Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 70

Cập nhật lúc: 2025-12-15 05:05:30
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn đêm buông xuống, âm thanh đều trở nên tĩnh lặng.

 

Bóng tối lặng lẽ phủ kín tới tận phía chân trời, mơ hồ chỉ thể thấy chút ánh sáng lộ phía những đám mây đen.

 

Lúc Thẩm Xu mơ mơ màng màng tỉnh cũng là chuyện của hơn nửa canh giờ đó, nàng chậm rãi mở mắt, chỉ cảm thấy đầu thứ gì đó cột lấy, mắt vải đen che mất, tay chân cũng dùng dây thừng trói chặt.

 

Trái tim Thẩm Xu trùng xuống, nháy mắt nhớ ở đây, nàng theo bản năng giật giật chân tay mới phát hiện đang trói ở một cây to, bộ nửa cơ thể đều thể động đậy .

 

Nghĩ , Thẩm Xu giật giật , tay tự giác chạm loạn loạn tới một chút cỏ dại ướt át bùn đất gì đó, giống như còn cả bụi .

 

Ngón tay Thẩm Xu nắn vuốt thứ tay , trong lòng khỏi sinh nghi, gần đây trời hề mưa, bùn đất và cỏ dại ẩm ướt như thế, còn cả loại bụi quyện chung với bùn đất nữa, trong khí giống như còn ngửi thấy mùi tro.

 

Nếu nàng đoán lầm, chắc hẳn nàng nhốt căn miếu đổ nát sớm chặt đứt hương khói ở ngoại thành .

 

Nàng thử động tay nữa, cũng may hai tay cũng trói ngược , Thẩm Xu thử đưa tay sờ dây trói cổ của .

 

Thẩm Xu nhíu mày, đây là dây thường dùng để kết bình thường trong dân gian, tuy rằng khá khó để tháo nhưng chỉ cần cho nàng một chút thời gian, hẳn là thể tháo bỏ, chẳng qua là vì tay trói nên khá tốn sức.

 

Bởi vì mắt che khuất, nên các giác quan khác trong cơ thể đều phóng đại, bao lâu , Thẩm Xu tiếng bước chân dồn dập cách đó xa truyền đến, nàng nhíu mày, tiếng thì hẳn là hai, ba tới.

 

Thẩm Xu nữa nhắm mắt , điều chỉnh bản trở vị trí ban đầu, bộ như từng tỉnh .

 

Một lát , Thẩm Xu thấy tiếng cửa đẩy , còn kêu ‘ầm’ một tiếng rõ to.

 

Ngay đó, Thẩm Xu thấy tiếng nam nhân trách móc, “Nhỏ một chút thôi, gọi tỉnh dậy là ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi.

 

Một nam nhân khác đẩy cửa tiến , “Sao thể chứ, tiểu tay ngài còn yên tâm , thể nhỏ bé xem, khi một canh giờ nữa cũng tỉnh .

 

Nghe , nam nhân chuyện lập tức đổi sắc mặt, tát một cái l*n đ*nh đầu nọ, “Mẹ nó, ngươi xuống tay nhẹ nặng, đừng mà trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t là !”

Nói , bước nhanh về phía Thẩm Xu, đưa tay dò xét thở mũi nàng, xác định Thẩm Xu còn sống mới khẽ thở một , “May là c.h.ế.t, nếu mà c.h.ế.t , ngươi cứ đợi Phùng đại nhân tới lấy mạng ch.ó của ngươi !”

“Sao thể chứ! mà đại ca, nữ nhân thật sự là trong lòng của kẻ điên ?”

Nghe , nam nhân kêu là ‘đại ca’ liếc Thẩm Xu một cái, “Ta tận mắt trông thấy họ Bùi đưa nàng ngoài du hồ, còn là công chúa, chắc chắn sai .

 

“Hừ, cũng chỉ là một công chúa.

 

” Nói , vẻ mặt tên còn trở nên b**n th**, “Cũng cảm giác khi sờ lên một công chúa là thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-70.html.]

 

Nghe , đại ca ngẩng đầu uy h**p, “Mẹ nó, ngươi đừng thấy nữ nhân là quản thứ của , quan trọng, nếu ngươi dám động , Phùng đại nhân sẽ tha cho ngươi .

 

Tên thế tức khắc thu hồi sắc tâm, tính mạng vẫn quan trọng hơn nhiều so với sung sướng, “Phùng đại nhân kêu chúng bắt cóc gia quyến của Bùi Vân Khiêm gì, nếu lỡ như kẻ điên lục nhận Bùi Vân Khiêm tức giận…”

Nghĩ thôi cũng nổi da gà.

 

Nghe , đại ca nhạt một tiếng, “Trói trong lòng của còn sợ theo?”

Không chờ tên mở miệng, đại ca , “Được , ngoài canh chừng , đừng đợi lát nữa họ Bùi cho , c.h.ế.t cũng hiểu tại .

 

Cửa nữa khép , trong phòng rơi tĩnh lặng, Thẩm Xu mới chậm rãi mở mắt, nàng thể thành vật ngáng chân Bùi Vân Khiêm nữa.

 

*

Sùng Ninh điện, thần sắc Bùi Vân Khiêm lạnh nhạt, khoanh tay đó.

 

Mà ở phía , Thẩm Đình, híp mắt, mặc long bao lỏng lẻo, nửa đều dựa long ỷ.

 

Một lát , Thẩm Đình mới thẳng dậy, mở miệng , “Có Bùi tướng quân nên giải thích với trẫm về những thứ ?”

Nói , Thẩm Đình đưa tay đẩy hai cuốn sổ bàn tới phía , “Cái là chứng cứ buộc tội tướng quân dối gạt , cái , là buộc tội tướng quân mua bán chức tước thông đồng với địch phản quốc, cả hai đều là chứng cứ quan viên trong triều trình lên.

 

Tuỳ tiện lấy một tội danh thôi cũng đủ để giam cả nhà ngục, thậm chí là tru di cửu tộc.

 

Không đợi Bùi Vân Khiêm chuyện, Thẩm Đình tiếp, “Tướng quân cũng , gần đây nhiều tấu sớ buộc tội ngươi đều trẫm ép xuống, bây giờ chứng cứ xác thực, Bùi tướng quân còn gì ?”

Bùi Vân Khiêm mặt đổi sắc lắng Thẩm Đình định tội cho , con ngươi đen như mực chút gợn sóng, trong mắt đang cảm xúc gì.

 

Mãi cho tới khi trong đại điện trống trải còn chút âm thanh nào nữa, Bùi Vân Khiêm mới chậm rãi ngước mắt, lạnh nhạt , “Bệ hạ xong ?”

Khoé miệng Bùi Vân Khiêm nhếch lên, giọng chút cảm xúc nào, “Nếu bệ hạ xong thì nên thần .

 

Thẩm Đình gì, coi như ngầm đồng ý.

 

Hiện giờ chứng cứ vô cùng xác thực, cũng tin Bùi Vân Khiêm thể xoay chuyển tình thế, trốn thoát như ở Bắc Cương nữa.

 

Đuôi mắt Bùi Vân Khiêm nhàn nhạt liếc cái gọi là chứng cứ mặt bàn, cho là đúng chậm rãi mở miệng, “Bệ hạ thần coi thường vương pháp, dối gạt , thần mua bán quan tước, thông đồng với địch phản quốc, chứng cứ ở ?”

Nói , đáy mắt Bùi Vân Khiêm hiện lên sát khí, khoé miệng mang theo ý , “Huống hồ, thần thông đồng với địch phản quốc , hẳn là trong lòng bệ hạ hiểu rõ nhất.

 

 

Loading...