Trùng Sinh Thập Niên 70: Nàng Béo Phản Công - Chương 102: Công Khai Tình Cảm, Mẹ Vợ Ra Mặt
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:15:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Kiều Kiều, con thật với , tối nay con ngoài là lén lút gặp Cố Từ Tùng ?"
Vương Ngọc Lan vẫn luôn chú ý biểu cảm mặt Hạ Kiều, rõ ràng là sợ cô sẽ dối .
"Vâng, bố , con và Cố Từ Tùng ở bên , bất kể bố tán thành phản đối, chúng con cũng sẽ chia tay !"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Hạ Kiều dứt khoát thẳng , vì tiếp tục lén lút, chi bằng ngả bài trực tiếp.
Vương Ngọc Lan xong, cuống đến mức đưa tay đ.á.n.h mạnh hai cái cánh tay Hạ Kiều.
"Con bé rốt cuộc thế hả? Trước đây khổ khẩu bà tâm giảng giải đạo lý với con như thế, con cứ chịu ! Cố Từ Tùng và con căn bản hợp !"
Hạ Kiều đ.á.n.h đau, xuýt xoa kêu ái ui mấy tiếng, nhưng miệng vẫn quên phản bác Vương Ngọc Lan.
"Con thấy chỗ nào hợp cả, dù con chỉ thích một , đời con nhận định !"
"Con thì hiểu cái gì gọi là thích chứ? Dễ dàng cả đời như , đây con còn thích Dư Bân đấy thôi! Kết quả thế nào? Hắn chính là một tên mặt trắng vô dụng, còn là kẻ lòng đen tối!"
Vương Ngọc Lan lo lắng nhất là con gái lừa, điều kiện nhà họ Cố quá kém, Hạ Kiều thật sự ở bên Cố Từ Tùng, chính là đ.â.m đầu chịu khổ.
"Mẹ, Cố Từ Tùng và Dư Bân giống ! Trước đây là do con mù mắt mới coi trọng Dư Bân, bây giờ con rõ hơn ai hết, huống hồ Cố Từ Tùng cứu con nhiều như , hôm nay cũng là cứu con, con lấy báo đáp cũng quá đáng chứ?"
Hạ Kiều sức thuyết phục Vương Ngọc Lan.
"Con gái con đứa, lời con thấy hổ ! Cho dù cứu con, cách con cảm ơn cũng nhiều loại, con thể vì cái mà bồi cả cuộc đời !"
Vương Ngọc Lan đưa ngón trỏ , dí đầu Hạ Kiều.
Hạ Kiều cảm thấy đau, vội vàng lùi về mấy bước, đưa tay ôm trán.
"Mẹ! Con và Cố Từ Tùng ở bên đơn thuần là vì cảm ơn , mà là con thật lòng thích . Điều kiện nhà bây giờ đúng là kém một chút, nhưng nhất định sẽ kém mãi !
Dù con mặc kệ, con cứ thích , cũng đừng phí tâm tư chia rẽ bọn con, chuyện đó là thể nào! Sớm muộn gì một ngày, chắc chắn cũng sẽ thấy điểm của !"
Giọng điệu Hạ Kiều chuyện vô cùng kiên định, rõ ràng là sớm nhận định Cố Từ Tùng từ trong tim.
Vương Ngọc Lan còn gì đó, Hạ Kiến Quốc ngăn .
"Được , bà bớt tranh cãi vài câu ! Kiều Kiều, con về ngủ !"
Có câu của Hạ Kiến Quốc, Hạ Kiều gần như lập tức xoay về phòng , sợ chậm một giây nữa thôi là Vương Ngọc Lan càm ràm.
Vương Ngọc Lan bất mãn trừng mắt Hạ Kiến Quốc.
"Ông thế? Vừa còn hết !"
"Bà mấy cái đó cũng vô dụng, tính khí con Kiều Kiều nhà bà còn rõ , là đứa tính tình bướng bỉnh, phàm là chuyện nó nhận định thì chín con trâu cũng kéo !
Chi bằng cứ để nó lăn lộn, chúng ngăn cản, chừng nó đối với Cố Từ Tùng cũng chấp nhất như nữa, dù chúng ở đây, Kiều Kiều chắc chắn thể bắt nạt."
Vương Ngọc Lan ngẫm nghĩ, cảm thấy Hạ Kiến Quốc lý, càng ngăn cản, chừng càng khiến Hạ Kiều hăng m.á.u.
nếu thật sự mặc kệ như , trong lòng bà vẫn yên tâm, nghĩ nghĩ , bà vẫn định sáng mai tìm Cố Từ Tùng một chuyến.
Sáng hôm , khi Hạ Kiều còn đang ngủ say sưa, Vương Ngọc Lan dậy , cả đêm qua bà trằn trọc, gần như chẳng ngủ bao nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-nang-beo-phan-cong/chuong-102-cong-khai-tinh-cam-me-vo-ra-mat.html.]
Trời sáng, bà tỉnh, hớt hải chạy đến nhà họ Cố.
Sự xuất hiện của Vương Ngọc Lan khiến Cố Từ Tùng vô cùng kinh ngạc, khi phản ứng liền khách sáo mời Vương Ngọc Lan nhà, đích rót nước cho bà.
Ánh mắt Vương Ngọc Lan rơi bàn tay quấn băng gạc của , đột nhiên thở dài một , một bụng lửa giận vốn đang kìm nén đều dần dần tan biến.
Dù thế nào nữa, tối qua thằng nhóc cứu con gái bà một , bà cũng tiện những lời khó như .
"Bác gái, hôm nay bác đến tìm cháu là chuyện gì với cháu ?"
Cố Từ Tùng căng thẳng, thật thể đoán mục đích đến đây của Vương Ngọc Lan.
Tối qua xảy chuyện lớn như , Hạ Kiều thể nào giấu giếm nhà, thì chắc chắn cũng cách nào giấu chuyện cứu Hạ Kiều.
Vương Ngọc Lan đến đây chắc cũng giống như , khuyên tránh xa Hạ Kiều một chút.
Quả nhiên, Vương Ngọc Lan mở miệng thẳng: "Tối qua Kiều Kiều đều với chúng , là cứu con bé, cả nhà chúng đều cảm kích ."
"Bác gái, đây là việc cháu nên vì Kiều Kiều."
Kiều Kiều? Cố Từ Tùng gọi mật như , cơn giận của Vương Ngọc Lan bốc lên, đập bàn một cái liền hét lên.
"Lần rõ ràng với rõ ràng, nhưng thế nào? Thế mà lén lút qua với con gái , cảm thấy điều kiện hiện tại của thể cho Kiều Kiều cuộc sống ?"
Cố Từ Tùng mặc cho Vương Ngọc Lan chỉ trích, cúi đầu, một câu cũng , trông thế mà vài phần ngoan ngoãn.
Im lặng một lát, mới ngẩng đầu lên, trong mắt thêm vài phần kiên định.
"Bác gái, cháu dựa điều kiện hiện tại của cháu thì xứng với Kiều Kiều, nhưng cháu xin thề với bác, đây chỉ là tạm thời thôi, cháu đảm bảo sẽ nỗ lực cho Hạ Kiều cuộc sống hơn."
"Cậu lấy gì đảm bảo? Kiều Kiều là cả nhà chúng cưng chiều mà lớn lên, thể để chúng trân mắt con bé chịu khổ cùng chứ? Lời ý thì ai mà chẳng !"
Vương Ngọc Lan chẳng nể mặt Cố Từ Tùng chút nào, bà càng tin lời Cố Từ Tùng .
"Bác gái, cháu bây giờ bác tin cháu năng lực , cháu sẽ từng chút từng chút chứng minh cho bác xem!"
Giọng điệu Cố Từ Tùng chân thành, đang nghiêm túc đưa lời cam đoan.
Lần vì hèn nhát mà lùi bước, còn tổn thương trái tim Hạ Kiều, tuyệt đối sẽ giống như nữa, cho dù bố Hạ Kiều bây giờ đồng ý cũng , sẽ cách khiến họ chấp nhận .
Dáng vẻ của khiến Vương Ngọc Lan lập tức nên lời, bà sống đến từng tuổi, thể Cố Từ Tùng thật lòng thích con gái .
Bộ dạng như bà là kẻ ác chia rẽ đôi uyên ương , Vương Ngọc Lan bất lực thở dài.
"Thôi , cũng xem xem chứng minh với thế nào! lời khó , nếu dám bắt nạt con gái , bà đây liều cái mạng già cũng tha cho !"
Vừa lời , mặt Cố Từ Tùng nháy mắt lộ vẻ vui mừng khôn xiết, mãi đến khi Vương Ngọc Lan rời , mới hậu tri hậu giác phản ứng .
Vương Ngọc Lan là đồng ý ?
Trong lòng Cố Từ Tùng dâng lên một trận cuồng hỷ, tuy Vương Ngọc Lan chấp nhận , nhưng ít nhất cũng chịu cho cơ hội !
Anh hưng phấn đến mức mắt sáng rực, sáng sớm tinh mơ ở trong sân bổ củi một hồi lâu mới dần dần bình tĩnh .