TRÙNG SINH QUẢ PHỤ CẢI MỆNH NUÔI CON - Chương 110: Tần Miêu bàn chuyện thành thân

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:57:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi trở về, Hồng Tiểu Lâm liền hạ án thư: Gã Nam nhân bêu đầu thị chúng xử trảm.

Cha nương gã với vai trò đồng phạm lưu đày tới biên quan.

Đứa trẻ tội nghiệp nuôi dưỡng ở nha môn vài ngày, đó một đôi phu thê trung niên hiếm muộn nhận nuôi.

Mấy năm nay, bà mai đến cửa bao giờ dứt.

Hồng Thụy qua kỳ ở cử lâu, bà mai tìm tới.

Phần lớn đều dạm hỏi Tần Miêu, cũng định kiến với Tần Lĩnh.

Tính đại cô nương mười ba tuổi, bây giờ bắt đầu xem mắt cũng là lúc hợp lý.

Sau bữa cơm tối, Hồng Thụy liền kéo Tần Miêu : "Dạo bà mai cứ đến suốt để bàn chuyện hôn sự của con.

Con cũng chẳng còn nhỏ nữa, nương thấy chuyện cũng nên để con .

Bản con tâm nghi vị nào ?"

Tần Miêu đỏ mặt: "Nương , con mới mười ba tuổi.

Suốt ngày con bận rộn việc ở cửa tiệm, đào cơ hội mà quen tâm nghi nào."

Hồng Thụy : "Nương chỉ hỏi thôi.

Ngày nhà khấm khá , hôn sự của các con, nương hy vọng đều do các con tự chọn lựa.

Chỉ bản ý thì mới tâm sức mà vun vén cuộc sống cho ."

Tần Miêu nhíu mày: "Nương, con từng nghĩ đến chuyện .

Nếu nương hỏi, con thực sự .

Nếu nhất định , con tìm giống như cha, giống như Phu Tử, giống như cữu cữu đều .

con cũng chẳng gặp như .

Từ khi tỷ tỷ thành , ngày nào đến tiệm cũng than vãn một hồi về biểu tỷ phu và bà bà.

Sống chung một mái nhà, hằng ngày đến chuyện ăn thêm một quả trứng, gọi thiếu một tiếng bà bà cũng so đo tính toán.

Con thấy phiền lắm, con chẳng thành chút nào."

Hồng Thụy xoa đầu Tần Miêu: "Thành là chuyện nhất định .

Không đến việc thành sẽ vi phạm luật pháp triều đình, hoặc nộp thêm nhiều thuế ; chỉ riêng bản thôi, ai thể sống cô độc một cả đời .

Hầu T.ử núi còn tìm bạn cơ mà.

Cha nương nhất định sẽ các con, tỷ đến tuổi cũng rẽ lối riêng.

Nếu thành , tự lụng, tự nấu cơm ăn, đến một để sẻ chia cũng .

Gặp bằng hữu tâm giao, đều kể chuyện tướng công, con cái, còn kẻ thành như con đến một để chuyện cũng chẳng ."

Tần Miêu đáp: "Ban ngày con trông tiệm, bao nhiêu bàn luận với con chuyện thêu thùa, cắt may.

Tối về nhà, chuyện cũng chẳng .

Không ai tranh giành nhà xí với con, con ăn gì thì nấy, cũng chẳng ai soi mói, công công bà bà con thuận mắt mà lải nhải, càng sắc mặt bất kỳ ai, chẳng lẽ ?"

Hồng Thụy bật : "Những điều con đều , nhưng việc gì cũng hai mặt, cái thì cũng cái dở.

Người sống đời chỉ tính toán chuyện mất," Hồng Thụy chỉ vị trí trái tim, "Ở đây còn nhiều thứ khác, ví như tình yêu, sự lân mẫn, lòng vương vấn và niềm vui sướng, đều cần để sẻ chia.

Luôn một như xuất hiện, khiến con đối đãi với họ, họ bầu bạn dài lâu."

Tần Miêu tựa đầu cánh tay Hồng Thụy: "A nương, con cũng chẳng định cô độc đến già, chỉ là bây giờ con nghĩ đến chuyện thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-qua-phu-cai-menh-nuoi-con/chuong-110-tan-mieu-ban-chuyen-thanh-than.html.]

Hồng Thụy xoa đầu con gái: "Con còn nhỏ, chuyện thể ngay nhưng thể bắt đầu suy nghĩ .

Con hãy nghĩ xem rốt cuộc sống một cuộc đời như thế nào, con yêu cầu gì với sẽ kết bạn đồng hành cùng , hoặc hy vọng Y là hạng .

Con thể hình dung một chút về dáng vẻ khi thành .

Cữu cữu của con hiện giờ cũng là quan gia, con đang độ tuổi đậu khấu niên hoa, nam nhi đều tùy con chọn.

Khi nào ý tưởng gì thì bảo nương, nương sẽ giúp con xem xét ."

Tần Miêu suy nghĩ một lát : "Nương, con gả cho một thứ đều bằng con.

Như thì con sẽ là chủ gia đình, việc gì Y cũng theo con.

Thành con cũng sắc mặt kẻ khác, thế là khỏi chịu ấm ức."

Hồng Thụy : "Thế đạo đều thịnh hành 'gả cao cưới thấp', chí ít cũng môn đăng hộ đối.

Con tìm kẻ bằng , hy vọng thành việc gì cũng con sắp đặt, là con lầm to ."

Tần Miêu tò mò: "Tại ạ?"

Hồng Thụy giải thích: "Cả Đại Kính Triều đều trọng nam khinh nữ.

Bất kể nam nhân nào từ khi sinh nghĩ nữ nhân bằng , bọn họ từ tận đáy lòng luôn coi thường nữ nhân.

Nếu con mạnh mẽ hơn , tuyệt đại đa nam nhân đều thể chấp nhận .

Nếu con giỏi giang hơn, con sẽ một loại cảm giác ưu việt, lâu dần sự tự ti và nhạy cảm của sẽ biến thành lợi khí đ.â.m ngược con."

Hồng Thụy dừng một chút tiếp: "Nếu con gả cho một giỏi hơn , nhãn quang và tâm hung của Y hết rộng mở hơn con.

Khi đó con , Y sẽ khen ngợi; con , Y sẽ bao dung."

Tần Miêu : "Vậy giỏi hơn con chắc chắn sẽ chỉ tay năm ngón việc của con, can thiệp đủ điều, sẽ nhốt con trong khuê phòng để sinh con đẻ cái, cho con những việc thích."

Hồng Thụy : "Ta quên điều tiên quyết, bất kể là gả cao, gả thấp môn đăng hộ đối, tiền đề là Y nhất định tôn trọng con. Con cho , việc nào nhất định do con tự quyết định, việc nào thể theo sự sắp xếp của họ."

Nhà Tần Thái cuối cùng cũng mua một gian cửa tiệm huyện thành, tiệm đậu phụ cũng thuận lợi khai trương. bà bà nàng mỗi ngày một phản đậu phụ, tiệm ngoài bán chỗ đậu phụ đó còn đủ loại rau củ.

Cửa tiệm ở đầu ngõ Bắc, là do Hồng Thụy cùng Tần Thái bàn bạc mới mua.

Phía Bắc vốn là nơi cư ngụ của các hộ giàu trong huyện, chợ sớm cách họ khá xa, việc thu mua rau quả vốn mấy thuận tiện.

Nếu mở một cửa tiệm như ở đây, việc ăn nhất định sẽ khấm khá.

Hồng Thụy bảo nàng rằng, giá cả thể định cao một chút, nhưng rau quả nhất định tươi non, hình thức .

Những loại rau héo úa tuyệt đối đưa tiệm.

Làm ăn với giàu, tiền bạc đối với họ thành vấn đề, chỉ cần đồ thì lo kiếm bạc.

Vốn dĩ Tần Thái định để con trai là Ngưu Như Lâm cùng bà bà trông coi cửa tiệm, còn nàng sẽ về thôn cùng trượng phu trồng rau để bảo đảm nguồn hàng phía .

Hồng Thụy , nàng lo bà bà thấy rau cỏ hình thức héo mà vẫn ăn thì sẽ tiếc rẻ nỡ vứt, thế nào cũng bày bán, như chẳng hỏng việc .

Sau khi học tay nghề đậu phụ của bà bà, nàng liền đưa bà cụ về thôn, để Ngưu Như Lâm ở cùng kinh doanh.

Khi loại rau nào còn tươi, nàng liền vứt hoặc mang bếp tự nấu mà ăn.

Thời gian trôi qua, quả đúng như lời Hồng Thụy , giá rau của nàng tuy đắt hơn chợ sớm nhiều nhưng bán chạy.

Nàng nhẩm tính, tích góp thêm một năm nữa là thể mua thêm một gian tiệm nữa .

Điều khiến Hồng Thụy ngờ tới là, đầu tiên trực tiếp đến cửa dạm hỏi Tần Miêu là Phong gia, chính là Phong gia nơi Khúc Phương Tuân đang theo học tại tộc học, còn là đích thứ t.ử của tam phòng Phong Phủ.

Nếu nàng vẫn còn ở thôn A Na trồng rau nuôi gia đình thì đúng là trèo cao tới, nhưng với tình cảnh hiện nay, cũng thể coi là môn đăng hộ đối cưỡng cầu.

Dẫu Phong gia ở huyện Thạch Xương cũng là đại gia tộc trăm năm, cứ trong nhà chút tiền bạc quan là thể so bì .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

 

Loading...