Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:05:53
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18.
Chỉ trong ba ngày, Ninh Ngọc thành bộ quần áo.
Sau khi với cha chồng một tiếng, cô mặc chiếc váy kaki mới may, đạp xe lên thị trấn.
Ninh Ngọc từ sáng sớm, đến thị trấn đúng giờ bắt đầu .
Cô đến gần khu nhà máy dệt, xuống xe, thong thả dắt bộ.
Không lâu , từ phía Ninh Ngọc cảm thấy hai cô gái đang chằm chằm .
Trong lòng cô khẽ động, bước càng chậm .
Ngay lúc cô chuẩn rẽ ngõ nhỏ, hai cô gái cuối cùng kìm , lên tiếng gọi cô:
“Chị ơi, đồng chí!”
Ninh Ngọc mừng thầm trong bụng, nhưng mặt tỏ vẻ ngạc nhiên, hỏi:
“Hai đồng chí việc gì ?”
Cô gái cao gầy vẻ ngập ngừng, còn cô gái thấp , mặt tròn thì thẳng thắn hơn, :
“Chị , chúng thấy bộ đồ chị mặc quá, hỏi chị mua ở ?”
Khi khác khen Ninh Ngọc vui lắm, đáp:
“Đẹp hả? cũng thấy . Bộ là do bà cô họ mang từ Binh Hải về.”
Hai cô gái là hàng từ Binh Hải liền cụt hứng ngay.
Ninh Ngọc như để ý đến mục đích thật sự của họ, tiếp:
“Cô họ bảo quần áo bên đó kiểu dáng phong phú lắm, hơn hẳn chỗ , chỉ là đắt, nên bà chỉ mua một cái váy, nhưng mang về vài tờ mẫu vẽ thời trang. thấy nên tự cắt may thêm vài bộ.”
Cô gái cao gần như định bỏ cuộc, xoay , nhưng cô mặt tròn kéo , hỏi Ninh Ngọc:
“Chị còn váy khác nữa ?”
Ninh Ngọc gật đầu, chỉ túi treo ghi-đông xe đạp:
“Có đấy, để ngay đây, xong, tính mang cho cô họ xem thử.”
Cô gái mặt tròn ngượng ngùng hỏi:
“Bọn … thể xem thử ?”
Ninh Ngọc thoải mái, lấy đồ cho họ xem.
Cô mặt tròn thấy chiếc chân váy hoa liền sáng cả mắt, còn cô gái cao thì mê mẩn chiếc váy liền màu đỏ.
Hai những bộ đồ mãi rời mắt, đến lúc Ninh Ngọc chuẩn cất , cô mặt tròn quanh nhỏ:
“Chị ơi, chị bán ?”
Ninh Ngọc giả vờ dọa, đưa tay che miệng gì.
Cô gái mặt tròn vội vàng :
“Chị đừng lo, bọn em buôn bán gì , chỉ thích đồ quá nên đổi với chị thôi, nhưng mà là lấy tiền đổi. Em kín miệng lắm, tuyệt đối .”
Thấy cô như , Ninh Ngọc giả vờ do dự, biểu cảm đầy phân vân.
Cô gái mặt tròn thấy liền tiếp:
“Nếu chị đồng ý, em sẽ trả đúng giá cửa hàng bách hóa.”
Ninh Ngọc lúc mới tỏ vẻ xiêu lòng, hỏi:
“Cô lấy cái nào?”
Cô gái mặt tròn thấy Ninh Ngọc đồng ý, liền vui mừng cầm lấy chân váy hoa, hỏi cô bạn:
“Cậu cái nào?”
Cô gái cao do dự một chút :
“Vậy lấy váy liền.”
Ninh Ngọc thấy cô gái mặt tròn chỉ lấy chân váy, liền lấy thêm áo sơ mi hỏi:
“Còn áo sơ mi , cô lấy ? Nó là một bộ với chân váy, còn cả nơ con bướm bằng vải hoa đỏ để cài cổ áo nữa.”
Ban đầu cô gái mặt tròn định mua áo sơ mi vì nhà , nhưng Ninh Ngọc , thấy cái nơ từ cùng loại vải, bèn đổi ý, lấy luôn cả bộ.
Hai cô gái điều kiện chắc cũng tệ, lấy đồ xong cũng mặc cả gì nhiều, trả luôn đúng giá niêm yết như trong cửa hàng bách hóa.
19.
Sau khi cất kỹ tiền, hai cô gái chào tạm biệt Ninh Ngọc. Lúc họ chuẩn rời , cô đột nhiên gọi :
“Hai đồng chí, xin chờ chút. Cho hỏi hai ở nhà máy dệt ?”
Cô gái mặt tròn gật đầu.
“Không các chị dư phiếu vải ? dùng tiền đổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-11.html.]
Hai cô gái , trả lời:
“Thỉnh thoảng nhà máy phát vài miếng vải để phúc lợi, nên phiếu vải phát nhiều .”
Nghe , Ninh Ngọc ngược càng mừng.
“Là loại vải như thế nào? Khác nhiều so với vải thường ?”
Cô gái mặt tròn cô với vẻ tò mò, giải thích:
“Thật cũng tệ, cái để lâu ẩm, cái hoa văn nhạt thôi. Tự đồ mặc thì cả. Mà chị hỏi ?”
Ninh Ngọc nhẹ:
“Thì hai chị lấy mất đồ , mua thêm vải để tiếp chứ .”
Chưa đợi họ trả lời, Ninh Ngọc :
“Yên tâm, trong tập mẫu còn nhiều kiểu khác lắm. Lần kiểu khác. Còn áo sơ mi với chân váy chỉ hai bộ thôi, để một bộ tặng bạn.”
Cô gái mặt tròn xong trầm ngâm một lúc :
“ thể đổi vải với chị, nhưng chị thể thêm cho vài bộ ? sẽ trả tiền, vẫn tính theo giá cửa hàng bách hóa.”
Ban đầu Ninh Ngọc chỉ giải quyết vấn đề phiếu vải, ngờ nhận luôn đơn đặt hàng tiếp theo, vội vàng đồng ý:
“Được chứ, chứ!”
“À, tên là Mã Tú Phương, cô là Vương Huệ Quyên. Trưa nay chị thể ? mang vải đến cho chị.”
Ninh Ngọc gật đầu liên tục, đồng ý.
Nhìn hai nhà máy dệt, Ninh Ngọc lên xe, đến bưu điện tìm Tưởng Trân Châu.
Vừa đến nơi, cô thấy Trân Châu đang ở quầy gửi điện tín.
Lúc đó đang gửi điện báo, Ninh Ngọc chờ ở bên cạnh.
Nhìn thấy điện tín, cô nhớ đến kiếp .
Bức điện tín gửi như mồi lửa khiến phận Ninh Ngọc trượt dài.
Kiếp , Ninh Ngọc sớm rõ bộ mặt thật của Tôn Lệ Lệ, Tống Tri Huy lừa gạt nữa. Vậy thì hôn nhân giữa cô và Tần Húc Đông sẽ về ?
Nghĩ đến kiếp hình ảnh hai mỉm sánh bước bên , lòng Ninh Ngọc khẽ chùng xuống.
Nếu , Tôn Lệ Lệ còn cơ hội cứu chồng, liệu hai họ còn kết hôn, sinh con như ?
Đang mải suy nghĩ, vai Ninh Ngọc ai đó vỗ nhẹ.
“Suy nghĩ gì mà thẫn thờ ?”
Thì Trân Châu giúp khách gửi xong điện báo, thấy Ninh Ngọc ngẩn ngơ liền gần hỏi.
Ninh Ngọc hồn, nhẹ:
“Không gì . Cậu rảnh ?”
“Giờ đang vắng khách, thể chuyện một lát. Cậu đến tìm chuyện gì ?”
Ninh Ngọc lấy quần áo trong túi , đưa cho Trân Châu:
“Cho , xem thích , ?”
Trân Châu mở xem, lập tức vui sướng reo lên:
“Đẹp thật đấy! Cậu mua ở ?”
“Tớ tự may đấy.”
Tưởng Trân Châu kinh ngạc:
“Cậu ? Cậu học may đồ khi nào ?”
Ninh Ngọc khẽ :
“Dạo gần đây ở nhà rảnh rỗi nên học. Trong nhà máy may, học cũng uổng.”
“Tài thật đấy! Mới học mà may bộ thế . Váy đỏ như giờ tớ chỉ thấy chị họ ở thành phố mặc thôi. Bộ đang mặc cũng , nãy bước là tớ chú ý , cũng là may ?”
“Ừ, cũng là tớ may. Vải là tớ mua ở hợp tác xã mấy hôm , nhân viên bảo là hàng mới về.”
Tưởng Trân Châu sờ váy, thích mê, nhưng thấy nhận đồ công thì ngại, liền lấy trong túi một tờ “Đại đoàn kết” ( tờ tiền mệnh giá lớn).
“Dù là đồ tự may, nhưng nếu bán trong cửa hàng bách hóa chắc cũng đắt. Tớ thể nhận , cầm lấy .”
Ninh Ngọc xua tay từ chối:
“Quan hệ tụi như thế mà đưa tiền thì tớ ngại lắm. Hôm tớ hỏi vay tiền, gì, cho luôn còn gì.”
“Chuyện đó khác. Tớ thích váy , nhưng nếu nhận tiền thì tớ cũng dám lấy.”
Thấy Trân Châu kiên quyết, Ninh Ngọc suy nghĩ một lúc :
“Vậy thế nhé, tiền tớ lấy, nhưng giúp tớ một việc, ?”
Tưởng Trân Châu ngạc nhiên:
“Việc gì ?”