Ngày hôm , Bùi Vân Khiêm tỉnh tính là muộn, nhưng nghĩ tới Thẩm Xu sẽ thức dậy sớm hơn .
Lúc Bùi Vân Khiêm chậm rãi mở mắt , bên cạnh còn ở đó nữa, nhíu mày đưa tay qua sờ, vị trí bên cạnh lạnh, hẳn là Thẩm Xu từ lâu .
Đêm qua, bởi vì Thẩm Xu bên cạnh, Bùi Vân Khiêm ngủ sâu, nhưng hậu quả của việc chính là Thẩm Xu mất cũng phát hiện.
Nghĩ , Bùi Vân Khiêm thu tay xoa nhẹ ấn đường, trở tay chống giường dậy, sắc mặt nặng nề.
Một lát , Bùi Vân Khiêm xốc chăn lên, dậy đeo vớ và giày xuống giường.
Đợi mặc xong quần áo, hô với phía cửa một tiếng, “Tần Tuần.”
Một lát , ngoài cửa một bóng , “Tướng quân gì phân phó.”
“Vào .”
Lời còn dứt, cửa phòng ngủ Tần Tuần đẩy từ bên ngoài .
“Phu nhân từ khi nào?” Bùi Vân Khiêm về phía cửa, sắc mặt chút mất tự nhiên.
“Bẩm tướng quân, giờ mẹo canh ba ạ.”
“Giờ mẹo canh ba.” Bùi Vân Khiêm suy tư lặp lời của Tần Tuần theo bản năng.
Khuôn mặt biểu hiện gì nhưng ngón tay ống tay áo khẽ nắm , ngày thường đều ngủ tới lúc mặt trời lên cao mới tỉnh, hôm nay tỉnh sớm như thế.
Nghĩ , Bùi Vân Khiêm ngẩng đầu về phía Tần Tuần, nhàn nhạt , “Sớm như mà phu nhân ?”
Nghe , sắc mặt Tần Tuần cứng đờ, ngón tay nắm c.h.ặ.t bội kiếm, nhất thời nên trả lời thế nào.
Sáng sớm hôm nay lúc tuần tra trở về, mới tới cửa thấy Thẩm Xu khỏi phòng ngủ của Bùi Vân Khiêm, theo lý thuyết nên lên tiếng chào hỏi, nhưng nhớ tới việc đêm qua lừa gạt tới phòng Bùi Vân Khiêm là chột .
Tần Tuần hề nghĩ ngợi xoay định , nhưng ai xoay , đợi nàng cất bước Thẩm Xu tóm .
Trầm mặc một hồi, Tần Tuần mở miệng , “Bẩm tướng quân, phu nhân… phu nhân trở về Bắc các .”
Vừa dứt lời, Tần Tuần lập tức thấy ánh mắt Bùi Vân Khiêm trở nên nặng nề.
“Còn gì ?”
“Phu nhân còn nguôi giận, kêu tướng quân cách xa một chút.”
Bùi Vân Khiêm nhíu mày, quả nhiên, dỗ dành nữ nhân mới là chuyện khó nhất đời .
Chẳng lẽ đủ với nàng? Vậy như thế nào mới tính là đây?
Một lúc lâu , Bùi Vân Khiêm mới nhàn nhạt , “Ngươi từng thích ai ?”
Tần Tuần sửng sốt, một lát mới khôi phục tinh thần khom , “Ti chức chỉ nguyện cả đời trung thành với tướng quân, dám hi vọng tư tình nữ nhi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-91.html.]
Sắc mặt Bùi Vân Khiêm âm trầm vài phần, chậm rãi thu hồi ánh mắt, đáng sợ như thế ? Chẳng qua chỉ mới hỏi từng thích ai thôi mà.
“Ngươi khẩn trương cái gì, bổn tướng quân cũng ăn thịt , huống hồ cũng từng hoài nghi lòng trung thành của ngươi, chuyện phiếm thôi mà, ngươi cứ theo sự thật là .”
Nghe , Tần Tuần mới thả lỏng đôi chút, chậm rãi thẳng, nghiêm túc cân nhắc một lát mới ngẩng đầu về phía Bùi Vân Khiêm một nữa, “Không .”
Lông mày Bùi Vân Khiêm khẽ nhíu khó phát hiện, nhàn nhạt , “Vậy bổn tướng quân hỏi ngươi, ngươi cho rằng, nếu chọc nữ t.ử vui thì nên dỗ nàng vui vẻ thế nào?”
Khoé miệng Tần Tuần kéo , thì là thế…
“Thuộc hạ cũng , nhưng thuộc hạ thấy khác đều mua vài lễ vật nữ t.ử thích tặng qua đó.”
Sắc mặt Bùi Vân Khiêm hoà hoãn một chút, “Lễ vật gì?”
“Trang sức hoặc là quần áo ạ.”
Bùi Vân Khiêm nhíu mày, dám gật đầu đối với lời Tần Tuần .
Quần áo trang sức quá tục , nữ nhân bọn họ thật sự thích mấy thứ ? Nếu là thật thì lẽ cũng dễ dàng hơn nhiều .
Bùi Vân Khiêm cau mày, trong lòng cân nhắc một lúc lâu mới hạ quyết tâm.
Thôi , còn nước còn tát.
Hắn phất tay , “Ngươi tới nhà kho trong tủ, lấy một phần ba…”
Nói đến đây, Bùi Vân Khiêm ngập ngừng, một phần ba liệu ít quá , khi nào Thẩm Xu sẽ cảm thấy quá keo kiệt ?
Bùi Vân Khiêm tự lắc đầu chậm rãi , “Lấy một nửa , đưa qua Bắc các cho phu nhân.”
Nghe , Tần Tuần đột nhiên ngẩng đầu, cả kinh tới mức quên đáp lời.
Tướng quân, sợ là ngài trong kho bao nhiêu tiền đúng ?
Không đợi khôi phục tinh thần Bùi Vân Khiêm tiếp, “Đi mua vải vóc vật liệu may mặc nhất trong thành về đây, trang sức cũng chọn thứ nhất, buổi chiều đưa hết qua chỗ phu nhân.”
Tần Tuần nuốt nước miếng, đờ đẫn gật đầu.
Quả nhiên, tướng quân nhà tay thì thôi , tay mang nửa cái phủ tướng quân qua dỗ thê t.ử vui vẻ.
Thật là phá của.
Năm đời Bùi gia đều là thừa kế tước vị, chỉ là tới đời Bùi Vân Khiêm mới xảy biến cố, gia cảnh Bùi gia giàu , so với đại thần trong triều còn nhiều tiền hơn, tới đời của Bùi Vân Khiêm càng mở rộng sản nghiệp nhiều gấp mấy , hơn nửa mạch kinh tế của Sở kinh thành đều trong tay Bùi Vân Khiêm, đây cũng chính là nguyên nhân tại Phùng Thái hậu kiêng kị Bùi Vân Khiêm như thế, tay Bùi Vân Khiêm những binh còn tiền.
Hơn nữa, phần thưởng xuất chinh của Bùi Vân Khiêm những năm gần đây cũng nhiều, mấy đời cũng tiêu hết.
Một phần ba bao lớn nghĩ thôi cũng .