Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-01-08 06:38:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Xu ngẩn chớp mắt một cái, khuôn mặt đỏ hồng, vẻ ửng hồng lan tới tận mang tai, nàng mím môi mặt né tránh sự đ.á.n.h giá trắng trợn táo bạo của Bùi Vân Khiêm.

 

Bùi Vân Khiêm cũng vội, đôi mắt đào hoa tinh xảo hề e dè nàng, hô hấp ấm áp phả mặt nàng, chọc cho cả Thẩm Xu càng thấy tự nhiên.

 

Một lúc lâu , Thẩm Xu lặng lẽ ngẩng đầu lên , đột nhiên va đôi mắt nhuốm màu thèm khát của Bùi Vân Khiêm, nhịn mà nín thở.

 

Hai tay Bùi Vân Khiêm chống phía tai Thẩm Xu, đôi mắt đen nhánh phản chiếu khuôn mặt của nàng, đặc biệt là đôi con ngươi lấp lánh như nước , giống như chỉ cần động một cái là thể hoà tan trái tim .

 

Thẩm Xu mím môi lên tiếng, mãi cho tới khi mặt nàng đỏ tới mức như sắp chảy m.á.u, Bùi Vân Khiêm mới buông tha, khoé miệng mang theo ý , kéo dài giọng , “Được , tiên cứ ghi nợ .

 

Nói đưa tay nhẹ nhàng m*n tr*n khuôn mặt Thẩm Xu, dịu dàng , “Sắc trời còn sớm, nàng đói bụng ? Để bảo Tần Tuần chuẩn đồ ăn.

 

Nói tới đây, Bùi Vân Khiêm dừng một chút, đợi Thẩm Xu đáp tiếp, “Đồ ăn bên ngoài thể so với trong phủ, thức ăn lẽ sẽ hợp khẩu vị của nàng, nếu ăn quen thì cũng ăn một chút, chờ tới khi hồi phủ cho đồ ăn ngon cho nàng.

 

Thẩm Xu gật đầu, trong lòng nhịn thầm : Nàng kén ăn như ?

Thấy thế, Bùi Vân Khiêm giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu nàng một phen, dịu dàng , “Chờ chút, nếu nàng mệt thì ngủ thêm một lát .

 

Nói xong Bùi Vân Khiêm đặt tay Thẩm Xu trở trong chăn, thong thả ung dung thẳng sửa sang xiêm y, đó xoay khỏi doanh trướng.

 

Nhìn bóng lưng Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu cụp mắt tự giác khẽ c.ắ.n môi, nghĩ tới lời hôm nay Phùng Thái hậu với nàng, đáy mắt khỏi phủ kín sương mù.

 

Trải qua một pehn lăn lộn với Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu cũng tỉnh ngủ, thẳng dựa đầu giường đợi Bùi Vân Khiêm trở về.

 

Ước chừng một chén nhỏ, Bùi Vân Khiêm mang theo đồ ăn trở , “Đói lả , mau tới dùng bữa .

 

Nói , Bùi Vân Khiêm đặt đồ ăn lên bàn, đưa tay bày đồ ăn .

 

Chờ lúc Thẩm Xu qua, bàn bày biện bốn đĩa đồ ăn và hai bộ chén đũa, cũng đều là đồ Thẩm Xu thích ăn.

 

Bùi Vân Khiêm buông đồ trong tay Thẩm Xu kéo ghế dựa , “Ngồi , mau nếm thử xem .

 

Dừng một chút, Bùi Vân Khiêm nhíu mày, “Có lẽ là ngon bằng trong phủ, nếu thực sự khó nuốt thì để sai nữa.

 

Thẩm Xu mờ mịt , nhất thời lời của Bùi Vân Khiêm ý gì, nàng thấy thức ăn bàn giống trong phủ y như đúc mà, thể khó nuốt chứ.

 

Cứ như thế, Thẩm Xu vẫn do dự gật đầu, đó cầm đũa gắp món ăn gần chỗ nhất, chậm rãi đút miệng.

 

Vừa mới cho trong miệng, Thẩm Xu đau ‘a’ lên một tiếng, đồ đang ngậm trong miệng nuốt cũng mà nhổ cũng xong.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-111.html.]

“Chậm chút thôi, nóng, cũng ai tranh đồ ăn với nàng.

 

Nhìn dáng vẻ của Thẩm Xu, vẻ mặt Bùi Vân Khiêm yêu chiều, đôi mắt nàng như sắp tràn tình yêu tới nơi.

 

Thẩm Xu gật đầu, chân mày khẽ nhíu nuốt đồ ăn trong miệng Bùi Vân Khiêm, hương vị đồ ăn hôm nay giống bình thường nàng ăn, nhưng chỗ nào đó đúng lắm.

 

Thấy thế, mặt Bùi Vân Khiêm lướt qua vẻ hoảng loạn, vội vàng mở miệng hỏi, “Thế nào? Khó ăn ? Nếu khó ăn thì cần ăn nữa, để gọi đổi đồ khác.

 

Nói , Bùi Vân Khiêm động thủ thu dọn đồ ăn bàn hộp.

 

Thẩm Xu vội vàng ngăn cản , “Không , khó ăn, ăn ngon!”

“Thật ?” Rõ ràng là Bùi Vân Khiêm tin.

 

Thấy thế, Thẩm Xu đưa đôi đũa còn bàn cho Bùi Vân Khiêm, “Không tin ngươi nếm thử xem.

 

Đáy mắt Bùi Vân Khiêm mang theo vài phần lo âu, môi mím , nhúc nhích, hiển nhiên là tin lắm.

 

Đây là đầu Bùi Vân Khiêm biểu tình như thế nào, trong lòng Thẩm Xu hiện lên một suy nghĩ thể tin nổi, chẳng lẽ đồ ăn hôm nay là tự tay Bùi Vân Khiêm ?

Trong lòng cân nhắc một lúc lâu, Thẩm Xu đưa tay gắp một miếng thịt bò đưa tới bên miệng Bùi Vân Khiêm, dịu dàng , “Ta tướng quân cũng tin, một khi , tướng quân tự nếm thử?”

Thấy thế, vẻ mặt Bùi Vân Khiêm cứng đờ, Thẩm Xu đưa đồ ăn tới bên miệng , thất thần.

 

Hắn nhớ mang Thẩm Xu dự tiệc của Phùng thượng thư, Thẩm Xu đút cho ăn, nàng còn , cuối cùng vẫn là do ép buộc nàng, hôm nay chủ động như thế?

Thấy Bùi Vân Khiêm động, Thẩm Xu nhịn hỏi, “Tướng quân ăn ?”

Nói , Thẩm Xu bộ thu hồi đũa.

 

Lời còn dứt, tay Thẩm Xu Bùi Vân Khiêm nắm lấy, đó chậm rãi há miệng ngậm lấy miếng thịt.

 

Trên mặt Bùi Vân Khiêm bất kỳ biểu tình dư thừa nào, chỉ là con ngươi khẽ động khiến dễ phát hiện.

 

Cũng khó ăn như trong tưởng tượng của .

 

“Thế nào? Ngon ?”

Bùi Vân Khiêm rời mắt, mặn nhạt , “Cũng tạm.

 

Thấy thế, lông mi Thẩm Xu khẽ run, khoé môi cũng cong lên.

 

Nàng cúi đầu ăn cơm một nữa, chờ tới lúc ngẩng đầu lên thì thấy Bùi Vân Khiêm vẫn duy trì tư thế , tay chống nửa bên mặt, khoé miệng cong cong hứng thú nàng.

 

Thẩm Xu cứng đờ buông đũa, giơ tay đưa đôi đũa Bùi Vân Khiêm nhận cho , “Sao tướng quân ăn? Chẳng lẽ đồ ăn hợp khẩu vị ?”

Không chờ Bùi Vân Khiêm mở miệng, Thẩm Xu bàn đồ ăn Bùi Vân Khiêm, chậm rãi , “Nếu nhớ lầm, đồ ăn bàn cũng là đồ ngày thường tướng quân thích ăn.

 

 

Loading...