Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 97: Canh giữ lăng mộ
Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:56:30
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc còn đang hoang mang, giọng của vị tiểu hoàng đế vang lên: “Nếu , các ái khanh đều dậy , hôm nay còn chuyện gì cần tấu ?”
Các quan viên đang quỳ trong điện lúc mới đồng loạt dậy.
Bởi vì hiểu rõ cục diện hiện tại, các quan thần chỉ đành tiếp tục giữ tư thế mắt mũi mũi tim, yên lặng .
Thấy , Quân Cửu Thần khẽ gật đầu với Hoắc Đô đang ở hàng thứ hai của võ tướng.
Đại tướng quân Hoắc Đô đang ngủ gà ngủ gật đột nhiên tỉnh táo khi nhận ánh mắt của Quân Cửu Thần, ưỡn thẳng lưng, bước khỏi hàng: “Bẩm bệ hạ! Hạ thần việc tâu!”
Một tiếng hô dõng dạc vang vọng khắp đại điện khiến các văn quan đang chìm trong suy nghĩ riêng, hề chuẩn gì đều giật .
Tất cả đều hướng ánh mắt ngập ngừng về phía vị Hộ quốc đại tướng quân hàm nhị phẩm mới phong .
Một trong những tâm phúc của Nhiếp Chính vương dẫn về từ Mạc Bắc.
“Hoắc tướng quân, xin mời lên tiếng.” Tiểu hoàng đế lên tiếng, vị Hoắc tướng quân hiện đang phụ trách dạy cưỡi ngựa b.ắ.n cung, cũng xem như quen với vị tướng .
Nghe , Hoắc Đô tiếp tục cất giọng vang dội: “Bẩm bệ hạ, nhóm quân Mạc Bắc cuối cùng giải ngũ và những thương binh sẽ sớm kinh. Hạ thần thỉnh cầu bệ hạ, triều đình sự sắp xếp nào về việc bố trí nhóm quân Mạc Bắc cuối cùng ?”
Nghe Hoắc Đô nhắc chuyện , các quan trong triều đều đồng loạt liếc Hoài vương, âm thầm thu ánh mắt về, gì.
Tuy nhiên, Quân Cửu Thần hề ngạc nhiên cảnh tượng mắt. Hắn nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn ngọc ngón tay, như chợt nhận điều gì đó mà lên tiếng: “Nếu Hoắc tướng quân nhắc đến chuyện , bản vương cũng gần như quên mất . Nhắc mới nhớ, kể từ đầu tiên bản vương bàn bạc chuyện triều đến nay hai tháng , các đại nhân nghĩ cách giải quyết nào ? Tạ thượng thư, là ngươi xem?”
Hộ bộ thượng thư Tạ Nghiên Chi gọi tên, thể tiếp tục giả câm giả điếc, lập tức bước khỏi hàng.
như thường lệ than nghèo kể khổ: “Bẩm vương gia, hạ thần cố trốn tránh trách nhiệm, chỉ là biên giới năm nào cũng chiến tranh tàn phá, chi phí quân đội lớn khiến quốc khố ngày càng trống rỗng. Cộng thêm lũ lụt, hạn hán và nạn châu chấu tàn khốc năm ngoái khiến ruộng đồng của dân chúng mất mùa, Hộ bộ thu đủ chi, thật sự khó để lấy một khoản tiền lớn như .”
Quân Cửu Thần nhíu mày: “Từ khi bệ hạ lên ngôi, mỗi khi triều đình nhắc đến các khoản chi tiêu, Hộ bộ lúc nào cũng than nghèo kể khổ, quốc khố trống rỗng, tiền để chi tiêu, hai tháng như , giờ đây cũng vẫn thế. Ngoài việc than nghèo kể khổ, bản vương dường như từng Tạ thượng thư đưa bất kỳ đề xuất hữu ích nào. Xem , Tạ đại nhân chức thượng thư dễ dàng quá nhỉ? Cho dù tùy tiện cổng thành kéo một chuyên thuê thì hiệu quả cũng khác là bao. Nếu Hộ bộ chỉ là hư danh, bản vương thấy… bằng bãi bỏ luôn , như còn thể tiết kiệm một khoản bổng lộc cho triều đình…”
“Tạ thượng thư nghĩ ?”
Tạ Nghiên Chi những lời đầy châm biếm của Quân Cửu Thần, vội vàng quỳ xuống với vẻ hoảng sợ: “Vi thần hoảng sợ, nhưng chuyện hạ thần tận tâm, mà là nó liên quan đến nhiều vấn đề, việc cải thiện thể trong một sớm một chiều, xin vương gia minh giám.”
Thấy Tạ thượng thư như , các bộ thượng thư và nhiều quan viên khác đều lượt quỳ xuống, cầu xin tha thứ cho Tạ thượng thư.
Chẳng mấy chốc, một nửa võ tướng vẫn còn thẳng, ở phía văn thần, ngoài Tống Dịch và Hoài vương, cùng một vài khác, hầu như tất cả đều cúi bái lạy.
Quân Cửu Thần đưa mắt về phía Hoài vương: “Ồ? Hoài vương hiện là trung thư lệnh, nắm quyền sáu bộ, Hoài vương nghĩ về chuyện ?”
Nghe , Hoài vương vẫn im lặng nãy giờ chỉ đành tỏ vẻ đành lòng, cúi đầu bái lạy với ngai vàng: “Bẩm bệ hạ, hạ thần cho rằng Tạ thượng thư lý. Những vấn đề tồn đọng từ triều đại vốn nghiêm trọng. Mấy ngày nay, hạ thần thấy Tạ thượng thư cũng bàn bạc đối sách ngày đêm cùng các đồng liêu trong Hộ bộ. Hạ thần quân Mạc Bắc là binh của Nhiếp Chính vương, Nhiếp Chính vương đang sốt ruột, nhưng chuyện thật sự thể vội vàng . Không bằng xin bệ hạ cho họ thêm một chút thời gian?”
Tiểu hoàng đế thấy tình hình trong triều diễn biến đúng như Nhiếp Chính vương riêng với thì lập tức thẳng và : “Nếu vương thúc , trẫm tạm thời sẽ truy cứu chuyện nữa. theo ý của các khanh, vấn đề của quân Mạc Bắc vẫn giải quyết ?”
Đáp tiểu hoàng đế là một sự im lặng. Tiểu hoàng đế thấy đành tiếp tục : “Nếu như , các ái khanh dậy !”
Nghe , Tạ Nghiên Chi và những quan viên cầu xin cho ông đều lộ vẻ đắc ý, đồng thanh đáp: “Tạ ơn bệ hạ.”
Hoài vương quả nhiên sai, chỉ cần họ đoàn kết , cho dù là Nhiếp Chính vương cũng thể gì bọn họ.
Dù lợi hại đến cũng thể xử lý tất cả bọn họ cùng một lúc.
Nếu , triều đình sẽ loạn đến mức nào.
Chỉ cần bọn họ chịu đựng áp lực hiện tại, để cho triều đình, dân chúng, thậm chí cả quân Mạc Bắc đều rằng Quân Cửu Thần bất tài, thậm chí thể chăm lo cho quân của . Nếu cứ tiếp tục như , uy tín mà Quân Cửu Thần gây dựng bằng binh quyền sẽ ngày càng thấp . Thái hậu và bệ hạ cũng sẽ thật sự nên dựa trong triều là ai. Người thật sự thể giải quyết vấn đề cho họ là ai.
khi bọn họ dậy, giọng của Quân Cửu Thần vang lên, nghiêng mặt về phía Vân Diệp: “Bệ hạ, vì ai trong triều dám nhận công việc , Tống thừa tướng với tư cách là đầu trăm quan, mới bày tỏ lòng trung thành với bệ hạ, theo hạ thần thấy, bằng bệ hạ cho Tống thừa tướng cơ hội để tận trung với bệ hạ ? Như cũng thể tạm xoa dịu nỗi “áy náy” trong lòng Tống thừa tướng, để Tống thừa tướng vì quá tự trách mà mất ăn mất ngủ…”
Tiểu hoàng đế gật đầu tán thành: “Nhiếp Chính vương lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-97-canh-giu-lang-mo.html.]
“Tống thừa tướng, khanh rõ lời của Nhiếp Chính vương ? Có ý kiến gì ?”
Nghe những lời , các quan thần càng thêm hoang mang.
Mọi đang diễn trò gì ?
Sao chuyện quanh co một hồi trở về Tống Dịch ?
nếu sự giúp đỡ của họ, việc sắp xếp chỗ ở cho thương binh Mạc Bắc giờ đây quả là một nhiệm vụ khó khăn đối với Tống Dịch.
Chẳng lẽ Quân Cửu Thần một vòng lớn như chỉ để tìm một lý do quang minh chính đại để xử lý Tống Dịch?
Và những chuyện chỉ là màn dạo đầu thôi ?
Dù , nếu chuyện xảy trong quá khứ, Tống Dịch thể dùng tài hùng biện của để tìm một lý do chính đáng từ chối.
ông hùng hồn đến , gần như tự đẩy lên cao, nếu lúc ông tìm lý do từ chối thì sẽ chứng thực lời Nhiếp Chính vương ông bất mãn với tiểu hoàng đế là sai.
Ông còn đường lui!
Giờ đây Tống Dịch mới hiểu màn kịch hôm nay của Quân Cửu Thần lẽ là đặc biệt chuẩn cho ông .
Chỉ là ông cảm thấy chuyện chút gì đó kỳ lạ.
Chuyện của quân Mạc Bắc dường như là một củ khoai nóng phỏng tay…
chẳng đó cũng là một cơ hội ?
Nếu Quân Cửu Thần thật sự ý khó ông , chẳng lẽ sợ khó , ngược còn tạo cơ hội cho ông trở ?
Hoặc…
Tống Dịch nghĩ, trong đầu dường như lóe lên một tia sáng, trong lòng đột nhiên một suy nghĩ táo bạo.
kịp nghĩ sâu, chỉ đáp : “Bẩm bệ hạ! Hạ thần phản đối!”
Tiểu hoàng đế gật đầu: “Nếu thì chuyện giao cho Tống thừa tướng, do Binh bộ, Hộ bộ hỗ trợ.”
Tống Dịch lập tức tiến lên một bước: “Vâng thưa bệ hạ! Hạ thần nhất định sẽ dốc hết sức để giúp bệ hạ giải quyết những phiền muộn !”
Tạ Nghiên Chi và Binh bộ thượng thư Hình Thiên Minh trao đổi ánh mắt cũng lập tức tiến lên: “Hạ thần tuân lệnh!”
Trong lòng nghĩ, chẳng việc phối hợp thế nào là do bọn họ quyết định ?
Thấy chuyện giải quyết, Quân Cửu Thần mới liếc Hoài vương, tiếp tục Tống Dịch, lên tiếng: “Thật bản vương và bệ hạ cũng ít nhiều những tin đồn trong kinh về Tống thừa tướng, nhưng bệ hạ là vị vua nhân từ, tuyệt đối sẽ tin những lời phiến diện . Chuyện quan trọng, Tống thừa tướng nhận lời thì nhất định chứng minh năng lực thật sự cho bệ hạ thấy! Nếu , nếu Tống thừa tướng hỏng chuyện … chứng minh chỉ là kẻ hư danh, dựa nịnh hót để lên chức! Tống thừa tướng cũng cần ở vị trí thừa tướng nữa! Bản vương Tống thừa tướng vì quá lo nghĩ chuyện của tiên đế mà lâm bệnh, đến lúc đó… Tống thừa tướng hãy tự canh giữ lăng tẩm cho bệ hạ ! Như cũng xem như thành cho tình quân thần giữa Tống thừa tướng và tiên đế!”
Sau khi Quân Cửu Thần xong, các quan thần bên càng tin chắc hơn suy đoán trong lòng .
Xem chuyện quả thực chỉ là thủ đoạn của Nhiếp Chính vương nhằm loại bỏ Tống Dịch …
Tống Dịch che giấu biểu cảm trong ánh mắt, cung kính đáp: “Hạ thần tuân lệnh!”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])