Đêm lạnh như nước, mây đen che trăng.
Sắc mặt Bùi Vân Khiêm so với bầu trời đêm nay còn âm trầm hơn, vẻ u ám trong mắt khiến cho sợ hãi.
Khôi phục tinh thần, Bùi Vân Khiêm cụp mắt, vẻ lạnh lẽo trong mắt hề giảm chút nào, giọng bình tĩnh chút gợn sóng lộ ý lạnh thấu xương khiến ghê sợ, “Phái ám vệ Bùi phủ ngoại thành tìm kiếm, thêm một đội nhân mã lục soát từng nhà.”
Nói , đầu ngón tay Bùi Vân Khiêm siết chặt lệnh bài tay, đáy mắt màu đỏ phủ kín, gằn từng chữ, “Dù đào ba thước cũng tìm phu nhân cho !”
Chu Tước gật đầu lên tiếng, “Thuộc hạ nhận mệnh!” Nói xong lập tức xoay tiến trong bóng đêm.
Mà tại chỗ, Bùi Vân Khiêm vẫn đó, đáy mắt đỏ ngầu, nghiêng híp mắt, sát khí vây lấy.
Họ Phùng, ngươi tìm c.h.ế.t .
Tuy rằng bây giờ là tháng 5, nhưng trong đêm vẫn khiến lạnh run, Thẩm Xu vẫn là bộ váy lưu tiên bằng gấm Tứ Xuyên và vải Yên La chế thành, bộ đồ mỏng manh mặc ban ngày ánh nắng còn đỡ, nhưng ban đêm gió thổi như xuyên thấu tận cơ thể, mặc đồ cũng thể ngăn cản cái lạnh.
Mà Thẩm Xu còn đang trói chặt thể động đậy, ngay cả giúp bản sưởi ấm nàng cũng .
Gió lạnh bên ngoài từ cửa sổ thổi , khiến cánh cửa sổ cũ nát ngừng phát tiếng kêu kẽo kẹt, trong miếu cũ đổ nát vô cùng quỷ dị.
Nếu như đây, một Thẩm Xu trói trong rừng núi hoang vắng thế , chắc chắn nàng sẽ sợ hãi tới mức run rẩy lẩy bẩy, nhưng bây giờ nàng là từng c.h.ế.t một , còn gì đáng sợ nữa chứ?
Mãi cho tới khi Thẩm Xu tiếng bước chân ngoài cửa càng ngày càng xa, nàng mới bắt đầu động tay tháo dây thừng.
Lúc Thẩm Xu cởi bỏ dây thừng xong xuôi cũng quá canh ba, nàng nhúc nhích, mãi cho tới khi ngoài cửa trở về xem xét nữa, Thẩm Xu mới đưa tay kéo miếng vải che mắt xuống.
Quả nhiên, như nàng dự đoán, nàng thật sự nhốt ở ngôi miếu đổ nát cũ ngoài thành.
Thẩm Xu cẩn thận tới bên cửa sổ, chờ trông chừng bên ngoài nhịn ngủ mất, nàng mới lạnh lẽ trèo khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-72.html.]
Trời dần dần sáng, Thẩm Xu ký ức đời , chạy dọc theo rừng cây hướng đông, một chút cũng dám dừng , tính toán canh giờ, lúc hẳn là hai phát hiện nàng biến mất.
Còn đợi Thẩm Xu chạy khỏi rừng cây thấy tiếng mắng c.h.ử.i từ phía truyền tới.
“Đều tại ngươi, bây giờ chạy mất lấy gì để báo cáo kết quả với Phùng đại nhân!”
“Không tìm thấy thì chờ Phùng đại nhân lột da các ngươi !”
“Còn mau tìm nhanh! Các ngươi c.h.ế.t nhưng mà ông đây vẫn sống!”
Thẩm Xu sợ tới mức trái tim run lên, bước chân hoảng loạn, cùng lúc đó cũng dám phát một tiếng động nào, sợ kinh động đến bọn đằng .
Mắt thấy mấy phía sắp đuổi đến, khi sức lực Thẩm Xu cạn kiệt, nàng trông thấy phía xa xa một ảnh mặc đồ trắng đang thúc ngựa tới đây.
Hô hấp Thẩm Xu cứng , biểu tình mặt cũng đổi từ hoảng loạn sợ hãi biến thành khiếp sợ, tựa như thể tin mắt và trong suy nghĩ của nàng là cùng một .
Một lát , thiếu niên thúc ngựa phi qua bắt lấy cổ tay Thẩm Xu, kéo nàng lên ngựa, xuyên qua rừng cây, một hồi lâu mới dừng .
Thẩm Xu xoay xuống ngựa, khó thể tin thiếu niên bạch y mặt, chóp mũi cay cay, khoé mắt đỏ bừng.
Hai đời , Thẩm Xu nghĩ tới vẫn cơ hội gặp thiếu niên ôn nhuận như ngọc trong trí nhớ .
Một lúc lâu , Thẩm Xu đưa tay nắm lấy ống tay áo thiếu niên, giọng nức nở kêu một tiếng, “Ca ca?”
Người tới đúng là thế t.ử Tĩnh Hà vương, cháu trai ruột của đẻ Thẩm Xu – Tô Ngự.
Tô Ngự nghĩ tới, nhiều năm trôi qua như , nữa gặp mà ngày nhớ đêm mong sẽ là cảnh tượng chật vật như .