Ngày tiếp theo, Thẩm Xu còn đang say giấc thấy tiếng ầm ĩ từ bên ngoài truyền , nàng nhíu mày trở tay chống giường dậy, khuôn mặt kiên nhẫn vì quấy nhiễu khỏi mộng .
So sánh mới thấy vẫn là phòng ngủ của Bùi Vân Khiêm hơn, ít nhất là về cách âm cũng hơn Bắc các, nàng sẽ đ.á.n.h thức.
nàng ở Bắc các mấy ngày cũng thấy vấn đề gì, hôm nay ?
“Lâm Lãng, bên ngoài ồn ào cái gì thế?” (EbookTruyen.Net)
Thẩm Xu nhắm mắt hô với bên ngoài một tiếng, giọng khó chịu.
Nghe , Lâm Lãng cũng nhanh chân chạy khẽ , “Bẩm công chúa, là Bùi tướng quân trở .”
Thẩm Xu nhắm mắt, trong đầu lặp lặp lời của Lâm Lãng, khi hồi phục tinh thần mới đáp , “Bùi Vân Khiêm trở .”
Lâm Lãng gật đầu, “Công chúa một cái ? Nô tỳ lập tức chuẩn …”
Ai ngờ hai chữ ‘quần áo’ còn xong, Lâm Lãng ngẩng đầu thấy Thẩm Xu nghiêng xuống, “Không , kêu bên ngoài nhỏ giọng một chút, bổn cung buồn ngủ.”
Hồi phủ thôi mà cũng gây động tĩnh lớn như .
Nói , Thẩm Xu còn kéo chiếc chăn lên , che hai tai .
Thấy Thẩm Xu hứng thú, Lâm Lãng cũng nhiều ngày Thẩm Xu và Bùi Vân Khiêm mâu thuẫn, việc tư của chủ t.ử tới lượt một nô tỳ như nàng nên hỏi tới, nàng cũng khuyên bảo nữa, xoay khỏi phòng.
Một giấc Thẩm Xu ngủ tới khi chạng vạng mới mơ màng tỉnh , chỉ cảm thấy đầu óc những thanh tỉnh mà ngược cuồng hơn.
Thấy Thẩm Xu tỉnh, Lâm Lãng nhanh chóng dậy nâng Thẩm Xu lên, chỉ sợ Thẩm Xu xoay ngươi ngủ mất.
“Công chúa, cuối cùng cũng tỉnh , đói bụng ? Nô tỳ truyền thiện cho .” Lâm Lãng sợ Thẩm Xu sẽ ngủ tiếp, còn cố ý , “Công chúa đừng ngủ tiếp nữa, hôm nay uống t.h.u.ố.c .”
Nếu Lâm Lãng nhắc nhở, nàng cũng quên mất bệnh phong hàn của còn khỏi, nhiều ngày Bùi Vân Khiêm chọc tức tới hồ đồ .
Nghĩ , Thẩm Xu giãy giụa bò dậy, xốc chăn lên mơ màng đeo giày xuống giường, “Đi , bổn cung ngủ nữa.”
Thấy Thẩm Xu dậy, Lâm Lãng mới yên lòng, xoay tới phòng bếp nhỏ mang bữa tối và t.h.u.ố.c của Thẩm Xu tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-87.html.]
Nhiều ngày nay Thẩm Xu mệt mỏi, hơn nữa còn mắc phong hàn nên cơ thể lúc nào cũng uể oải, Bắc các lạnh lẽo, đêm qua lạnh tới mức tới nửa đêm nàng cũng thể ngủ , mãi cho tới khi gần sáng mới buồn ngủ, mới chìm giấc ngủ âm thanh bên ngoài đ.á.n.h thức, bây giờ mới ngủ một giấc trọn vẹn.
Nàng bắt đầu hồi hận vì ném chiếc chăn mang từ phòng Bùi Vân Khiêm tới.
Thẩm Xu ngay ngắn gương đồng, thấy quầng thâm mắt đỡ hơn hôm qua ít, tâm tình cũng hơn.
Nàng tự tay chải tóc, cũng sửa sang bản quá nhiều, dù trời cũng tối, chốc nữa cũng ngủ thôi.
Lúc Lâm Lãng trở về thì thấy Thẩm Xu đờ đẫn gương, nhất thời nhịn , “Công chúa thật sự tới Nam các thăm tướng quân ?”
“Thăm gì mà thăm? Thăm hoa mà thăm?” Cẩu nam nhân vẫn là cẩu nam nhân, nàng chỉ càng càng tức giận, càng càng cầm d.a.o c.h.é.m .
“Có công chúa hiểu lầm tướng quân cái gì ? Nếu như hiểu lầm thì giải thích rõ là , hà tất gì giằng co, theo nô tỳ thấy, tướng quân cũng phân biệt trái.”
Lâm Lãng vốn định khuyên giải, ai cuối cùng biến thành chuyện Bùi Vân Khiêm, câu nhỏ hơn câu .
Nghe , Thẩm Xu nhịn xuống xúc động mắng , nàng vỗ ngực, vẻ mặt hận sắt thành thép Lâm Lãng, “Bùi Vân Khiêm cho ngươi cái gì ! Khuỷu tay của ngươi bắt đầu hướng bên ngoài đấy!”
Nhìn biểu tình của Thẩm Xu, Lâm Lãng khẽ , nàng Thẩm Xu thật sự tức giận, nàng khẽ tiếp, “Nô tỳ tuyệt đối trung thành và tận tâm với công chúa.” Nói đến đây, Lâm Lãng dừng một chút tiếp tục, “Huống hồ nô tỳ cảm thấy tướng quân đối xử với công chúa thật sự , là công chúa cũng thích tướng quân , nếu như thật sự hiểu lầm…”
Không đợi Lâm Lãng xong Thẩm Xu vội vàng cắt lời, “Đừng nữa! Ngươi phản ! Bổn cung sắp c.h.ế.t đói , mau lấy đồ ăn cho .”
Thấy Thẩm Xu cố tình lảng tránh, Lâm Lãng mím môi gì nữa, khom lưng giúp Thẩm Xu gắp thức ăn.
Mấy ngày Thẩm Xu vẫn luôn buồn bực vui, hôm nay Lâm Lãng cố ý chuẩn là đồ Thẩm Xu thích ăn, hi vọng tâm tình của nàng thể hơn một chút.
Bên , Thẩm Xu cầm chiếc đũa ăn vô cùng vui vẻ, bên thư phòng, khí lạnh lẽo tới mức thể đông cứng c.h.ế.t .
Vẻ mặt Bùi Vân Khiêm âm trầm trong thư phòng, biểu tình lạnh lẽo doạ , Tần Tuần ở một bên chịu dày vò, thở mạnh một cũng dám.
Một lúc , Bùi Vân Khiêm chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng về phía Tần Tuần, “Ngươi chắc chắn phu nhân trở về?”
Tần Tuần nuốt nước miếng, rõ ràng trong mắt Bùi Vân Khiêm mấy chữ ‘dám trả lời sai ngươi nhất định c.h.ế.t’.