Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 72: Phản quốc
Cập nhật lúc: 2026-03-07 22:40:29
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng hôn buông xuống.
Bùi gia.
Bùi Thanh Ngôn đang bàn và Thẩm Gia Hòa bưng một bát t.h.u.ố.c an t.h.a.i uống cạn từng ngụm, suy nghĩ của tự chủ mà trôi dạt đến ngày và Giang Vãn Kiều hòa ly.
Nàng , cái t.h.a.i của Thẩm Gia Hòa, hai tháng…
Khi đó, chỉ cho rằng nàng bậy, nàng nào y thuật gì…
gần đây, những chuyện về nàng ngừng truyền tai .
Đều là về y thuật của nàng xuất thần nhập hóa như thế nào.
Thậm chí hôm nay, nàng còn của phủ thừa tướng đích đến đón , điều khiến trong lòng Bùi Thanh Ngôn dấy lên một nỗi bất an rõ.
Chẳng lẽ…
Nàng thật sự y thuật?
Nếu , dù cho những thủ đoạn ở chợ b.úa là nàng giả thần giả quỷ thì nàng lấy lá gan lớn như để lừa cả phủ thừa tướng.
Phủ thừa tướng dù rõ nay mai nhưng nếu bóp c.h.ế.t một cô gái con nhà buôn như nàng, vẫn dễ như bóp c.h.ế.t một con kiến…
Nàng ngu ngốc đến như !
“Phu quân đang nghĩ gì ?”
Giọng của Thẩm Gia Hòa cắt ngang dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung của Bùi Thanh Ngôn.
Bùi Thanh Ngôn hồn, phụ nữ mặt đang dùng ánh mắt dịu dàng như nước .
Một cảm giác tội đột nhiên dâng lên.
Sao thể nghĩ về Gia Hòa như !
Nàng dịu dàng lương thiện như thế, dù bây giờ trở thành quận chúa nhưng từng vẻ đây trong phủ, trong phủ ai khen ngợi nàng .
Loại nữ nhân như Giang Vãn Kiều thật sự quá độc ác.
Lần nàng chứng minh y thuật của , lẽ là tin những lời nàng đều là sự thật.
Dù bây giờ trong lòng nàng , nhưng cũng và Gia Hòa sống yên.
Bùi Thanh Ngôn nghĩ nhận lấy cái bát từ tay Thẩm Gia Hòa để tự tay đút nàng uống.
“Không gì, tự dưng thấy tò mò, nghĩ xem con của chúng sẽ giống nàng nhiều hơn, giống nhiều hơn.”
Thẩm Gia Hòa muỗng canh đưa đến môi, ngoan ngoãn uống , đó cầm khăn lau khóe miệng và mím môi .
“Còn sớm lắm, phu quân gì bắt đầu nghĩ, e là quá sớm .”
Thẩm Gia Hòa cố gắng lấy cái bát từ tay Bùi Thanh Ngôn.
“Bây giờ bệnh nhân, phu quân như sẽ chê đấy.”
Có lẽ là vì cảm giác áy náy trong lòng, Bùi Thanh Ngôn vẫn cố chấp buông tay, mà múc thêm một muỗng nữa và đưa đến bên môi nàng .
“Cái gì mà , trong bụng nàng đang là đích trưởng tôn của Hầu phủ , bây giờ chỉ , ngay cả phụ mẫu cũng mong đứa bé chào đời.”
“Nàng bây giờ chính là quý giá nhất của Hầu phủ , thế nào cũng xứng.”
Nét mặt của Thẩm Gia Hòa càng trở nên dịu dàng hơn.
“Có câu của phu quân, dù chịu ủy khuất gì cũng thấy đáng giá.”
Bùi Thanh Ngôn lời thì chợt nhớ chuyện ngày đại hôn, cảm giác tội trong lòng càng thêm nặng nề.
“Ngày đại hôn đó, là mẫu sai nên oan uổng cho nàng .”
“Dù chuyện cũng qua, trong phủ cũng tung tin là hầu lén lút trộm tráo sinh lễ, chắc là qua một vài ngày nữa, dân sẽ quên thôi, bây giờ nàng đang m.a.n.g t.h.a.i nên đừng nghĩ nhiều quá.”
Thượng Kinh thiếu chuyện để bàn tán, chuyện ngày hôm đó, tuy bây giờ nghĩ vẫn thấy khó chịu nhưng bất kể lời giải thích ai tin thì chuyện sẽ sớm những chuyện mới khác che lấp.
Thẩm Gia Hòa gật đầu.
“Mẫu cũng ý thôi, phu quân yên tâm, sẽ để trong lòng.”
“Chỉ là bây giờ ở trong phủ cả ngày việc gì nên buồn chán, phu quân thể giúp với mẫu để cho gì đó ?”
“Hoặc là… việc kinh doanh của mấy cửa hàng bên ngoài gặp chút vấn đề ? Mẫu quản lý việc lớn nhỏ trong phủ, e rằng cũng chút quá sức.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-72-phan-quoc.html.]
“Bây giờ mấy cửa hàng đó cầm cố, nếu kinh doanh thể cải thiện, thể trả tiền đúng hạn thì coi như Hầu phủ sẽ đứt đoạn cơ nghiệp, bây giờ cũng một vài ý tưởng nên nhận lấy việc thử xem , như cũng thể giúp mẫu vơi bớt lo âu.”
“Phu quân thấy thế nào?”
Nghe Thẩm Gia Hòa nhận quản lý mấy cửa hàng , Bùi Thanh Ngôn do dự.
“ bây giờ nàng đang mang thai, thể vất vả như ?”
“Nàng cần lo lắng, đích tìm quản sự đắc lực , đợi bọn họ đến các cửa hàng để đảm nhận, tin rằng duy trì kinh doanh bình thường sẽ vấn đề gì, chuyện vẫn nên đợi đến khi nàng sinh con xong hãy .”
Thẩm Gia Hòa chịu.
“ đợi phu quân nhậm chức chính thức, mỗi ngày đều , một ở trong phủ buồn bực.”
“Hơn nữa đại phu cũng , bình thường cũng nên vận động một chút ? Phu quân cứ coi như cho giải sầu .”
Bùi Thanh Ngôn thấy nàng kiên trì như thì phản đối thêm nữa.
Chẳng Giang Vãn Kiều vẫn luôn tự cho là giỏi chỉ vì quản lý mấy cửa hàng ?
Gia Hòa thông minh, xuất từ gia đình quý tộc, chủ mẫu một phủ, nắm giữ việc trong gia đình đương nhiên thành vấn đề.
Vì thế, chắc chắn sẽ kém nàng!
Đợi nàng cho mấy cửa hàng khởi sắc, xem Giang thị còn thể đắc ý nữa !
Bùi Thanh Ngôn nghĩ gật đầu.
“Cũng , nàng nguyện ý giúp mẫu vơi bớt lo âu là .”
“ dù nàng cũng đang mang thai, khi ngoài mang theo nhiều cùng để tránh gì sơ suất.”
Thẩm Gia Hòa , trong mắt lóe lên một tia sáng.
“Phu quân yên tâm, chừng mực mà.”
Bùi Thanh Ngôn gật đầu.
“Được, hôm nay cũng còn sớm, ngày mai còn cung tạ ơn Thái hậu, nàng uống t.h.u.ố.c xong thì mau nghỉ ngơi , phụ còn vài chuyện cần dặn dò, qua thư phòng của một chuyến.”
“Vâng, phu quân cứ việc .”
Bùi Thanh Ngôn dậy rời , đợi tiếng bước chân xa, Thẩm Gia Hòa vội dặn dò Ngâm Tâm đóng cửa lấy một phong thư từ trong tay áo.
chữ thư rõ ràng là chữ của Thiên Tề.
“Tiểu thư, thật sự theo những gì vị ?”
Thẩm Gia Hòa cẩn thận những nét chữ quen thuộc, nụ mặt trở nên chân thật hơn một chút.
“Đương nhiên , chính là cha của đứa bé trong bụng .”
“Cũng là chỗ dựa thật sự của trong tương lai.”
Ngâm Tâm tuy rằng nàng và tiểu thư thể trốn thoát đều là nhờ bàn tay của vị , mà để tiểu thư trở về cũng là vì mục đích riêng.
đến thời khắc , trong lòng nàng vẫn sợ hãi.
“Tiểu thư, thật Thái hậu và cô gia bây giờ đều đối xử với … nếu hết sự thật…”
Sắc mặt Thẩm Gia Hòa chợt đổi, ngắt lời Ngâm Tâm.
“Im miệng! Ngươi quên với ngươi ? Ngươi nghĩ nếu Bùi Thanh Ngôn sự thật, liệu thể đối xử với như thế ?”
“Còn về Tô Cẩn Nguyệt (tên Thái hậu), bây giờ chẳng qua là bên cạnh đắc lực nên mới lợi dụng để bồi dưỡng thế lực của mà thôi.”
“Hơn nữa… tại chỉ một chịu đựng nỗi khổ đó mà Tô Cẩn Nguyệt thể mát ăn bát vàng! Ngày xưa, nếu cung hầu hạ lão hoàng đế thì gì nàng của ngày hôm nay!”
“Tô gia của họ ngày xưa chẳng qua chỉ là một con sâu mọt sống bám Thẩm gia chúng thôi, mà bây giờ sống dựa một chẳng gì bằng ! Sao thể cam tâm!”
“Sẽ một ngày, sẽ dẫm đạp bọn họ chân!”
Ngâm Tâm bộ dạng điên cuồng của Thẩm Gia Hòa mà lòng càng thêm bất an lo lắng.
Một khi họ lún sâu… nghĩa là phản quốc.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])