũng chỉ cầm vài quyển sách. Trước khi cửa, cô thấy vài món nhỏ đặt trong góc, liền xoay , bước đến chỗ đó xổm xuống xem thử.