Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 99: Hôn sự của Tống Nhan

Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:56:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Tống Dịch lên triều, Văn di nương và hai con đều chờ đợi ở chính đường.

Văn di nương thỉnh thoảng liếc về phía cửa, vẻ lo lắng.

“Hôm nay là ngày đầu tiên phụ các con trở triều, kết quả thế nào…”

Tống Nhan và Tống Cảnh Văn di nương đang lo lắng, nhưng cũng lời an ủi nào.

Kết quả việc phụ bọn họ lên triều hôm nay thể sẽ quyết định tương lai của phủ thừa tướng, lúc họ gì cũng vô ích.

Và trong sự háo hức mong chờ của họ, Tống Dịch cuối cùng cũng trở về phủ.

Văn di nương mừng rỡ khi thấy Tống Dịch bình an trở về.

vội vàng dậy, đón Tống Dịch xuống, tự tay rót cho ông một tách .

“Tướng gia… thế nào ? Bệ hạ và các quan thần khó ngài ?”

Tống Dịch đưa tay nhận tách , chậm rãi : “Tốt hơn so với dự đoán. Xét tình hình hôm nay, bệ hạ và Nhiếp Chính vương ý định động đến phủ thừa tướng, còn giao cho việc sắp xếp chỗ ở cho quân Mạc Bắc.”

Trên đường về phủ hôm nay, ông phần nào đoán ý đồ của Quân Cửu Thần và cảm thấy chút tự tin. Còn về hình phạt canh giữ lăng mộ cho tiên đế, e rằng chỉ để đ.á.n.h lạc hướng thôi…

Tuy Văn di nương đến chuyện canh giữ lăng mộ thì hoảng sợ, cũng tình hình quân Mạc Bắc , nhưng thấy Tống Dịch vẫn vẻ bình tĩnh và còn chắc chắn thể xong chuyện , bà mới tươi rạng rỡ.

Tướng gia vẫn luôn là bách chiến bách thắng trong triều, ông thể thì nhất định sẽ .

“Vậy thì , thì !”

“Xem chuyện Nhiếp Chính vương đến phủ mấy ngày chỉ là chúng sợ bóng sợ gió thôi.”

Tống Cảnh đương nhiên cũng phụ là vì sự chuẩn nên cũng theo lời Văn di nương mà với Tống Dịch: “Quân Mạc Bắc là binh của Nhiếp Chính vương, Nhiếp Chính vương giao việc cho phụ lẽ là tin tưởng năng lực của phụ . Con trai cũng chúc mừng phụ .”

Tống Dịch con trai giờ cao gần bằng , gật đầu trầm ngâm: “Ừ, đây vì tiên đế nhiều cảnh cáo, từ khi con đậu tú tài, cho con thi nữa, khiến con tủi . Tình hình trong triều hiện tại khác, nếu con lòng triều quan thì hãy thử thi khoa cử mùa thu .”

Nghe , trong mắt Tống Cảnh lóe lên một tia sáng.

“Con hiểu ! Con nhất định sẽ phụ thất vọng.”

Là nam đinh duy nhất của phủ thừa tướng, từ nhỏ phụ đích dạy dỗ, những năm bất kể ở bên ngoài , phụ bao giờ để chểnh mảng. Phụ cơ hội là dành cho sự chuẩn , cũng tự tin hề thua kém bất kỳ ai.

khoa thi mùa thu . Hắn nhất định đậu.

Hơn nữa… giờ đây trưởng tỷ cũng còn, nếu công danh, lẽ… phụ thể sẽ nâng di nương lên chính thê.

Mặc dù hiện tại địa vị của di nương trong phủ cũng khác gì chủ mẫu.

, vẫn giống .

Tống Dịch dậy đến bên cạnh con trai, vỗ vai : “Tốt, tin tưởng con.”

“Hôm nay việc gì thì giải tán , về thư phòng đây.”

Sau khi Tống Dịch rời .

Có lẽ Văn di nương cảm thấy gánh nặng đè nặng trong lòng mấy ngày nay cuối cùng cũng trút bỏ, cả đều trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.

vẫy tay cho hầu lui ngoài vui vẻ đến bên Tống Nhan, nắm tay nàng : “Nhan nhi, như lời phụ con , tình hình nguy cấp hiện tại của phủ thừa tướng xem như giải trừ.”

“Mấy ngày di nương với con về chuyện của Vệ thế t.ử, con nghĩ kỹ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-99-hon-su-cua-tong-nhan.html.]

Tống Nhan đột nhiên mẫu nhắc đến ba chữ Vệ thế t.ử, hai bàn tay vốn đang đặt khoanh n.g.ự.c khẽ động đậy, theo bản năng từ chối: “Di nương, Nhan nhi , chuyện hôn sự của con cần vội.”

Lần , Văn di nương kiên quyết: “Nhan nhi, con mười bảy , chuyện hôn sự thật sự thể trì hoãn thêm nữa. Sau chuyện , di nương cũng hiểu , đời ai đoán điều gì. Chuyện đại sự của đời vẫn nên quyết định sớm sẽ hơn. Trước đây một là vì hôn sự của Vãn nhi, hai là phụ con cũng chiều ý con, con định hôn với ai, ông cũng sẽ ép con, để con từ từ lựa chọn. bao nhiêu năm , con cũng nên cho di nương một câu trả lời chính xác.”

“Vệ thế t.ử của phủ trưởng công chúa vẫn luôn ngưỡng mộ tài năng của con, yêu mến con từ lâu. Lần phủ thừa tướng gặp nạn, Vệ thế t.ử còn mấy đến phủ thừa tướng hỏi thăm tin tức của con, thể thấy thật lòng với con. Như phụ con , đây cũng là lúc hoạn nạn thấy chân tình. Con và cũng xem như là bạn bè từng quen , di nương cũng hỏi phụ con, tuy Vệ thế t.ử quan tâm đến chuyện triều chính, nhưng phẩm hạnh đàng hoàng, di nương cũng yên tâm khi gả con cho .”

Trong những ngày bế quan trong nhà, lão gia dặn dò bà , lúc phủ thừa tướng gặp nạn thật cũng là lúc để rõ lòng .

ghi nhớ trong lòng, mặc dù đây nhiều ý với Nhan nhi, nhưng trong hai tháng qua, thể bất chấp sự sa sút của phủ thừa tướng mà đến thăm hỏi chỉ một Vệ thế t.ử.

Tuy Vệ thế t.ử thích chuyện triều chính, quan, nhưng tài, chỉ thích ngâm thơ vẽ tranh, du ngoạn non sông, hơn nữa ngoại hình cũng vô cùng tuấn tú, là một công t.ử như ngọc thực thụ, xứng đôi với dung mạo và tài năng của Nhan nhi.

Vệ thế t.ử là con trai duy nhất của trưởng công chúa và Trấn quốc công, phận trưởng công chúa cao quý, cho dù Trấn quốc công qua đời, nhưng danh tiếng của phủ công chúa và Trấn quốc công, Vệ thế t.ử thể đảm bảo một đời vô lo vô nghĩ.

Nhan nhi gả cho thể là một sự lựa chọn cực kỳ .

Tống Nhan mẫu thao thao bất tuyệt về những điểm của Vệ thế t.ử, nhất thời tìm lý do gì để phản bác nên đành im lặng.

Vệ Lâm là , nhưng dù cũng trong lòng nàng

Văn di nương thấy nàng như thì nhíu mày: “Nhan nhi, con thật cho di nương , con nhiều từ chối mà di nương và tướng gia tìm cho con, … con trong lòng ?”

Nếu , bà thật sự nghĩ lý do gì khiến con gái cứ từ chối mãi chuyện thành .

Đột nhiên trúng tim đen, hai tay đang đan của Tống Nhan co , khi bình tĩnh một chút, nàng mới mỉm : “Di nương ? Mấy năm nay con hiếm khi khỏi phủ, trong lòng ? Thật sự là chuyện trong phủ mới định , giờ nhắc đến chuyện e rằng vội. Theo con thấy, bằng đợi phụ thành xong nhiệm vụ mà bệ hạ giao phó, để phụ phân tâm vì chuyện của con. Con hứa với di nương sẽ suy nghĩ kỹ về chuyện . Có lẽ trong thời gian , con thể cân nhắc gặp Vệ thế t.ử vài để xem tính cách của chúng con hợp .”

Thấy con gái tuy đồng ý nhưng giọng điệu phần dịu , còn tiếp tục từ chối nữa, Văn di nương cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

thật sự sợ con gái trong lòng.

Tống Nhan cũng chỉ cần trong lòng, bất kể xuất thế nào, chỉ cần đó nhân phẩm , thừa tướng đều sẽ phản đối.

Nghĩ đến chuyện đây đại tiểu thư và vị ám vệ nhặt về tình cảm, thừa tướng cũng ngầm đồng ý.

việc Tống Nhan vẫn luôn giữ bí mật tức là đó… thể vấn đề.

“Được! Con chịu cân nhắc là , di nương sẽ gửi thiệp đến phủ công chúa để với Vệ thế t.ử, bảo dẫn con ngoài dạo chơi khi thời gian. Hai tháng qua con ở trong phủ chắc cũng buồn chán lắm . Hai đứa con cùng sở thích, cùng đến Thính Vũ lâu để ngâm thơ đối đáp cũng . Con thấy thế nào?”

Tống Nhan ngờ di nương quyết định vội vàng đến , nhất thời gì.

Tống Cảnh bên cạnh dường như nhận sự khó xử của nên vội dậy bước tới: “Được di nương, sẽ cân nhắc thì cứ để tự sắp xếp chuyện . Không di nương vẫn đang hầm canh cho phụ ? Người mau xem .”

Lúc Văn di nương mới chợt nhớ vẫn còn đang hầm canh nên vội vàng dậy: “Con , di nương cũng quên mất.”

Sau đó dặn dò Tống Nhan thêm nữa.

“Nhan nhi, chuyện của Vệ thế t.ử, di nương sẽ trở về phòng thêm cho con rõ.” Sau đó, bà mới vội vã đến phòng bếp nhỏ.

Tống Nhan thấy mẫu rời , lúc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, liếc Tống Cảnh với vẻ cảm kích: “Đa tạ ca ca.”

Nhìn vẻ mặt của nàng , Tống Cảnh do dự mới lên tiếng: “Hôm nay thời tiết , bằng dạo với ở hậu viện .”

Tống Nhan trưởng chuyện với , trong mắt lóe lên một tia cảm xúc phức tạp, nàng khẽ gật đầu: “Vâng ạ.”

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...