Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu - Chương 30: Chuyện tốt 1

Cập nhật lúc: 2026-01-02 09:25:30
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy ngày nay Hà thị chịu ít ấm ức từ Thẩm Xu, giờ phút trong phòng Thẩm Xu, tay nâng chén thơm do hầu dâng lên, mặt còn chút vẻ hòa nhã nào.

 

Tạ Minh Kiều Hà thị, mặt cũng che giấu vẻ hả hê.

 

Thấy Thẩm Xu trở về, Hà thị dùng sức đặt chén trong tay xuống bàn, nhíu mày : "Ngươi , giờ mới về?"

 

Không đợi Thẩm Xu trả lời, bà trách mắng: "Nghe hạ nhân mấy ngày nay ngươi ngày nào cũng chạy ngoài, dù cũng là cô nương Tạ phủ nuôi dưỡng, ở nhà sách luyện chữ, cả ngày ở bên ngoài phô mặt , còn thể thống gì? Nếu gây chuyện gì, ngươi để mặt di phụ ngươi đặt ở ?"

 

Tạ Minh Kiều phụ họa: " , đây là kinh thành, cái xó xỉnh nghèo nàn đây của ngươi, để ngươi thì ."

 

Rõ ràng tích tụ một bụng than phiền, Hà thị mặt mày âm trầm tiếp lời con gái: "Hôm qua gây sự với Tĩnh Vương, hữu kinh vô hiểm là ngươi lớn, ngươi nghĩ nào ngươi cũng may mắn như ? Nếu xảy chuyện, liên lụy Tạ phủ là nhỏ, và di phụ ngươi ăn thế nào với cha ngươi?"

 

Thẩm Xu nhíu mày, nàng cầu sự thanh tịnh, ít gây rắc rối với những ở Tạ phủ , nhưng rõ ràng rắc rối buông tha nàng.

 

Những lời của Hà thị thật đường hoàng, nhưng nghĩ những việc của bà cả kiếp lẫn kiếp , thấy thật giả dối và nực . Bỏ qua những chuyện nhỏ nhặt như bạc đãi nàng hàng ngày, chỉ việc Hà thị thể nhẫn tâm g.i.ế.c nàng, còn mặt mũi nhắc đến cha nàng ?

 

Trong khoảnh khắc, tâm trạng đột nhiên trở nên mãnh liệt, Thẩm Xu ngẩng đầu Hà thị, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo, giọng lớn, nhưng từng câu từng chữ kiên định và rõ ràng: "Cha cần các giải thích."

 

Một câu cứng rắn gần như cãi khiến sắc mặt Hà thị trở nên vô cùng khó coi. Bà định mở miệng quát mắng, nhưng Thẩm Xu cho bà cơ hội.

 

Hoàng hôn buông xuống, nhưng ánh mắt của Thẩm Xu đặc biệt sáng ngời và lạnh lẽo. Nàng thẳng Hà thị, giọng lạnh nhạt: "Còn về việc vì luôn sớm về muộn, đương nhiên là vì biểu của . Nàng , bảo nơi khác mà xin ăn."

 

Hà thị vốn dĩ cau mày sâu sắc vì lời châm chọc trong lời của Thẩm Xu, nhưng khi đến câu cuối cùng, vẻ mặt bà đột nhiên biến thành sự ngạc nhiên và lúng túng rõ rệt.

 

"Cái gì?" Mặt Hà thị lúc đỏ lúc trắng, đầu Tạ Minh Kiều: "Con... con bậy bạ gì ?" Mặc dù trong lòng bà cũng nghĩ về Thẩm Xu như , nhưng dù cũng là huyết thống, công khai thì thật mất mặt. Trong lòng Hà thị thầm trách Tạ Minh Kiều nặng nhẹ.

 

Tạ Minh Kiều đột nhiên tố cáo, trách mắng, theo bản năng nhíu mày bĩu môi: "Con !"

 

Thẩm Xu quả quyết : "Ngươi ."

 

Nàng Tạ Minh Kiều lạnh lùng nhắc nhở, trong giọng chứa đựng sự cảnh cáo: "Hôm đó, ngươi đau bụng , đến tìm khám bệnh..."

 

Nhận nếu tiếp Thẩm Xu sẽ vạch trần chuyện của Tiền Tam công t.ử, đến lúc đó đối tượng mắng sẽ từ Thẩm Xu chuyển sang , chừng còn phạt cấm túc, Tạ Minh Kiều lập tức xuống nước, nắm c.h.ặ.t cánh tay Hà thị lay lay: "Mẹ ơi, con sai , con xin , đừng mắng biểu tỷ nữa!"

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-ga-cho-vuong-gia-om-yeu/chuong-30-chuyen-tot-1.html.]

Thái độ của Tạ Minh Kiều đổi quá nhanh, Hà thị còn kịp hiểu rõ, Tạ Minh Kiều lay đến ch.óng mặt.

 

Chưa hết, Tạ Minh Kiều dùng sức kéo Hà thị dậy, nũng nịu : "Mẹ ơi, bánh hoa hòe , con đói , chúng ăn ."

 

Hà thị tự chủ Tạ Minh Kiều kéo ngoài, miệng vẫn giáo huấn: "Muộn thế con còn ăn, lát nữa tích thực thì khó chịu." cuối cùng vẫn bỏ Thẩm Xu , kéo .

 

Tiểu viện nhỏ bỗng chốc trở nên yên tĩnh, Thẩm Xu từ từ thở một uất ức trong lòng, khóe môi nở một nụ : Dù , nàng chỉ ba câu, giải quyết một rắc rối, cũng coi như một điều may mắn.

 

Thấy Thẩm Xu vô cớ mắng một trận, Chiết Liễu cảm thấy oan ức nàng. Nàng cũng càng nhận bộ mặt thật của phu nhân, rõ ràng là sợ Thẩm Xu liên lụy đến Tạ phủ, những lời thật .

 

Cái gì mà gia đình quyền quý, lễ nghi gia giáo, giả dối!

 

Thẩm Xu nhà thắp nến, đầu thấy Chiết Liễu vẫn tại chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ bất bình, khỏi mỉm an ủi nàng: "Ngươi , sẽ gặp vận may lớn, ngày càng hơn."

 

Lại : "Ngươi đói ? Ta đói ."

 

Chiết Liễu xoa xoa mặt, xua vài nét u sầu rõ rệt, đến nhà bếp bưng cơm.

 

Sáng sớm ngày hôm , tỳ nữ bên cạnh Hà thị mang một túi tiền đến cho Thẩm Xu, mặt tươi , nhưng sâu trong ánh mắt ẩn chứa vẻ cao ngạo và khinh bỉ: "Phu nhân thương tình cô nương khó khăn, sớm đưa tiền tiêu vặt tháng , còn thêm cho cô nương một lạng bạc nữa!"

 

Thái độ của hầu chính là thái độ của chủ nhân, e rằng tiền Hà thị miễn cưỡng mới chi trả, chỉ là lớn chuyện đến tai Tạ Lãng, nên mới đến bịt miệng Thẩm Xu mà thôi.

 

Thẩm Xu lười tỳ nữ một cái, còn về tiền bạc, đó là thứ lấy thì phí, giải quyết khó khăn của nàng. "Ta ." Nàng để Chiết Liễu nhận lấy túi tiền, lạnh nhạt đuổi tỳ nữ .

 

Tỳ nữ : "Phu nhân còn , lời đồn đại đáng sợ, xin cô nương đừng tùy tiện ngoài nữa."

 

Không ngoài thì nàng kiếm tiền thuê nhà, thoát khỏi gia đình đáng ghét ? Thẩm Xu nhạt nhẽo : "Hôm qua nhận một bệnh nhân, đương nhiên chữa trị đến cùng, nếu sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của phụ ."

 

Lời lý, huống hồ còn nhắc đến trưởng bối, tỳ nữ dám tự ý chủ, đành cúi mặt về bẩm báo Hà thị.

 

Sau khi tỳ nữ , Thẩm Xu cầm lấy túi tiền, đổ bạc vụn bên trong mặt bàn, gạt từng hạt từng hạt , trong lòng bắt đầu tính toán.

 

Nàng vẫn thích căn nhà ba cây ngô đồng , nhưng tiền lương một tháng ở Tạ phủ chỉ đủ tiền thuê nhà một tháng ở đó, mà chủ nhà yêu cầu trả ít nhất ba tháng. Đây mới chỉ là tiền thuê nhà, còn chi phí ăn mặc, của nàng, t.h.u.ố.c men, tủ t.h.u.ố.c để mở y quán, v.v., đều cần tiền.

 

Kiếm tiền thật khó khăn, Thẩm Xu thầm thở dài.

 

Loading...