Nửa canh giờ , xe ngựa chậm rãi dừng ở cửa một biệt viện nơi giao với sườn núi ngoại ô kinh thành.
Thẩm Xu xuống xe thấy cảnh sắc mắt nhịn mà ngây , nơi hoa đào nở rộ, hương thơm bay xa mười dặm, bảo nàng ngửi thấy hương hoa ở trong xe ngựa.
Thấy Thẩm Xu hề tiền đồ cảnh ngây ngốc, Bùi Vân Khiêm nhịn lên gõ trán nàng một cái, “Đi thôi, cái gì.”
Thẩm Xu đau, giơ tay xoa trán, ánh mắt u oán Bùi Vân Khiêm, “Đi thì , ngươi đ.á.n.h gì?”
Nghe , Bùi Vân Khiêm dừng chân xoay nàng, nhàn nhạt , “Đau thì công chúa mới nhớ lâu.”
Làm như thấy hoa đào trong hậu viện phủ chú tâm tới hoa đào của khác như , đáng đ.á.n.h.
Thẩm Xu tại chỗ trừng mắt Bùi Vân Khiêm, hậm hực hừ một tiếng mới theo phía trong.
Người đến dự tiệc cũng quá nhiều, khi Bùi Vân Khiêm đưa thiệp mời gã sai vặt dẫn hai trong.
Biệt viện ở ngay sườn núi, khi một cái đường nhỏ uốn lượn hướng bên trong, nối thẳng tới sân tiếp khách, gã sai vặt dẫn hai chừng nửa nén hương mới tới nơi, hai bên sân cũng những cây đào lớn, bước là hương hoa ập tới mặt.
Không bao lâu , hai mới chậm rãi theo gã sai vặt sảnh chính, còn cửa, cách một đoạn khá xa thấy tiếng đàm tiếu.
Giây phút hai cùng bước , âm thanh trong phòng bỗng nhiên im bặt, ánh mắt đều dừng Bùi Vân Khiêm và Thẩm Xu , đúng mà thì đều tập trung Bùi Vân Khiêm, dù thì tới nay cũng từng tiếp nhận bất cứ thư mời nào của triều thần.
Một lúc , chủ nhân bữa tiệc dậy chào đón, “Bùi tướng quân.” Nói , Phùng thượng thư cúi với Bùi Vân Khiêm, “Hiếm khi Bùi tướng quân coi trọng thể diện, tại hạ đón tiếp từ xa.”
Khoé miệng Bùi Vân Khiêm cong lên, như khách sáo , “Thượng thư đại nhân quá lời .”
Phùng thượng thư nâng tay, “Mời Bùi tướng quân lên .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-96.html.]
Nghe , Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi ánh mắt, khoé mắt mang theo vài phần ảm đạm xa cách, , “Không cần , hôm nay là yến tiệc của Phùng đại nhân, Bùi mỗ thể hổ ghế chứ.” Nói , Bùi Vân Khiêm tự nhiên dắt tay Thẩm Xu, kéo nàng xoay đến vị trí trống phía bên .
Thấy thế, Phùng thượng thư gượng, “Bùi tướng quân cứ tự nhiên.”
Hai mới xuống thấy giọng nhẹ nhàng truyền trong tai, “Đã sớm Bùi tướng quân và Linh An công chúa cầm sắt hoà minh, hôm nay thấy rõ, Bùi tướng quân gần nữ sắc, bây giờ xem thật đúng là hùng khó qua ải mỹ nhân.”
Dừng một chút, Phùng thượng thư ý vị thâm trường Thẩm Xu một cái, “Chúng cũng nên chúc mừng Bùi tướng quân tìm giai nhân như ý.”
Nghe , Thẩm Xu cụp mắt, trong lòng nhạt, thể tưởng tượng giao tiếp quan trường cũng giả mù mưa sa như thế.
Bùi Vân Khiêm chậm rãi qua, cảm xúc trong mắt rõ.
Một lát , mới khẽ một tiếng, bàn tay chậm rãi nâng lên, mắt bao nắm lấy tay Thẩm Xu, hề tỏ ý kiến với lời .
Khoé môi vẫn ý như cũ, nhưng lúc về phía Phùng thượng thư, ý đạt tới đáy mắt, “Phu nhân của bổn tướng quân là kim chi ngọc diệp, đúng là giai nhân hiếm .”
Nói , trong mắt Bùi Vân Khiêm đột nhiên hiện lên vẻ lạnh lẽo khiến sợ hãi, giọng cũng lạnh nhạt hơn, “Vậy nên đặt ở đầu tim để che chở, nếu như mạo phạm, bổn tướng quân tuyệt đối sẽ buông tha, ngươi ?”
“Phùng đại nhân?”
Người dự yến tiếc đều là những quan to chức lớn của Sở kinh thành, đối với chuyện triều đương nhiên cũng hiểu rõ, Bùi Vân Khiêm và Phùng gia tranh đấu gay gắt bao nhiêu năm từng xé rách da mặt, tuy hôm nay Bùi Vân Khiêm tới đây là ý gì, ánh mắt cũng cảm nhận khẩu khí Bùi Vân Khiêm hề chút nào, nhưng tên tuổi lớn, đương nhiên ai dám một lời, thở mạnh một chút cũng dám, sợ đám lửa của Bùi Vân Khiêm sẽ đốt tới .
Không khí im lặng vài giây, khí sảnh chính tràn ngập mùi khói t.h.u.ố.c.
Nghe , Phùng thượng thư cũng chảy mồ hôi, bảo hôm nay Bùi Vân Khiêm tới đây dự tiệc, bởi vì Phùng Thái hậu từng chỉ thị bắt cóc Thẩm Xu, họ Bùi giống như ch.ó điên vận dụng thế lực khắp nơi chèn ép ông , tuân theo quy củ, cho dù bản tổn hại một nghìn thì cũng hại ông tám trăm, nếu , ông lợi dụng tiệc sinh nhật mời hết quan to chức lớn ở kinh thành tới dự để mượn sức, chẳng qua ông cũng nghĩ tới hôm nay Bùi Vân Khiêm cất công tới đây cố ý cảnh cáo ông .
Mấy năm nay tuy rằng liên tiếp giao thủ nhiều , nhưng bây giờ ông mới chân chính lãnh giáo sự tàn ác của Bùi Vân Khiêm, chính là việc để ý tới hậu quả, quan tâm tới sống c.h.ế.t, nhưng ông giống thế, ông tiếc mạng .