Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 59: Nguy cơ
Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:16:11
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Tống Vãn rời khỏi tướng phủ thì lời Quân Cửu Thần lên xe ngựa của phủ Nhiếp chính vương.
Bánh xe lăn con đường lát đá phát những tiếng lộc cộc khe khẽ.
Tùy Phong ôm kiếm, sắc mặt vẫn vô cảm đ.á.n.h xe như thường ngày nhưng đôi tai dỏng lên để lộ tâm tư của .
Hôm nay vương gia hành xử khác thường khiến nhịn tò mò.
dù cố lắng thì trong xe vẫn truyền âm thanh nào.
Thật lạ, vương gia dẫn cô nương theo gì?
Hắn đời nào tin vương gia chỉ Giang cô nương chữa trị vết thương…
Tống Vãn cũng nghĩ thế.
Vị Nhiếp chính vương hôm nay bỗng đến tướng phủ, còn nhắc tới lá thư mặt nàng, đúng là trùng hợp.
Nàng tin đây chỉ là ngẫu nhiên.
Nàng nhớ tới mật thư Mạc Bắc mà đề cập, lẽ nào trong chuyện thật sự hiểu lầm gì?
nàng gì thẹn với lương tâm.
dẫn nàng theo đúng ý nàng.
Dù ban nãy ở tướng phủ nàng thấy rõ dường như mang theo sự thù địch khó hiểu với tướng phủ…
Với tình hình hiện giờ của tướng phủ mà còn phát sinh hiềm khích với một Nhiếp chính vương thì chẳng chuyện lành gì.
Nàng giữa và tướng phủ rốt cuộc xảy chuyện gì.
từ khi bước xe ngựa, đối phương như một cao tăng nhập định, nhắm mắt dưỡng thần, thậm chí đổi tư thế, chẳng đang nghĩ gì.
Đây là chiến thuật tạo áp lực tâm lý cho nàng ?
Nàng từng phụ khi thẩm vấn phạm nhân, nếu thể phá phòng tuyến tâm lý của đối phương, khiến kẻ đó hoảng hốt bất an thì lúc hỏi cung sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Tống Vãn nghĩ thì sốt ruột nữa, nàng thèm suy đoán mà chăm chú quan sát đối phương.
Lần ngự nhai nàng chỉ thoáng qua, cảm thấy gì đó quen.
ở tướng phủ, khi ánh mắt ở cách gần, nàng chắc chắn từng thấy ánh mắt bao giờ!
Dù nàng thấy gì là quên .
Dường như cảm nhận cái nóng bỏng , Quân Cửu Thần chợt mở mắt, chạm ánh mắt của Tống Vãn.
Thấy thiếu nữ mặt hề chột vì bắt gặp mà cứ chớp mắt, Quân Cửu Thần trầm giọng: “Nhìn chằm chằm bổn vương thế , Giang tiểu thư đúng là to gan, can đảm hơn nhiều so với khi ở tướng phủ.”
Tống Vãn thấy cuối cùng cũng lên tiếng thì thầm thở phào, tươi đáp: “Dân nữ nào dám!”
“Chỉ là dân nữ từng trong sách câu ‘Lãng mục sơ tinh ánh kiểu khiết, bích nhãn phương đồng ngọc diện lang’.”
“Hôm nay thấy ánh mắt của vương gia chẳng khác gì câu thơ miêu tả, dân nữ thấy tò mò nên ngẩn ngơ mà thôi.”
Một tiếng ho nhẹ như sặc vang lên ngoài xe, cỗ xe đang chạy vững vàng bỗng chao đảo.
Tống Vãn vì thế mà phân tâm mà vẫn thẳng mặt.
Có câu thua chứ thua khí thế.
Tống Vãn ngờ mấy lời tùy tiện nhận phản ứng dữ dội hơn dự kiến.
Tống Vãn thấy đối phương chợt biến sắc, đưa tay túm lấy cổ thì thật sự cạn lời.
Nàng khen cơ mà, đường đường là Nhiếp chính vương chẳng lẽ hẹp hòi đến thế?
“Là ai dạy ngươi?” Giọng Quân Cửu Thần lạnh lẽo, tay chỉ dùng ba phần lực để nàng vẫn chuyện bình thường .
Tống Vãn ngơ ngác: “Vương gia gì ?”
Nàng hiểu gì hết, ai dạy cái gì?
Người năng đầu đuôi, lẽ nào mắc bệnh kín gì?
Quân Cửu Thần thiếu nữ đang hoang mang mặt, ánh mắt lạnh băng: “Câu thơ … là ai dạy ngươi?”
Đó chính là câu mà năm xưa nàng khi đầu gặp !
Khi hấp hối ở miếu Thành Hoàng.
Là nàng cứu về phủ.
Nha của nàng từng hỏi vì cứu một kẻ ăn mày dơ bẩn, chẳng rõ mặt mũi thế nào. Nàng mỉm đáp: “Lãng mục sơ tinh ánh kiểu khiết, bích nhãn phương đồng ngọc diện lang”, chỉ đôi mắt cũng đó là một lang quân tuấn tú. Cứu về thể thử y thuật của , một công đôi việc!”
Tống Vãn vẫn hiểu gì: “Vương gia chắc hiểu lầm gì , chẳng qua dân nữ thật tâm khen ngợi, nếu chỗ mạo phạm xin vương gia thứ tội!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-59-nguy-co.html.]
Quân Cửu Thần đôi mắt mơ hồ của thiếu nữ mặt, khẽ nhíu mày.
Phản ứng đầu tiên thường khó mà ngụy trang.
Nàng… dường như hiểu đang gì.
Quân Cửu Thần nghĩ , ánh mắt mặt nạ chợt lóe lên sắc lạnh: “Nếu Giang tiểu thư thật lòng, bổn vương sẽ đổi câu hỏi khác.”
“Ngươi và tướng phủ… rốt cuộc quan hệ gì?”
Dù rõ Tống Vãn c.h.ế.t đến hài cốt cũng chẳng còn nhưng chỉ cần một chút khả năng, cũng bỏ lỡ.
Dù Tống Vãn hiểu câu hỏi khó hiểu ban nãy ý gì nhưng câu xong thì chỉ thầm thở dài.
Xem … nàng đoán đúng.
nàng vẫn ôm lòng cầu may, đ.á.n.h liều đáp: “Dân nữ rõ ý vương gia. Hôm nay là đầu tiên dân nữ đến tướng phủ để chữa bệnh cho Tống lão phu nhân, đây từng liên quan gì đến tướng phủ.”
“Sao vương gia hỏi như ?”
Quân Cửu Thần thấy nàng vẫn giả vờ thì nhếch môi châm biếm.
“Giang tiểu thư hôm nay bước lên xe của bổn vương, lẽ nào còn ôm hy vọng bổn vương bức thư … là do ngươi ư?”
Tống Vãn xong thì còn hy vọng gì .
Thì là !
Chuyện qua hơn hai mươi ngày mà cố tình chọn đúng ngày nàng đến tướng phủ tìm tới, còn nhắc đến chuyện mặt nàng, rõ ràng chuẩn từ !
Mà điều càng khiến nàng kinh hãi hơn là…
“Vương gia… sai theo dõi từ bao giờ?”
Tống Vãn hỏi “ ”, mà là “từ bao giờ”, rõ ràng nàng chắc chắn chuyện Quân Cửu Thần cho theo dõi .
Nếu chỉ thù oán với tướng phủ thì ắt hẳn sẽ sai giám sát tướng phủ.
Như dù phát hiện kẻ đưa thư, nhưng Hồ Lương vốn từng gặp mặt Hồng Thường nên cũng chẳng thể đến chỗ nàng.
Trừ phi… kẻ nhắm tới từ đầu chính là nàng!
Tống Vãn nghĩ mãi vẫn hiểu nổi, Giang Vãn Kiều ở kinh thành chỉ là một kẻ vô danh, còn Quân Cửu Thần mới tới kinh thành…
Sao tự dưng để ý đến nàng?
Vì nên ban nãy trong lòng nàng mới ôm tâm lý cầu may…
Quân Cửu Thần chẳng buồn trả lời Tống Vãn chỉ tăng lực tay lên.
Bàn tay lớn, vì quanh năm cầm kiếm nên chai sạn, cọ xát với làn da trắng nõn của Tống Vãn lập tức để vết đỏ.
“Giang tiểu thư hình như rõ tình huống hiện giờ?”
“Hiện giờ là bổn vương đang hỏi ngươi.”
“Việc liên quan tới gian tế Mạc Bắc, Giang tiểu thư nên nghĩ kỹ khai thật. Nếu ngươi cho bổn vương một lý do thuyết phục… thì tội danh thông đồng với địch chuyện nhỏ.”
Tống Vãn nhận cổ đang siết c.h.ặ.t, ánh mắt bỗng trở nên mềm yếu đáng thương.
Nàng đưa tay nắm lấy bàn tay to lớn đang kiềm chế , rưng rưng nước mắt, run rẩy : “Vương gia… dân nữ thật sự …”
nàng hết câu Quân Cửu Thần lạnh lùng ngắt lời: “Bổn vương từng may mắn chứng kiến mỹ nhân kế của Giang tiểu thư.”
“Sự nhẫn nại của bổn vương hạn, Giang tiểu thư vẫn nên thu những mánh khóe … cho rõ ràng!”
Tống Vãn nghẹn lời, nàng bắt đầu thấy khó thở đành ngoan ngoãn buông tay, gượng gạo lên tiếng: “Dân nữ là chứ gì… xin vương gia buông tay …”
Xem mỹ nhân kế… lúc nào cũng hiệu quả.
Quân Cửu Thần vết đỏ cần cổ trắng ngần của nàng, ánh mắt khẽ nheo .
“Ngươi chỉ một cơ hội!”
Hắn xong thì thả tay , lui về chỗ cũ.
đôi mắt lạnh băng vẫn khóa c.h.ặ.t lấy nàng.
Lòng … đang dậy sóng, bình tĩnh nổi nữa.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])