Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 61: Đưa nàng về

Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:16:13
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Cửu Thần trầm mặc cần cổ thiếu nữ mảnh khảnh mặt, dường như chỉ cần đưa tay thể dễ dàng bẻ gãy.

lúc , xe ngựa cũng dừng ngay cửa phủ Nhiếp Chính vương.

Tùy Phong thức thời lên tiếng, còn vẫy lui gác cổng định bước tới.

Xe ngựa cứ yên bất thường cổng nhúc nhích.

Sự yên lặng khiến Tống Vãn bất chấp tất cả cũng nhịn thấy căng thẳng.

Người

Lại giở trò !

là đáng hận!

May mà ngay khi nàng sắp chịu nổi, dứt khoát một lời thì một luồng gió chợt lướt qua mặt.

Khi nàng mở mắt thì Quân Cửu Thần biến mất khỏi xe.

Chỉ còn giọng từ ngoài vọng : “Đưa nàng về .”

Là giọng của Quân Cửu Thần.

Trái tim đang treo lơ lửng của Tống Vãn cuối cùng cũng rơi xuống, nàng … qua thử thách ?

Như sực nhớ điều gì, nàng vội vén rèm xe, theo bóng lưng Quân Cửu Thần đang bỏ , vội hỏi: “Câu hỏi của dân nữ, vương gia thể cho đáp án chăng?”

Lúc nãy nàng hỏi sai theo dõi từ khi nào nhưng vẫn trả lời.

Quân Cửu Thần chẳng hề dừng bước, cũng đầu , giọng của vang lên trong gió: “Hôm Vân Tranh đưa quan tài về kinh.”

Tống Vãn thì thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên chính là ngày !

Cũng tại nàng sơ suất, chuyện xảy cổng tướng phủ hôm đó nàng rối loạn, tin diện mạo của giờ khác hẳn nên kịp kiềm chế cảm xúc, để kẻ lòng sơ hở.

Từ nay về … nàng cẩn thận hơn.

Nàng nhớ khi nãy định giở mỹ nhân kế, khi nắm lấy cổ tay nàng mơ hồ thấy mạch tượng khác thường, Tống Vãn định tiếp nhưng phát hiện xa, xe ngựa cũng chậm rãi lăn bánh.

Nàng đành tạm nuốt những lời định .

Sau khi về đến Giang phủ, Tống Vãn vội về phòng , khi hỏi thăm hầu Giang Chính cũng mới trở về, đang chuyện với Liễu thị ở chính đường thì nàng thẳng đến đó.

Giang Chính ban nãy theo nàng chắc lòng đang nóng như lửa đốt, nàng đến báo cho họ vẫn bình an .

Tống Vãn tới cửa chính đường thấy tiếng Giang Chính đang chuyện với Liễu thị.

“Lão gia, ông thấy thật là Nhiếp Chính vương cần chữa bệnh dẫn Kiều Kiều ?”

“Có khi nào…”

Liễu thị thôi.

Giang Chính cũng yên.

Trên đường từ tướng phủ về, ông càng nghĩ càng thấy chuyện hôm nay khác thường.

Vị Nhiếp Chính vương chẳng giống bệnh chút nào, hôm nay chỉ tình cờ gặp gỡ, đột ngột chỉ đích danh Kiều Kiều theo , còn cho ai cùng?

Khó mà khiến thấy mờ ám.

“Ta cũng đang lo lắng điểm .”

“Với nhan sắc của Kiều Kiều nếu thật lọt mắt Nhiếp Chính vương… chẳng là họa từ trời giáng xuống ?”

Tuy bên ngoài đồn rằng Nhiếp Chính vương từng thương nơi sa trường, mặt mũi dữ tợn, dùng mặt nạ để che giấu nhưng dù hủy dung thì vẫn là kẻ một vạn .

Giang gia họ chỉ là thương nhân địa vị thấp kém, Kiều Kiều từng gả một , dù Nhiếp Chính vương thấy con bé xinh nên ý đồ thì chắc gì cho Kiều Kiều một danh phận đàng hoàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-61-dua-nang-ve.html.]

Rất khả năng con bé chỉ là thú tiêu khiển nhất thời mà thôi.

Nếu đúng thì chẳng nửa đời còn của Kiều Kiều sẽ tan nát hết !

Giang Chính càng nghĩ càng hốt hoảng, nỗi lo âu Tống Dịch tạm thời trấn an giờ dâng lên.

Tuy Kiều Kiều Tống tướng chẳng kẻ tội ác tày trời nhưng dù đúng như thì trong mắt tướng gia thì con bé cũng chỉ là ngoài, ai ông suông để Giang Chính yên tâm ?

Là phụ mẫu thì gặp chuyện thế ai yên tâm ?

Giang Chính nghĩ thì vỗ bàn bật dậy: “Không ! Dù thế nào cũng đích đến Nhiếp Chính vương phủ một chuyến!”

“Nếu đúng như chúng nghĩ… cùng lắm, liều cái mạng già thôi!”

“Kiều Kiều chịu khổ một , phụ thể khoanh tay con khổ sở nữa!”

Nỗi lo của Giang Chính cũng là điều Liễu thị nơm nớp trong lòng.

Dù lý trí mách bảo nếu quả thật như thế thì cho dù chuyến thì cũng chẳng gì nhưng bà ngăn cản mà chậm rãi dậy.

Khuôn mặt xinh của bà trở nên cứng rắn: “Ta cùng lão gia.”

Giang Chính Liễu thị, gật đầu: “Được! Phu nhân thông tuệ hơn , cùng chắc sẽ ích.”

“Ta lập tức sai chuẩn xe ngựa.”

Họ là một nhà thì đồng cam cộng khổ.

Giang Chính còn mấy bước thấy con gái từ ngoài cửa bước , tươi ông : “Phụ đừng nóng, con về .”

Giang Chính ngẩn thấy con đột nhiên xuất hiện.

Liễu thị theo bản năng con một lượt mừng rỡ bước tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Kiều Kiều, con về nhanh !”

Dưới ánh mắt đầy quan tâm của bà, Tống Vãn thuận theo tới gần xuống bên cạnh dịu dàng đáp: “Dạ. Vương gia hôm nay việc quan trọng nên con đến cổng phủ Nhiếp Chính vương thì ngài hạ lệnh đưa con về .”

“Đã khiến phụ , mẫu lo lắng .”

Liễu thị con mới yên tâm: “Kiều Kiều, thì hôm nay Nhiếp Chính vương tìm con chỉ vì chữa bệnh ?”

Tống Vãn cuộc trò chuyện của hai , trong lòng khỏi xúc động.

Nàng sống ở kinh thành, chứng kiến ít kẻ lợi dụng hôn sự của con cái để thăng tiến.

Nếu Nhiếp chính vương ngấp nghé nàng thật thì trong mắt nhiều , đó chẳng tai hoạ mà chính là phú quý trời ban.

Nhất là với tình cảnh của Giang gia hiện giờ, nếu thể nhờ nàng tiếp cận với Quân Cửu Thần, cho dù chỉ hứng thú nhất thời cũng đủ để giải quyết tình thế gian nan mắt, giúp Giang gia chỗ vững vàng ở kinh thành .

Giang Chính và Liễu thị, những thuộc tầng lớp thấp nhất trong sự phân chia cấp bậc sĩ nông công thương, hề nghĩ mà chỉ lo lắng cho hạnh phúc cả đời của con .

Vậy rốt cuộc ai là quyết định sự phân cấp cao – thấp, sang - hèn?

Chính lúc đó Tống Vãn cảm thấy thật là may mắn.

Dù trời cao để nàng đường đường chính chính sống tiếp phận của Tống Vãn nhưng vẫn ban cho nàng hai bậc phụ mẫu xem con như báu vật.

Tống Vãn nghĩ thì dí dỏm : “Tất nhiên ! Dù con bây giờ cũng là nữ thần y cơ mà!”

Giang Chính thấy con hoạt bát vui tươi thì nhịn bật , cuối cùng ông cũng trút gánh nặng.

“Được, , ! Con gái của Giang Chính tất nhiên là lợi hại nhất.”

“Hôm nay bận rộn cả ngày chắc Kiều Kiều cũng đói bụng . Đi thôi, dùng cơm với phụ , mẫu nào.”

“Có chuyện gì, chúng ăn .”

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...