Thấy Bùi Vân Khiêm hồi lâu cũng động đũa, Thẩm Xu nhịn , “Sao tướng quân ăn? Không hợp khẩu vị ?”
Nghe , Bùi Vân Khiêm lắc đầu, lúc mới giơ tay cầm muỗng bàn múc một chút canh.
Thấy Bùi Vân Khiêm động, Thẩm Xu mới thu hồi ánh mắt cúi đầu ăn đồ ăn trong bát.
Chốc lát, Bùi Vân Khiêm buông đũa khẽ , “Đêm qua ngủ ở chỗ Lâm Lãng ngon giấc ? Đêm nay thần t.h.u.ố.c, lẽ tối nay cũng khiến công chúa chịu ấm ức tạm ngủ ở chỗ Lâm Lãng nữa .
”
Nghe , sắc mặt Thẩm Xu cứng , ngay cả động tác tay cũng dừng, nếu như Bùi Vân Khiêm đề cập tới thì nàng cũng suýt chút nữa quên mất chuyện .
Nàng ngẩng đầu Bùi Vân Khiêm, trong lòng cân nhắc một lúc mới chậm rãi mở miệng, “Tướng quân, hình như đêm qua phát hiện một bí mật nên .
”
Nghe , Bùi Vân Khiêm nhíu mày, nghiêng , “Nói cho .
”
Tiếp theo, Thẩm Xu chậm rãi kể từ đầu tới cuối câu chuyện ngày hôm qua cho Bùi Vân Khiêm , bao gồm cả việc nàng suýt chút nữa Phùng Thái hậu phát hiện cùng với việc chạy trốn vô tình doanh trướng của Tô Ngự.
Sắc mặt Bùi Vân Khiêm dần trở nên âm trầm, đôi mắt cũng nặng nề.
Bùi Vân Khiêm đối diện nàng, thì giống như hết thảy bình thường nhưng mây mù nơi đáy mắt dần tăng thêm.
Một lát , Bùi Vân Khiêm giơ tay xoa giữa mày, khẽ thở dài , “Chuyện còn cứ giao cho , nhưng nàng đừng nên chuyện nguy hiểm như thế nữa.
”
Phùng Thái hậu và Phùng thượng thư đều là gì, Bùi Vân Khiêm dám tưởng tượng nếu bà Thẩm Xu phát hiện bí mật của bà sẽ hậu quả gì.
Thẩm Xu khẽ gật đầu, sợi tóc trán khẽ lay động, tầm mắt Bùi Vân Khiêm chậm rãi dịch tới vành tai Thẩm Xu, ánh mắt dừng một chút.
Nếu nhớ lầm, hôm qua vẫn thấy Thẩm Xu đeo cả đôi bông tai, nay thiếu mất một bên.
Bằng hiểu của với Thẩm Xu, nàng thể nào chỉ đeo một bên bông tai khỏi cửa, khả năng duy nhất chính là nàng còn bông tai rơi.
Nghĩ , Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi tầm mắt, chút để ý , “Quần áo công chúa bẩn cả , chờ lát nữa cho Chu Tước mang quần áo tới, xong .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-124.html.]
”
Thẩm Xu ngẩng đầu , đôi mắt mơ màng, “Đang yên quần áo?”
Nghe , Bùi Vân Khiêm nhếch cằm, ánh mắt chậm rãi dừng ở vạt áo Thẩm Xu, “Cúi đầu.
”
Vừa cúi đầu thấy vạt áo của dính dầu mỡ, chắc hẳn là do lúc chia thức ăn cho Bùi Vân Khiêm mà b.ắ.n lên.
Không bao lâu , Chu Tước mang xiêm y tới, Thẩm Xu nhanh ch.óng dậy nhận lấy phía bình phong quần áo, đồ xong xuôi chuẩn Bùi Vân Khiêm giơ tay ngăn , “Đi ?”
Thẩm Xu đầu , “Ta mang quần áo tới chỗ Lâm Lãng.
”
“Để Chu Tước đưa giúp nàng là .
”
Nói , Bùi Vân Khiêm đưa tay cầm quần áo tay Thẩm Xu, nghĩ tới bắt gì cả.
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm chậm rãi ngẩng đầu, cảm xúc trong mắt rõ, “Làm ?”
Thẩm Xu theo bản năng giấu về phía , nguyệt sự của nàng còn hết, bộ đồ tay nhiễm m.á.u.
“Không, đột nhiên nhớ còn chuyện với Lâm Lãng, tự đưa qua là .
”
Nghe , Bùi Vân Khiêm gì, chỉ khẽ ‘ồ’ một tiếng chậm rãi thu hồi ánh mắt, thấp giọng , “Vậy kêu Chu Tước cùng nàng, xong thì để Chu Tước đưa nàng trở về.
”
“Trở về?” Thẩm Xu sửng sốt.
Không đêm nay nàng còn ở cùng Lâm Lãng , trở về gì?
Có lẽ là trong lòng Thẩm Xu đang nghĩ cái gì, ngay đó, Bùi Vân Khiêm chút để ý thu hồi ánh mắt, âm cuối mang theo chút ủ rũ, “Phu quân sinh bệnh, là thê t.ử nên chăm sóc ?”
Thẩm Xu, “…” Tướng quân đúng là đổi nhanh thật…
Không đợi Thẩm Xu chuyện, Bùi Vân Khiêm vẫy tay, mở miệng, “Chu Tước đưa phu nhân ngoài , xong việc đưa phu nhân trở về.
”
Chu Tước khom nhận lệnh đưa Thẩm Xu rời .
Thẩm Xu , sắc mặt Bùi Vân Khiêm nháy mắt trở nên âm trầm, đôi con ngươi lạnh lẽo khiến sợ hãi, chậm rãi mở bàn tay lộ một bên bông tai của Thẩm Xu, chằm chằm một lát, sự hung ác nham hiểm hề suy giảm.