“Thời gian còn sớm nữa, chúng ?”
Nghe , Bùi Vân Khiêm qua, nhàn nhạt ‘ừm’ một tiếng xoay ngoài cửa, Thẩm Xu theo phía cùng cửa.
Vừa qua giờ ăn sáng, đường nhiều lắm, chỉ rải rác mấy bán hàng rong ở phố chào hàng, xa xa thấy chiếc xe ngựa chữ ‘Bùi’, tự nhiên nhường đường cho xe ngựa qua, thong thả chạy đường phố Sở Kinh thành.
Bên trong xe ngựa, Thẩm Xu ngay ngắn bên cạnh Bùi Vân Khiêm, cách giữa hai là một tấc.
Cũng từ ám sát trong cung trở về, xe ngựa Bùi Vân Khiêm đổi như thế nào, gian bên trong xe rõ ràng hẹp hơn nhiều, cửa sổ xe cũng ngăn bằng một tấm dày như cản cái gì đó.
Sau khi Bùi Vân Khiêm lên xe ngựa thì chuyện nữa, vẫn luôn nhắm mắt cạnh Thẩm Xu nghiêng dựa xe giống như đêm qua ngủ ngon .
Thật Thẩm Xu tinh thần, đêm qua coi như một đêm nàng ngủ ngon nhất từ tới giờ khi dọn tới Bắc các, ngày hôm qua lúc Bùi Vân Khiêm tặng mấy thứ , Thẩm Xu kêu Lâm Lãng lựa một chút đồ đổi t.h.ả.m lông và chăn đắp, gọi mang lò sưởi tặng tới, cứ thế mà khiến cho Bắc các lạnh lẽo trở nên ấm áp.
Nghe đường mơ hồ truyền tới vài tiếng thét to, Thẩm Xu đột nhiên nổi hứng thú, nhịn giơ tay xốc màn che lên ngoài.
Đang lúc Thẩm Xu vui vẻ ngó, hứng thú bừng bừng, phía truyền tới giọng lạnh như băng, “Nếu công chúa c.h.ế.t thì nhất là buông rèm che xuống, nếu gặp thích khách như , bổn tướng quân cũng thể đảm bảo sự an cho công chúa.”
Nghe , Thẩm Xu cứng đờ đầu Bùi Vân Khiêm một cái, thấy đôi mắt đen nhánh lạnh như băng của đang lẳng lặng tay , Thẩm Xu mới phản ứng thả màn xe .
Nàng Bùi Vân Khiêm hù doạ nàng, chuyện ám sát đường từ hoàng cung trở về đợt , bây giờ nhớ là Thẩm Xu còn cảm thấy sợ.
Nàng mếu máo giống như trẻ nhỏ chuyện sai, hậm hực thu hồi ánh mắt yên tĩnh trong xe.
Một lúc lâu , Bùi Vân Khiêm liếc Thẩm Xu một cái thẳng hô một tiếng với Tần Tuần ngoài xe, “Dừng xe.”
Nghe , Thẩm Xu nhịn ngẩng đầu sang, “Tới ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-95.html.]
Bùi Vân Khiêm đáp, dậy kéo màn xe xuống.
Thẩm Xu hiểu tại , tức giận ? Chẳng qua là nàng thấy tiếng chào hàng bên ngoài nên mới hứng thú nhịn vén rèm lên trong chốc lát, cũng chọc tới mà.
Còn đang suy nghĩ, Bùi Vân Khiêm nữa trở xe ngựa, trong tay còn thêm một phần kẹo đường phèn.
“Cho nàng.”
Thẩm Xu kẹo đường phèn đưa tới mặt, Bùi Vân Khiêm nàng thích ăn cái ?
Thấy Thẩm Xu chằm chằm đồ ăn tay mà nhúc nhích, Bùi Vân Khiêm khẽ nhíu mày, “Không ăn ?”
Lúc Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần, nhanh ch.óng nhận lấy, “Cảm ơn tướng quân.”
Lúc nàng khỏi cung cùng mẫu phi từng ăn cái một , từ đó về cũng thể nếm thử hương vị món nữa, tuy trong cung thiếu sơn hào hải vị, nhưng thỉnh thoảng Thẩm Xu vẫn sẽ hoài niệm món ăn ở đường , cũng do nàng thấy tiếng chào hàng nên mới nhịn kéo rèm nhiều vài .
Chỉ là, nghĩ tới nàng gì, mà Bùi Vân Khiêm giúp nàng mua nó.
Từ tới nay, dường như sở thích của nàng và Bùi Vân Khiêm gần như tương đồng với , thức ăn cũng ngoại lệ, nàng gả tới Bùi phủ cũng vài tháng, đồ ăn mỗi ngày món nào là món nàng thích.
Hoặc cũng lẽ, Bùi Vân Khiêm giỏi đoán tâm tư con , mỗi khi tranh cãi với đều bắt thóp, giống như thể đoán trúng nàng đang suy nghĩ cái gì .
Nếu nàng nhớ rõ cả hai đời nàng gì giao thoa với Bùi Vân Khiêm từ , sợ rằng nàng cho rằng hai quen lâu .
Thẩm Xu chỉ cảm thấy kẹo đường phèn hôm nay ăn vô cùng ngon miệng, so với khi còn nhỏ ngon hơn nhiều.