Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 95: Có gì bất mãn?

Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:56:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm qua. Ánh mặt trời sáng sớm vàng rực xuyên qua tầng sương mỏng bao phủ khắp hoàng thành.

Trong hoàng cung, văn võ bá quan hầu hết tề tụ Thái Hòa điện, túm năm tụm ba nhỏ giọng bàn tán.

Hoài Vương Vân Kiêu đầu hàng đang vây quanh, Thượng thư Lại bộ Ngụy Tri Hành ân cần hỏi thăm: “Vương gia, hôm nay vẫn thấy thế t.ử, chẳng lẽ vết thương của thế t.ử vẫn lành hẳn?”

Hoài Vương ấm áp như gió xuân, ông các quan đang hỏi thăm vết thương của Vân Tranh, kiên nhẫn đáp: “Đa tạ chư vị quan tâm, vết thương của con gần bình phục. trong lúc bình định phản tặc thằng bé từng thương nên sức khỏe suy nhược, bổn vương lòng để nó ở nhà nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa.”

Các quan đều lộ vẻ vui mừng: “Vậy thì , phản tặc loạn khiến kinh thành hỗn loạn, nếu nhờ vương gia uy tín trong quân, khi tiên đế hạ độc hôn mê kịp thời triệu tập các cánh quân xung quanh kinh thành kinh thì…”

“Cũng nhờ thế t.ử cách cầm quân, hợp sức với Vũ Lâm vệ tay quét sạch phản tặc… Nếu thì chắc gì hôm nay chúng còn thể đây!”

Nhắc đến trận phản loạn hai tháng ai nấy vẫn còn bàng hoàng sợ hãi. Định Bắc Vương vốn yên phận. Tiên đế cũng luôn đề phòng nên ban lệnh chiếu triệu thì kinh. Ai ngờ nổi điên, dám thừa cơ lấy cớ kinh chúc mừng kéo kinh thành loạn.

Vị hoàng hậu nương nương trong cung cũng nghĩ gì mà thông đồng với phản tặc, thừa cơ hạ độc bệ hạ. Dù tiên hoàng hậu con, nhưng dù Đại hoàng t.ử Nhị hoàng t.ử đăng cơ thì bà vẫn là Hoàng thái hậu, chuyện mạo hiểm để đến nỗi ban rượu độc tự vẫn…

Lại bộ thượng thư Ngụy Tri Hành hừ lạnh một tiếng: “Nói đến chuyện đều là lão Tống Dịch . Thế t.ử lập công lớn với xã tắc, ông chẳng phân biệt đúng sai, giận cá c.h.é.m thớt lên thế t.ử, đúng là bụng tiểu nhân!”

Câu thốt lập tức phụ họa. Tống Dịch vốn xuất hàn môn, đè đầu bọn họ bao nhiêu năm khiến ai nấy hận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ tiếc ông như rùa rút đầu, trốn tránh đến giờ khiến bọn họ chỉ ôm một bụng lửa giận mà chỗ trút.

Vân Kiêu chỉ im lặng bọn họ lên án Tống Dịch, ông khiêm tốn : “Chỉ là bổn phận của thần t.ử mà thôi. Hơn nữa, khi tình huống khẩn cấp, con nhận lệnh mà điều binh, giờ bệ hạ và Thái hậu truy cứu tội trạng của phủ Hoài Vương, còn đích phái Thái y chẩn trị cho con , đúng là ban ân lớn cho phủ Hoài Vương .”

Hình bộ thượng thư Từ Mục lập tức tiếp lời: “Hoài vương , sự tình cấp bách thì thích ứng với cảnh, nay bệ hạ và Thái hậu đều thừa nhận công lao của phủ Hoài Vương, ngài cần gì khiêm nhường quá mức.”

“Chúng đều già cả , thế t.ử trẻ tuổi tài cao, khi bình phục ắt sẽ bệ hạ trọng dụng!”

Hoài Vương giờ đang giữ chức Trung thư lệnh cai quản lục bộ, là thượng cấp của bọn họ nên ai cũng sẵn lòng những lời êm tai.

“Chư vị quá khen , Thanh nhi kinh nghiệm còn nông cạn, còn nhờ các vị đại nhân chỉ giáo nhiều hơn. Hơn nữa so với việc Nhiếp chính vương đ.á.n.h lui đại quân Mạc Bắc, thu hồi bốn tòa thành biên cảnh còn dẹp hết những lời nghị luận phò tá bệ hạ đăng cơ thì chút công lao bình định nội loạn của phủ Hoài Vương chẳng đáng là gì. Dù phủ Hoài Vương, chỉ cần Nhiếp chính vương dẫn quân hồi kinh thì Chu Trì cũng trò trống gì.”

Các đại thần nhắc đến Nhiếp chính vương đều im lặng. Hoài Vương sai. vị Nhiếp chính vương từ khi tòng quân đến giờ vẫn luôn đóng quân Mạc Bắc, tuy lập nhiều chiến công trướng Anh Quốc công nhưng họ chỉ tên Quân Cửu Thần qua chiến báo.

Đến lúc Anh Quốc công c.h.ế.t trận, khi lâm chung xin phong chủ soái, vì chiến sự căng thẳng nên cũng từng về kinh nhận phong thưởng. Vì đối với bọn họ, gần như là xa lạ.

Từ khi về kinh, bọn họ kết giao nhưng Quân Cửu Thần ngoài việc thượng triều thì hề qua với ai, hề hồi đáp thiệp mời nào, nhiều như bọn họ cũng đành bỏ cuộc.

Sau thấy hành sự cứng rắn, thẳng tay xử lý nhiều quan viên nên luôn nơm nớp bất an, vì mới đồng lòng tiến cử Hoài Vương Trung thư lệnh.

Thứ nhất nếu đức cao vọng trọng thì chắc gì bệ hạ và Nhiếp chính vương chịu bổ nhiệm vị trí . Thứ hai phủ Hoài Vương nổi tiếng nhân hậu, cũng quan hệ khá với triều thần, so với việc mà Nhiếp chính vương bổ nhiệm khống chế thì tất nhiên ai nấy đều Hoài Vương trở thành Trung thư lệnh. May mà từ khi họ đồng tâm hiệp lực thì thế cuộc triều đình mới dần định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-95-co-gi-bat-man.html.]

Trong khi đang trầm mặc thì tiếng xôn xao rộ lên lưng. Ai nấy sang, thấy Tống Dịch mặc quan phục đỏ tươi thêu chim hạc, mắt thẳng phía đang băng qua đám tự động rẽ nhường đường tới. Ông bình thản tới vị trí hàng đầu phía bên trái các quan.

Thái Hòa điện nhất thời lặng ngắt như tờ, với đủ loại sắc mặt khác đều về phía Tống Dịch. Dù phần lớn ánh mắt đều ít nhiều hả hê nhưng cũng ai dám tiến lên giậu đổ bìm leo.

Mấy ngày , hầu như ai cũng tin Nhiếp chính vương đích đến tướng phủ. Ban đầu bọn họ còn mừng thầm vì giờ Quân Cửu Thần đến thì nơi đó đều rơi cảnh diệt môn. Ai nấy hy vọng lưỡi đao cuối cùng cũng rơi xuống đầu Tống Dịch… đến khi Quân Cửu Thần rời khỏi tướng phủ, tướng phủ vẫn an nhiên vô sự.

Giờ Tống Dịch xuất hiện triều… đúng là xem xét . Người xưa câu rết trăm chân dù c.h.ế.t vẫn còn ngọ nguậy, khi xác định thái độ của Quân Cửu Thần với tướng phủ, ai mặt mạo hiểm.

Chỉ Hoài vương, ánh mắt khẽ lóe lên, toan cất bước tới… nhưng đúng lúc , tiếng chuông thượng triều vang lên, quan viên điện xướng to, quần thần tự giác xếp hàng ngay ngắn, lượt tiến Thái Hòa điện.

Không bao lâu , một đứa bé mặc long bào vàng tươi các cung nhân vây quanh tới lên long ỷ cao nhất.

Cùng lúc đó, Quân Cửu Thần cũng xuất hiện. Hắn mặc một huyền y, ung dung thẳng đến vị trí dành riêng cho cạnh long ỷ, tao nhã xuống, cả toát khí thế tôn quý của vạn , như thể đây là vị trí dành riêng cho .

Âm thanh của bá quan đồng loạt cất cao, vang vọng khắp Thái Hòa điện: “Tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Tiểu hoàng đế Vân Diệp kìm liếc trộm Quân Cửu Thần chếch đằng , như giờ mới yên tâm cất giọng non nớt: “Các khanh bình , hôm nay tấu chương nào cần tấu trình ?”

Vì mẫu Vân Diệp tiên đế ruồng bỏ, đày lãnh cung khi đang m.a.n.g t.h.a.i nên đời và lớn lên trong lãnh cung lạnh lẽo. Dù là hoàng t.ử nhưng vẫn từng hưởng chút vinh quang nào của hoàng t.ử, ngược chịu đủ bạc bẽo và hà khắc vì trở thành một đứa trẻ rụt rè nhút nhát.

Dù gần đây khắc phục phần nào nhờ sự dạy dỗ của Nhiếp chính vương nhưng dù vẫn tròn bảy tuổi, khó thể thích ứng ngay .

Hôm nay khí triều dường như tế nhị. Đám quan văn xưa nay hoạt bát sôi nổi chỉ hai bước tấu trình, mà cũng chỉ là bẩm báo tiếp những chủ đề nghị sự đây.

Chưa đến một khắc Thái Hòa điện lặng ngắt như tờ, các quan đều yên mắt mũi, mũi tim nhưng ánh mắt như như đều liếc về phía Tống Dịch và Quân Cửu Thần, dường như đang chờ tay.

Không để bọn họ đợi lâu, ánh mắt Quân Cửu Thần dừng Tống Dịch, giọng trầm thấp vang lên: “Nếu bổn vương nhớ lầm, hôm nay hình như là đầu tiên Tống tướng thượng triều kể từ khi bệ hạ đăng cơ. Không Tống tướng việc gì thượng tấu ?”

Tống Dịch nâng hốt bản, thần sắc cung kính bước : “Bẩm bệ hạ, bẩm Nhiếp chính vương, vi thần việc gì tấu.”

Quân Cửu Thần lạnh nhạt liếc ông , giọng vẻ vui: “Ồ? Bổn vương từng , khi tiên đế còn tại vị tin tưởng Tống tướng. Khi mỗi lên triều, Tống tướng vì quốc sự mà hao tâm tổn trí, thể nấy thậm chí nhiều phen tranh luận cùng quần thần! Cớ đến khi bệ hạ đăng cơ, Tống tướng chỉ một câu ‘ việc gì tấu’?”

“Tống tướng vắng mặt trong đại điển đăng cơ của bệ hạ, nay nguyện dốc sức vì bệ hạ, chẳng lẽ… trong lòng Tống tướng điều gì bất mãn với bệ hạ ư?”

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...