Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 79

Cập nhật lúc: 2025-12-19 06:35:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chạng vạng cùng ngày, Thẩm Xu nhận thiệp mời từ trong cung, là Phùng Thái hậu cho đưa tới, mời các vị đại thần và gia quyến ngày mai tiến cung, tham gia xuân yến.

Thẩm Xu thiệp mời tay, đầu ngón tay trở nên trắng bệch, trong mắt mang theo vài phần thất thố.

 

Từ tới nay, loại yến tiệc đều là đại thần trong triều đưa phu nhân cùng, nhưng tình huống hiện giờ của nàng, nếu để Bùi Vân Khiêm dự tiệc cùng thì thực sự là khả năng.

Nếu như Bùi Vân Khiêm trở về mặt một trở thành trò của hoàng cung, , sợ là nàng sẽ trở thành mất mặt nhất trong bộ Sở kinh thành .

Thấy Thẩm Xu sững sờ cạnh bàn một lúc lâu cũng gì, Lâm Lãng nhịn , “Công chúa ? Thiệp mời của ai đưa tới thế?”

Lúc bấy giờ Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần , nàng nghiêng chậm rãi , “Người trong cung đưa tới, ngày mai Thái Hậu mở tiệc, mời các đại thần và gia quyến tới tham dự.”

Nghe , Lâm Lãng nhíu mày, cũng từng tới xuân yến, năm nay hiểu Phùng Thái hậu hứng thú thế chứ, còn mở tiệc nữa.

“Năm hình như nô tỳ cũng thấy Thái Hậu mở tiệc, hiểu năm nay tâm huyết dâng trào như thế.”

Thẩm Xu lắc đầu, tâm tư của Phùng Thái hậu nào nào đoán .

Khôi phục tinh thần, Thẩm Xu đưa thiệp mời cho Lâm Lãng, “Cầm lấy , ngày mai tiến cung cần dùng tới đó.”

Lâm Lãng nhận lấy sửng sốt, “Công chúa cho đưa thiệp mời tới cho Bùi tướng quân ?”

Nghe , khoé miệng Thẩm Xu xẹt qua một nụ nhạt, “Trong phủ chuyện nào gió thổi cỏ lay thể qua mắt Bùi Vân Khiêm? Không cần điều thừa thãi .”

Huống hồ cho dù là đưa cho Bùi Vân Khiêm thì chắc cùng nàng, nhất là nàng nên vô duyên vô cớ khiến bản rơi tình thế khó khăn.

Thẩm Xu nghiêng , dậy về phía giường, , “Ngươi cầm lấy là , bữa tối cần chuẩn cho .”

 

Đang , đuôi mắt Thẩm Xu liếc thấy chiếc chăn ngày đó Bùi Vân Khiêm ném cho nàng, Thẩm Xu nhíu mày, nghĩ tới cảnh tượng ngày đó là nổi tính tình, mặt mang theo vài phần kiêu căng hiếm , “Lâm Lãng, ngươi ném chiếc chăn giường ngoài cho .”

Thứ Bùi Vân Khiêm cần, công chúa như nàng cũng chẳng thèm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-79.html.]

Nghe , Lâm Lãng sửng sốt, Bắc Các hàng năm lạnh lẽo, vốn dĩ là một góc âm u trong Bùi phủ, cả ngày ánh mặt trời chiếu tới, tuy rằng bây giờ là tháng năm nhưng ở đây vẫn âm u rét buốt thấu xương, trong phòng vốn dĩ mấy cái chăn, là chăn mỏng đắp mùa hè, thể sưởi ấm chút nào, công chúa còn đang bệnh, nếu như ném chiếc chăn ấm còn sót khỏi phòng, thì bao giờ bệnh phong hàn của công chúa mới thể đỡ hơn.

Khôi phục tinh thần, Lâm Lãng cẩn thận hỏi, “Vì công chúa ném chiếc chăn thế ạ? Bắc các râm mát, công chúa nhiễm phong hàn, là giữ .”

“Bổn cung vứt chính là vứt .”

Nói , Thẩm Xu bước tới cạnh giường, khom lưng cầm lấy chiếc chăn ngoài, “Nếu ngươi ném, để bổn cung tự động thủ là .”

Nếu là ngày thường, Thẩm Xu sẽ so đo với Bùi Vân Khiêm như thế, nhưng từ chuyện ngày hôm qua nàng bắt đầu cảm thấy bực bội đè nén, cuối cùng cũng tìm cái để trút giận, nào thể buông tha chứ.

Thấy thế, Lâm Lãng nhanh chóng chạy tới ngăn Thẩm Xu , một tay nhận lấy chăn trong tay nàng, “Công chúa chú ý sức khoẻ, việc nhỏ để nô tỳ .”

Thấy Lâm Lãng cầm chăn, Thẩm Xu cũng từ chối, trực tiếp giao cho nàng , bán tín bán nghi , “Ném , bổn cung đây .”

Nghe , Lâm Lãng cúi đầu ôm chăn tay, vẻ mặt thấu.

Làm chủ tớ với cả hai đời, Thẩm Xu hiểu rõ tính toán trong lòng Lâm Lãng , tuy rằng danh nghĩa là chủ tớ, nhưng ở trong mắt Thẩm Xu, nàng sớm coi Lâm Lãng là nhà, thấy ngữ khí của nàng ngay nha đầu sẽ theo lời nàng , cái động tác nhỏ theo bản năng càng khẳng định suy nghĩ trong lòng nàng hơn.

Ánh mắt Thẩm Xu chợt loé, khoé môi cong lên một độ cong rõ, nàng bất động thanh sắc , “Đi ném , đây , ném ngoài sân là .”

Lâm Lãng nàng chớp mắt một cái, vẻ mặt tiếc hận, chăn nhung tơ vàng mềm mại ấm áp như ném thật sự đáng tiếc.

 

thể thấy , dáng vẻ của Thẩm Xu, nếu như hôm nay tận mắt nàng ném thì nhất định sẽ buông tha.

Tuy rằng tính tình Thẩm Xu ngày thường dịu hiền ngoan ngoãn, cũng dễ chuyện, nhưng Lâm Lãng , thật Thẩm Xu là quật cường, từ nhỏ tiên hoàng nuông chiều trong lòng bàn tay, lớn lên là kim chi ngọc diệp, kiêu căng từ trong xương cốt, tuỳ hứng cũng ít , chẳng qua là bởi vì nương nương dạy dỗ nên mới ương ngạnh như Kính An công chúa, hơn nữa tiên hoàng băng hà, Thẩm Xu sống ngày qua ngày bữa hôm nay lo bữa ngày mai, ngày nào cũng sống mà nơm nớp lo sợ cho nên mới biến thành dáng vẻ nhu nhược như bây giờ trong mắt ngoài, ai nghĩ tới, từ năm Thẩm Xu mười lăm tuổi thể ngươi lừa gạt sống bình an trong thâm cung, còn thể bảo vệ thật .

 

Thấy Lâm Lãng bất động, Thẩm Xu mở miệng thúc giục nữa, “Nếu ngươi thật sự luyến tiếc, để bổn cung tự tay ném .”

Nói , Thẩm Xu giật một cái, nâng tay lên cướp lấy chăn tay Lâm Lãng.

Thấy thế, Lâm Lãng nhanh chóng lui về một bước, cánh tay thu giống như sống c.h.ế.t bảo vệ chiếc chăn để Thẩm Xu cướp .

 

Loading...