Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 58: Nàng… chẳng phải đã chết rồi sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:16:10
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phúc bá lệnh lui , cả sảnh đường nhất thời im lặng như tờ.
Mỗi đều mang tâm trạng khác .
Hồng Thường thấy Hồ Lương nhận mà chỉ nhắc tới chuyện gửi thư thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Tống Vãn mơ hồ cảm thấy chuyện hôm nay hề đơn giản.
Tuy bề ngoài dường như nàng và Giang Chính chỉ là những kẻ ngoài cuộc vô tình cuốn chuyện , nhưng thời điểm Quân Cửu Thần đến tìm nhắc đến chuyện … đúng là quá trùng hợp.
Quân Cửu Thần khẽ gạt nắp chén , mượn động tác đó lướt trong phòng, quan sát sắc mặt của từng .
May mà sự yên lặng kéo dài lâu.
Chưa tới một khắc, Phúc bá bước , cùng còn Tống Nhan và Văn di nương.
Sau khi hành lễ, Tống Nhan lấy từ tay áo một phong thư, chậm rãi kể đầu đuôi cho phụ : “Phụ , Phúc bá với con, đây chính là lá thư .”
“Lúc phụ đang bệnh, con thấy kẻ đưa thư lai lịch bất minh, quấy rầy phụ nên tự quyết định mở thư xem , nếu việc gấp mới giao cho phụ .”
“Nào ngờ trong thư chỉ hai câu thơ mơ hồ, con cho rằng kẻ quấy rối nên mới tạm thời giữ .”
“Về tổ mẫu lâm bệnh, con dọn sang viện tổ mẫu hầu hạ, một thời gian thì quên mất việc . Giờ con đem lá thư đến, xin phụ và Nhiếp Chính vương xem qua.”
Tống Dịch đón lấy lá thư, chỉ liếc Quân Cửu Thần, lãnh đạm : “Nếu chỉ hai câu thơ thì con cứ lên .”
Tống Nhan thì đáp lời ung dung mở lá thư, từ tốn lên:
“Xuân khứ hoa tại, hạ lai nguyệt trọng minh.”
Tống Nhan lên tiếng thì Tống Vãn thẳng phụ .
Nàng thấy phụ xong hai câu chợt đờ , ánh mắt lóe lên kinh ngạc và khó tin, nàng chợt cảm thấy vui mừng nhẹ nhõm.
Nàng phụ nhất định sẽ hiểu!
Thì … đúng là phụ từng lá thư .
đúng lúc đó trong phòng bỗng vang lên tiếng chén rơi vỡ.
Không do Tống Dịch… mà là… Quân Cửu Thần.
Tống Vãn , bắt gặp đôi mắt lạnh lẽo lộ ngoài mặt nạ của Quân Cửu Thần đang dán c.h.ặ.t Tống Nhan.
“Đọc nữa!”
Tống Nhan cảm thấy ánh mắt lạnh như băng tuyết đang khóa c.h.ặ.t lấy , thêm chiếc mặt nạ dữ tợn khiến nàng chẳng dám thẳng.
May mà nàng dạy dỗ cẩn thận nên mới giữ bình tĩnh, nhanh ch.óng bình tĩnh nữa: “Xuân khứ hoa tại, hạ lai nguyệt trọng minh.”
Quân Cửu Thần như sấm nổ bên tai.
Hạ lai nguyệt trọng minh…
Hạ nguyệt trọng minh!
Hắn hoảng hốt như thấy một thiếu nữ tươi tắn như hoa nở tháng Tư mắt.
Ngày đó, nàng hái một cành đào, cài lên tóc .
Nàng thoải mái, ghé tai thì thầm: “Hải thượng nguyệt thị thiên biên nguyệt, nhãn tiền nhân thị tâm thượng nhân.”
Giọng trong trẻo, ánh mắt rạng rỡ.
Cũng chính hôm đó đầu tiên gạt bỏ hận thù và lo âu mà ôm nàng lòng, thậm chí dám cử động,
Chỉ sợ mặt cũng như những điều mà từng sẽ tan biến trong chớp mắt.
Ngày nàng từng kể với thật nàng còn một nhũ danh chỉ phụ và mẫu là “Nguyệt Nhi”.
từ nay về một nữa là .
cuối cùng tất cả đều biến mất, như trăng trong nước, hoa trong gương, giữ .
Mà nay… “Hạ lai nguyệt trọng minh”…
Nguyệt, trọng minh!
Tống Vãn… chẳng lẽ nàng vẫn c.h.ế.t?
Tống Dịch giờ dằn cơn chấn động do hai câu thơ gây , bình tĩnh Quân Cửu Thần: “Vương gia thế? Bức thư … gì bất chăng?”
Nếu Nhan nhi và Văn di nương để tâm đến lá thư thì chữ lá thư nhất định của Vãn nhi.
Nếu đúng là Vãn nhi c.h.ế.t nhưng chịu xuất hiện mà chỉ dùng cách nhắc nhở ông thì chỉ một lý do: con bé gặp phiền phức giải quyết .
Đã ông cũng chỉ thể giả như .
ông tin ngoài ai hiểu nổi hai câu thơ .
Vì … Quân Cửu Thần thái độ như thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-58-nang-chang-phai-da-chet-roi-sao.html.]
Quân Cửu Thần cũng hồn. Hắn Tống Dịch bỗng bật . Tiếng khàn khàn nặng nề khiến sợ hãi.
Ngay cả Tùy Phong hầu bên cạnh cũng nhịn ngước chủ t.ử — chủ t.ử ?
Quân Cửu Thần xong thì dùng ánh mắt lạnh lẽo khóa c.h.ặ.t Tống Dịch: “Tống tướng quả thực nhận bức thư gì khả nghi ?”
Tống Dịch bất giác nhíu mày: “Hạ quan thật sự rõ, xin vương gia chỉ điểm.”
Quân Cửu Thần đáp, chỉ im lặng ông chăm chú bằng ánh mắt phức tạp khó lường.
Sau đó, ánh mắt của lướt qua Tống Vãn đột nhiên lạnh, lấy vẻ thờ ơ ban đầu.
Hắn đầy bất mãn: “Tống tướng đưa một phong thư vô nghĩa cho lệ với bổn vương, thật sự xem bổn vương là trẻ con ?”
“Nếu Tống tướng thành ý thì hôm nay nhiều lời cũng vô ích!”
“Chúng … còn nhiều thời gian…”
Quân Cửu Thần xong cũng đợi Tống Dịch đáp lời dậy, về phía Tống Vãn: “Bổn vương xong chính sự, Giang tiểu thư theo bổn vương một chuyến!”
Giang Chính tài nào hiểu nổi chuyện gì xảy , ông đang mơ hồ thì Nhiếp chính vương định dẫn con , lúc đó mới bừng tỉnh định lên tiếng.
Tống Vãn kéo tay áo ông .
“Phụ dẫn Hồng Thường về !”
“Con khám bệnh xong sẽ về ngay.”
Giang Chính con thì do dự.
Con chỉ đến tướng phủ thôi khiến ông yên tâm, huống hồ mắt rõ ràng còn đáng sợ hơn nhiều.
ông nhận vị Nhiếp chính vương tính khí thất thường, nếu ông nhất định đòi theo sợ rằng sẽ chọc giận liên lụy đến con .
Giang Chính đang đấu tranh trong lòng thì bắt gặp ánh mắt hiệu của Tống Vãn, cuối cùng đành nghiến răng gật đầu. “Được!”
…
Sau khi Tống Vãn theo Quân Cửu Thần rời , Tống Dịch an ủi Giang Chính đang bất an mấy câu sai Phúc bá tiễn Giang Chính về.
Trong chính đường chỉ còn Tống gia.
Văn di nương thấy vị nhiếp chính vương sát khí đằng đằng mới khẽ thở phào. “Tướng gia, đang yên đang lành, Nhiếp chính vương đến truy tìm mật thư Mạc Bắc?”
“Hơn nữa xem thái độ của dường như chẳng ý với tướng phủ…”
Tống Dịch tất nhiên cũng nhận sự thù địch của Quân Cửu Thần nhưng mắt ông vẫn điều tra phận thật sự của nên tạm thời cũng manh mối gì.
hôm nay tìm đến tận cửa thì ông thể trì hoãn chuyện triều thêm nữa.
“Hắn là Nhiếp chính vương một lòng phò tá ấu đế. Tướng phủ tiếng tăm như thế, sinh lòng nghi kỵ cũng là lẽ thường. Bà cần quá bận tâm.”
“Chuyện mời đại phu chữa bệnh cho mẫu , phiền bà .”
“Từ mai, tướng phủ sẽ mở cửa trở , việc trở bình thường.”
“Thời gian tới sẽ chuẩn triều trở , chuyện trong phủ giao cho bà trông coi.”
Văn di nương thấy tướng gia hề lo lắng vì sự thù địch của Nhiếp chính vương mà trái tinh thần dường như phấn chấn hơn, tuy bà thấy lạ nhưng dám hỏi thêm.
Chuyện triều chính, dù hỏi bà cũng hiểu.
Bà thấy Tống Dịch rốt cuộc vẫn nhớ đến công lao của thì tạm thời gác nỗi sợ hãi .
“Chuyện đó là bổn phận của , lão gia cứ yên tâm lo chính sự, chuyện trong phủ, nhất định xử lý thỏa đáng.”
Tống Dịch khẽ gật đầu. “Được, lui cả , ghé thăm mẫu một chút.”
Tống Dịch xong thì dậy ngoài, thẳng về hướng viện của lão phu nhân.
khi đến hành lang gấp khúc, ông cuối cùng cũng nén sự kích động trong lòng, khóe môi bất giác nhếch lên.
Bệnh mắt của mẫu hi vọng chữa khỏi, còn con gái ông… thể vẫn còn sống…
Chẳng còn tin tức nào hơn thế!
chẳng mấy chốc nụ nơi khóe môi dần tan biến.
Vãn nhi, nếu con thật sự còn sống…
Vậy thì…
Rốt cuộc gặp chuyện gì?
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])