Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 80: Nàng, rốt cuộc là ai?
Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:20:27
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không lâu , Tùy Phong sai tiếp tục theo dõi Giang Vãn Kiều về, xuất hiện mặt Quân Cửu Thần.
Tùy Phong thấy chủ t.ử như mất hồn, ngẩn ngơ trong chính đường thì giật : “Chủ t.ử, ngài… ?”
Ánh mắt Quân Cửu Thần tối tăm như màn đêm: “Bức họa … Giang Vãn Kiều lấy ?”
Tùy Phong giọng chủ t.ử khàn thì điều bất thường, vội đáp: “Bẩm vương gia, bức họa do chính tay Giang tiểu thư vẽ đêm qua chứ lấy từ nơi khác.”
“Thuộc hạ định chờ vương gia hạ triều mới bẩm báo, nào ngờ Giang tiểu thư chủ động tới đây …”
Quân Cửu Thần là tự tay vẽ thì ánh mắt chợt động.
“Ngươi chắc nàng tự tay vẽ… bức họa ?”
Tùy Phong dậy kỹ bức tranh, đó nghiêm túc đáp: “Thuộc hạ chắc chắn!”
Tuy am hiểu hội họa nhưng mới thấy bức họa hôm qua thì nhớ? … nếu Giang cô nương vẽ bức họa thì gì bất thường?
Quân Cửu Thần thấy lòng như dậy sóng.
Tự tay vẽ?
Không Tống Vãn… bức họa là Giang Vãn Kiều tự tay vẽ?
Sao ?
Quân Cửu Thần cố nén những cảm xúc rối loạn trong lòng, nhanh ch.óng nhớ từng tình tiết liên quan đến Giang Vãn Kiều.
Trước cửa tướng phủ, nàng Tống Dịch giằng co với Vân Tranh, ánh mắt đầy bi thương…
Nàng giỏi y thuật chẳng kém gì Tống Vãn…
Nàng trích dẫn câu thơ xe ngựa…
Nàng trăm phương nghìn kế tiếp cận tướng phủ, còn khuyên trọng dụng Tống Dịch…
Cuối cùng, những hình ảnh dừng ở cảnh nàng khống chế dùng chiêu thức giống hệt Tống Vãn, nàng thở hổn hển, khuôn mặt xa lạ hiện lên thần thái quen thuộc…
Một ý nghĩ điên cuồng bỗng nhiên hiện lên trong đầu Quân Cửu Thần.
Nếu Tống Vãn thì đời nhiều trùng hợp đến ?
Bức họa rõ ràng là Giang Vãn Kiều tự tay vẽ .
Vậy thì… Giang Vãn Kiều là Tống Vãn !
Quân Cửu Thần nghĩ đến đó thì bật dậy.
Phải , quên ?
Tống Vãn học ít bản lĩnh khác thường từ Lục lão đầu, trong đó cả thuật dịch dung?
…
Hắn từng hai tiếp xúc gần với Giang Vãn Kiều, thậm chí còn chính tay bóp cổ nàng. Lẽ nào đời quả thật thuật dịch dung xuất quỷ nhập thần đến mức cả cũng thấu?
Quân Cửu Thần trầm ngâm một lát sang Tùy Phong: “Hai canh giờ , ngươi đích tới Giang phủ, bảo Giang Vãn Kiều, bổn vương đồng ý điều kiện của nàng.”
“Bảo nàng ngày mai tới đây bàn bạc chi tiết, tiện thể giúp bổn vương chữa trị bệnh cũ.”
Dù thế nào cũng đích xác nhận một !
Tùy Phong thấy lòng bàn tay chủ t.ử rướm m.á.u thì vội cúi đầu, giấu sự chấn động trong lòng: “Thuộc hạ tuân lệnh!”
…
Cùng lúc ở Bùi phủ, Bùi Thanh Ngôn cũng hạ triều về.
Như thường lệ đến viện của Thẩm Gia Hòa , thấy Bùi Ngọc Kiều cũng đang ở đó, nàng cầm một cây trâm ngắm vui vẻ trò chuyện với Thẩm Gia Hòa.
Bùi Ngọc Kiều thấy sắc mặt của Bùi Thanh Ngôn vui thì bật dậy, hỏi: “Ca ca, hôm nay ủ rũ thế ?”
Bùi Thanh Ngôn xuống bên cạnh, thấy ánh mắt quan tâm của thê t.ử và thì trả lời: “Không , chuyện triều chính rối rắm, nhất thời quen nên thấy mệt thôi.”
Thật là Bùi Thành Ngôn thấy thất vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-80-nang-rot-cuoc-la-ai.html.]
Vì mấy ngày triều, mới nhận bệ hạ và Nhiếp chính vương cũng vì Thái hậu mà đối xử khác biệt với , ngược gần như quên mất sự tồn tại của .
Hắn nóng lòng thể hiện bản nên chuẩn kỹ, tại buổi chầu sáng nay đưa một kiến giải về quy chế nội bộ của binh bộ, hy vọng thu hút sự chú ý của bệ hạ và Nhiếp chính vương nhân đó cũng để triều thần Binh bộ thị lang mới nhậm chức là bản lĩnh thật sự chứ chỉ nhờ sự nâng đỡ của Thái hậu.
Nào ngờ Nhiếp chính vương chỉ những việc nhỏ nhặt như đừng trình lên triều đình chỉ tổ lãng phí thời gian. Việc quản lý nội bộ hàng ngày của bộ binh thì cứ bàn với đồng liêu để Hình thượng thư dâng tấu là , cần gì chuyện bé xé to.
Câu khiến bẽ mặt.
Hơn nữa, còn nhận sắc mặt Hình thượng thư vui, rõ ràng phật lòng.
Hắn giờ mới hiểu phạm sai lầm lớn.
Những gì trình bày hôm nay đúng nên đề xuất lên cấp chứ nên vượt cấp tấu trình thẳng ngự tiền.
Hơn nữa, những kiến giải của về quy chế nội bộ của Binh bộ chẳng khác nào bóng gió ám chỉ rằng Hình thượng thư bất tài, cách quản lý!
Hắn vội vàng lập công, quen cách xử sự trong quân doanh Mạc Bắc nên mới sơ suất như …
Thẩm Gia Hòa sắc mặt phu quân, liếc Bùi Ngọc Kiều dịu dàng : “Phu quân vất vả . Phu quân mới nhậm chức, cảm thấy lực bất tòng tâm cũng bình thường”.
“ , hôm từng đề cập đến chuyện tìm Giang gia, việc ? Nếu chuyện thuận lợi, phu quân thể nhờ đó mà vững trong triều.”
“Một khi căn cơ thì chuyện sẽ thuận buồm xuôi gió.”
Bùi Thanh Ngôn nhắc đến chuyện thì nhíu mày c.h.ặ.t hơn. Hắn lắc đầu, tức tối : “Chuyện đó đừng nhắc nữa. Đám Giang gia nghĩ chút tiền thì chẳng xem ai gì, đừng đến bàn chính sự, bọn họ còn sai hộ viện chặn ngoài cửa cho .”
“Giang Vãn Kiều còn ăn ngông cuồng, lời nào lời nấy ý khinh thường phủ hầu .”
“Hạng như thế, cũng chẳng thèm kết giao!”
Bùi Ngọc Kiều hai chuyện thì hiểu gì, hỏi : “Ca ca, hai đang gì ? Giang gia, Giang Vãn Kiều gì chứ?”
Bùi Thanh Ngôn hiểu tính tình của nên định cho nàng chuyện .
Không ngờ Thẩm Gia Hòa khẽ thở dài, kể đầu đuôi chuyện cho Bùi Ngọc Kiều .
Bùi Ngọc Kiều xong thì giận dữ, đặt mạnh chiếc trâm trong tay xuống bàn “cạch” một tiếng: “Thật là khinh quá đáng! Ca ca lòng nâng đỡ Giang gia, mà bọn họ còn dám đuổi ca ca , đúng là tôn ti mà!”
Nàng vẫn còn oán hận chuyện phụ vì Giang Vãn Kiều mà trách phạt .
Vì Giang Vãn Kiều mang hết đồ cưới mới khiến phủ hầu mất hết thể diện trong ngày đại hôn, nàng hổ dám lộ diện.
Cũng tại Giang Vãn Kiều tính kế mẫu mà quỹ công của phủ hầu cạn sạch, gần đây phủ hầu giật gấu vá vai.
Như cây trâm nàng mới nhận vốn chỉ là món quà bình thường do con gái của Viên ngoại lang bộ Hộ tặng vốn chẳng quý giá gì. Nếu là đây nàng còn chẳng thèm để mắt đến mà hôm nay khiến nàng vui mừng mặt.
Giang Vãn Kiều nàng mất mặt ít khi còn ở Bùi gia, giờ vẫn còn khiến phủ hầu yên .
là tiện nhân!
Thẩm Gia Hòa thấy thế, vội vàng khuyên giải: “Được , nhị đừng giận gì. Đây đúng là một khoản chi nhỏ, Giang gia do dự cũng là lẽ thường.”
“Chỉ tiếc là phu quân thể nhờ mà lập công …”
Bùi Ngọc Kiều hừ lạnh: “Tẩu tẩu đúng là quá nhân từ!”
“Theo nếu Giang gia chịu uống rượu mời thì cứ cho bọn họ uống rượu phạt, ép bọn họ đồng ý mới thôi!”
Bùi Thanh Ngôn cũng động tâm.
Hôm nay đắc tội với Hình thượng thư triều, đúng là cần gì đó để vững ở Binh bộ.
Giang Vãn Kiều tỏ kiêu ngạo như , phụ nhiều dặn dò đừng gây sự với nàng.
Hắn cảm thấy… lẽ trong chuyện phụ chịu để nàng hòa ly còn ẩn tình gì cho . Ẩn tình sợ là còn nghiêm trọng hơn nghĩ nên nếu động đến Giang gia thì với phụ một tiếng.
Bùi Thanh Ngôn dậy, Bùi Ngọc Kiều: “Ngọc Kiều, việc đừng nhúng tay . Muốn gì cũng đợi bàn bạc với phụ xong mới quyết định. Muội hành động nông nổi hỏng chuyện, rõ ?”
Bùi Ngọc Kiều phục, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Biết …”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])