Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu - Chương 151: Quá khứ 2
Cập nhật lúc: 2026-01-02 09:32:13
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AWziI5JsX
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau gian phi ác bại lộ, và Tiêu Diễm danh tiếng phục hồi, tự tìm cách liên lạc với đến đón . Lúc , g.i.ế.c thợ săn đó, thủ đoạn hề nhẹ nhàng. Điểm , Tiêu Quyết định kể với Thẩm Xu.
Thẩm Xu mà lòng chua xót, mũi cũng cay xè: "Hắn là kẻ , luôn ức h.i.ế.p ."
"Đều qua ." Tiêu Quyết an ủi vuốt ve cánh tay nàng.
Thẩm Xu nhớ, thợ săn đó quả thực nóng nảy, phẩm chất thấp kém, duy chỉ cha nàng, vì đức cao vọng trọng, nên khi điều thể khuyên nhủ vài câu.
Cha… Thẩm Xu đột nhiên bật dậy, nghi ngờ Tiêu Quyết: "Ta nhận thì lạ, cha cũng nhận ?" Cha nàng là Thái y, phục vụ hoàng tộc quý nhân, nên nhận Tiêu Quyết mới . Mặc dù Tiêu Quyết ít khi ngoài, nhưng nàng thường xuyên nhắc đến với cha, còn từng nhờ ông xem bệnh cho Tiêu Quyết.
"Ông nhận ." Tiêu Quyết khẽ : "Ông còn yêu cầu tránh xa nàng một chút."
Thẩm Xu đột nhiên khựng , nghi ngờ biến thành sự áy náy sâu sắc: "Ta… chuyện , cha …" Chẳng trách một thời gian, thái độ của Tiêu Quyết đối với nàng rõ ràng dịu , nhưng đột nhiên lạnh nhạt trở , cho đến tận khi rời , cũng trở lúc thiện nhất.
Tiêu Quyết kéo nàng lòng : "Ta trách ông , là trọng phạm triều đình, bất kỳ cha nào yêu thương con cũng nên đề phòng . Huống hồ Thẩm Thái y… Nhạc phụ đại nhân quả thực nhân từ, từng nghĩ đến việc bắt giao quan."
Dù , Thẩm Xu vẫn cảm thấy áy náy. Là nàng quấn lấy Tiêu Quyết, cha nỡ trách mắng nàng, ngược yêu cầu Tiêu Quyết. Nàng cha là bảo vệ nàng, nhưng điều … quá bất công với Tiêu Quyết.
Nàng ôm c.h.ặ.t đàn ông đầy vết thương đó hơn nữa, giọng mang theo chút nghẹn ngào: "Vậy nên mới từ mà biệt, cũng bao giờ đến tìm nữa."
"Không ." Tiêu Quyết vội vàng giải thích, nghiêng lau khóe mắt nàng, sợ nàng rơi lệ: "Ta bảo thị vệ của mang lời nhắn đến cho nàng. Lúc đó mới mười bốn tuổi, cũng thể suy nghĩ chuyện chu . Sau khi về cung, công việc quá nhiều, báo thù, rửa oan cho mẫu hậu, chịu tang phụ hoàng, giúp Hoàng đăng cơ, hơn nữa còn giải độc trị bệnh, chờ chuyện định , qua mấy năm, … dám tìm nàng nữa."
Hắn sợ nàng chê bai , cũng sợ nàng quên .
Thẩm Xu chỉ cảm thấy lòng chua xót, thực sự oán trách gì. Nàng hít hít mũi, nhất thời lên tiếng.
Ngược , Tiêu Quyết : "Cũng từng tìm nàng. Năm hai mươi tuổi, Thanh Châu việc, ghé qua Hứa Châu gặp nàng một . Lúc đó nàng đang giúp nhạc phụ khám bệnh miễn phí, đóng giả một ông lão, xin nàng một ngụm nước uống. Nàng còn gọi một tiếng ‘lão bá’."
Thẩm Xu nhớ , quả thực chuyện như , lúc đó nàng cảm thấy ông lão đó chút kỳ lạ, bây giờ tìm nguyên nhân: đôi mắt của đó quá , ánh mắt quá sáng và thâm thuý, hề phù hợp với bộ râu bạc phơ và khuôn mặt nhăn nheo .
Lúc đó cảm thấy gì, đến bây giờ Thẩm Xu mới nhận : Lão bá… đây là cái cách gọi quái quỷ gì . Nàng ngượng ngùng, cảm thấy cảm động, xót xa: "Sao gì cả?"
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Tiêu Quyết trả lời, Thẩm Xu hỏi: "Sau khi đến kinh thành, phát hiện khi nào?"
Tiêu Quyết : "Vào một ngày cuối tháng chín, lúc đó Tạ Thiệu Ninh đưa nàng đến Quy Vân Lâu, ở ngay phòng bên cạnh."
Thẩm Xu khi kinh thành Tiêu Quyết nhất định âm thầm quan tâm đến nàng, nhưng ngờ sớm đến , gần như là nàng đặt chân đến kinh thành, thì .
Ngay đó Thẩm Xu đột nhiên nghĩ đến, nếu sớm như nhận nàng, quan tâm đến nàng, nhất định mối quan hệ giữa nàng và Tạ Thiệu Ninh. Câu "Ta và biểu ca " của nàng, từ đầu là lời dối.
Là lời dối, nhưng bao giờ vạch trần.
Trong lòng Thẩm Xu đột nhiên dâng lên một nỗi buồn sâu sắc, đến mức mắt nàng nhanh ch.óng ướt lệ, khẽ : "Ta sai …"
Tiêu Quyết nhất thời rõ: "Ừm?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-ga-cho-vuong-gia-om-yeu/chuong-151-qua-khu-2.html.]
"Ta sai ." Thẩm Xu nữa, ngẩng đầu , nước mắt tràn khỏi khóe mắt. Một cỗ xúc động thúc đẩy nàng dậy, nhấc chân bước qua, lên Tiêu Quyết.
Thân thể Tiêu Quyết đột nhiên cứng đờ, chằm chằm Thẩm Xu, vẻ mặt nhất thời chút nghiêm nghị: "Thật sự ngủ nữa ?!"
Không ngủ thì ngủ. Thẩm Xu bướng bỉnh nghĩ, cúi đầu, nước mắt từng giọt rơi mặt Tiêu Quyết. Nàng ôm lấy hai má Tiêu Quyết, khẽ hôn lên đôi môi mỏng của : "Ta với …"
Có vì đây từng phát hiện chân tình của , cũng vì kiếp , vì một Tạ Thiệu Ninh như mà khiến sống bằng c.h.ế.t, đau đớn thấu tâm can.
Tuy vì Thẩm Xu đột nhiên buồn bã như , nhưng Tiêu Quyết mơ hồ đoán , đoán thì cần lo lắng. Lúc càng sốt ruột vì chuyện khác.
Nụ hôn ngây thơ mà chân thành của con gái dịu dàng khiến nóng bừng. Hắn dùng sức, đổi khách thành chủ, cúi đầu nhiệt tình hôn nàng.
Thẩm Xu vô cùng hợp tác, chỉ là đó khi đau đớn, nàng đột nhiên giật tỉnh táo, dùng cả tay và chân chống giường lùi : "Không… …"
Tiêu Quyết kéo nàng trở , khàn giọng : "Ta thật…"
"Không …" Thẩm Xu mặt đỏ bừng, động tác kháng cự trốn tránh vẫn ngừng: "Chàng… phóng… phóng túng… hại …"
Dù bốn chữ cuối nhỏ, nhưng Tiêu Quyết vẫn rõ, lập tức khựng , Thẩm Xu chọc : "Ta vì nàng giữ mười năm, ngay cả một thị cũng , nàng phóng túng?" Là nàng quyến rũ , cung giương tên đặt, nàng cho?
"Không !" Thẩm Xu hổ đến mức líu lưỡi, nhưng cố gắng giải thích, cả sắp bốc khói: "Vừa … trong phòng tắm, hai… thể nữa…"
Nếu trúng độc thì , nhưng dù cũng khỏe mạnh.
Tiêu Quyết khó chịu đến mức tự điều chỉnh thở, nhưng thể tôn trọng ý kiến của Thẩm Xu, nhất thời giằng co. Thẩm Xu thấy động, chớp lấy thời cơ lùi . Lúc Tiêu Quyết dập tắt ý nghĩ, chỉ hung hăng c.ắ.n nàng một cái.
Dấu răng tuy sâu, nhưng rốt cuộc thấy m.á.u.
"Nàng đúng là sinh để giày vò ." Hắn khẽ một câu, dậy, xách áo ngủ phòng tắm để bình tĩnh .
Thẩm Xu giường lâu, vỗ vỗ má nóng bừng, tuy hối hận, cũng cảm thấy nên quyến rũ , nhưng chuyện cũng khó mà xin . Nàng quyết định coi như chuyện gì xảy .
Một lát Tiêu Quyết , Thẩm Xu lên sập La Hán. Nàng ngoan ngoãn ôm chăn, ngây thơ : "Đêm nay ngủ ở đây."
Không trải qua sự giày vò một nữa, Tiêu Quyết đáp một tiếng "ừm".
Ngày hôm khi Tiêu Quyết thức dậy, Thẩm Xu vẫn ngủ say. Hắn nhẹ nhàng qua, chằm chằm khuôn mặt ngủ yên bình của nàng một lúc, phòng tắm.
Không gọi hạ nhân, nhẹ nhàng rửa mặt xong, đại sảnh.
Các thị nữ đều thức dậy, Tiêu Quyết dặn dò họ đừng phiền Thẩm Xu, đó Ấu Vy bưng lên một chén Kim Tuấn Mi.
Nàng luôn chu đáo, nhiệt độ . Tiêu Quyết dùng hai ngón tay nâng chén , đôi mắt phượng lướt qua các thị nữ trong sảnh, lộ cảm xúc : "Oánh Nguyệt, Oánh Tinh ở , những còn lui xuống."
"Vâng." Các cô gái lui , chỉ còn Oánh Nguyệt và Oánh Tinh lộ vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn cung kính lên tiếng.