Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 55: Nhiếp chính vương ghé thăm
Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:16:07
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Dịch tự thấy cả đời gặp đủ loại , những kẻ mưu toan nịnh bợ nhiều chẳng kể xiết, nhưng đầu tiên gặp một thiếu nữ hề sợ uy thế dám thẳng , ánh mắt thành khẩn đến mức ông cũng phân biệt thật giả.
Ông liếc sang Giang Chính cạnh Tống Vãn đang cố giữ bình tĩnh, thuận theo lời con tỏ vẻ “ngưỡng mộ” nhưng chỉ lướt qua ông thực hư thế nào.
Ông nhướn mày: “Ồ? Vậy Giang lão gia cũng kính trọng bổn tướng?”
Giang Chính thể ngược ý con chỉ thể gắng gượng thừa nhận.
Tống Dịch nhịn phì : “Vậy bổn tướng thật vì các vị kính trọng ?”
Giang Chính thầm kêu khổ. Kính trọng chỗ nào đây?
là con hại !
Tuy ông buôn bán khắp nơi, thường ngày cũng quen ít những lời khách sáo nhưng vị Tống tướng … đời lên án, bảo ông tán dương thế nào cho lọt tai?
Nói ngài nỗ lực tiến ư…
Hay là giỏi dò đoán thánh tâm, nịnh nọt thiên t.ử?
Xì!
đến nước , ông cũng chỉ đành c.ắ.n răng : “Năm xưa tướng gia dựa sức đầu các học sinh ở Quốc T.ử Giám, chiếm vị trí đầu bảng, trở thành gương sáng cho các học sinh nghèo trong thiên hạ.”
“Thảo dân tuy xuất thương nhân nên thể tham gia khoa cử, nhưng thành tích của tướng gia năm khích lệ một kẻ mới chập chững gánh vác gia nghiệp như thảo dân, khiến thảo dân vô cùng khâm phục.”
Ông chỉ thể nhắc đến chuyện . Dù năm suốt hai mươi năm mới một học trò xuất hàn môn đậu trạng nguyên là Tống Dịch.
Nếu chẳng Tống tướng hoành hành ngang ngược thì chỉ dựa thành tích cũng đủ để ông trở thành tấm gương của bao thế hệ sĩ t.ử.
Tống Dịch chỉ nở nụ tự giễu: “Ồ? bổn tướng rằng kẻ sĩ trong thiên hạ đều xem là vết nhơ?”
lúc đó Tống Vãn lên tiếng: “Vì dân nữ và phụ đều cho rằng thiên hạ hiểu lầm tướng gia.”
“Dân nữ tuy chẳng hiểu chuyện triều chính nhưng cũng từng phụ nhắc đến chuyện năm xưa tướng gia ban ơn cho các thương nhân, từng khuyên tiên đế tăng thêm hai phần thuế lên các thương hội khắp nơi.”
“Tuy chỉ một việc đủ để thấy hết diện nhưng cũng đủ chứng minh tướng gia hẳn như lời đồn đãi!”
Giang Chính xong khóe miệng co giật.
Có con gái… hiểu sai ý ông ?
Chuyện tăng thuế ông kể hôm qua rõ ràng để tán dương Tống tướng… Hơn nữa việc tăng thuế biến thành “ban ơn cho thương nhân thiên hạ” thế ?
Tống Dịch ánh mắt chợt lóe lên khác thường, nhưng ông nhanh ch.óng kiềm chế, giữ nguyên vẻ dửng dưng: “Chẳng lẽ Giang tiểu thư đang đùa với bổn tướng ư?”
Tống Vãn bỏ sót bất cứ sự đổi nào trong ánh mắt phụ .
Phụ vẫn thường ông từng kỳ vọng thiên hạ hiểu .
nàng … đời ai thật sự ngoại cảnh tác động?
Dù cũng sẽ thấy cam lòng.
Năm xưa phụ cũng từng ôm chí nguyện vì dân, trở thành một vị quan thanh liêm muôn dân kính ngưỡng, mang theo bầu nhiệt huyết bước triều đình mục ruỗng …
Tiếc là thứ chờ đợi ông chỉ là đau khổ và thất vọng tột cùng.
Vì cứng cỏi chịu khuất phục mà ông vĩnh viễn mất mẫu …
Đối mặt với tổ mẫu tuổi cao và đứa con gái còn nhỏ dại là nàng, ông mới bất đắc dĩ bước lên con đường .
Hôm nay nếu thể lấy phận Giang Vãn Kiều để an ủi phụ phần nào thì nàng thấy vui.
“Dân nữ nào dám…”
“Chỉ là phụ dân nữ thương trường cũng xem là nhân vật tiếng tăm nên tin tức nhiều hơn thường.”
Tống Vãn sang Giang Chính: “Phụ , hôm nay chúng gặp Tống tướng, những điều hôm qua phụ với con cũng cần giấu giếm nữa.”
“Hay là để con phụ rõ với Tống tướng.”
Giang Chính đang rối như tơ vò, tuy chẳng hiểu con định gì nhưng mặt ngoài, ông vẫn cố gắng phối hợp, gật đầu như thật: “Cũng , Kiều Kiều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-55-nhiep-chinh-vuong-ghe-tham.html.]
Tống Vãn giờ mới sang Tống Dịch: “Dân nữ phụ , hai năm khi tướng gia khuyên tiên đế tăng thêm hai phần thuế…Phương gia là phú hộ hàng đầu của Giang Châu cùng với hơn mười thương hộ địa phương cấu kết hối lộ tri phủ, tích trữ hàng hóa, đầu cơ nâng giá triều đình điều tra, cuối cùng bộ tịch thu gia sản!”
“Một năm khi tướng gia khuyên tiên hoàng tăng thuế… Minh gia là thương nhân hàng đầu ở Thiên Tề cùng Chu gia ở Tịnh Châu, Triệu gia ở Lương Châu và vài thương hộ danh tiếng khác cấu kết chế tạo binh khí, bán sang Mạc Bắc với giá cao triều đình phát giác, chẳng những Minh gia xử trảm cả nhà mà những kẻ liên can cũng đều tịch thu, lưu đày…”
“Ngoài , còn vô thương hộ lớn nhỏ ở các địa phương cũng đều trải qua cảnh ngộ tương tự dù lý do khác …”
“ điểm chung là những gia tộc gây dựng cơ nghiệp suốt trăm năm cuối cùng gia sản đều sung quốc khố.”
“Mãi đến khi tiên đế ban lệnh tăng thêm hai phần thuế đối với các thương hội khắp nơi!”
“Mọi lưng chỉ trích tướng gia bất nhân, chỉ giúp tiên đế bóc lột bách tính nhưng chẳng ai nhận từ đó về , những chuyện như gần như còn tái diễn.”
“Mà những năm chính là lúc chiến sự biên cương đang căng thẳng, quân lương thiếu thốn, còn tiên đế trắng trợn tu sửa hoàng lăng…”
Tống Vãn tiếp nữa nhưng dù Giang Chính hiểu hết vẫn thấy kinh hoàng.
Tất nhiên ông rõ những chuyện …
khi đó ai nấy đều cho rằng triều đình chấn chỉnh giới thương nhân nên mới xuất hiện những vụ án phạm pháp đáng sợ như .
Các thương nhân khắp nơi đều nơm nớp lo sợ, tự xét bản , chỉ lo một sơ suất nhỏ cũng trở thành nhược điểm nên từng hoài nghi tính chân thực của những vụ việc .
Dù khi tin tức truyền ngoài thì chứng cứ đều đầy đủ, bày rành rành mắt.
Giờ ông con gái xâu chuỗi những chuyện thoạt liên quan gì với …
Chẳng lẽ tất cả những chuyện đó đều là thủ đoạn triều đình, nhằm…
Vơ vét đầy quốc khố?
Nếu thật như thì năm Giang gia vốn là thương nhân giàu nhất Giang Nam cũng khả năng trở thành kẻ mũi chịu sào, thành hòn đá lót đường…
Giang Chính nghĩ bất giác nhớ năm đó việc kinh doanh d.ư.ợ.c liệu của Giang gia đúng là từng xuất hiện vài dấu hiệu khác thường nhưng đó … chẳng đến .
Giang Chính nghĩ bỗng thấy lạnh .
Có thể gia nhập thương hội đều là những thương nhân giàu một phương. Thuế má nộp thêm hai phần tuy khiến lợi nhuận giảm sút nhưng so với xét nhà diệt tộc thì là gì?
Ánh mắt Tống Dịch khẽ lóe lên khó lòng phát hiện, chỉ vì hôm nay ông những lời từ miệng một tiểu cô nương… mà còn vì… khi những lời ánh mắt ấm ức của nàng khiến ông như mơ hồ thấy bóng dáng của Vãn nhi…
Năm xưa, khi Vãn nhi còn nhỏ cũng từng trong thư phòng của ông , đôi mắt đỏ hoe, bất bình và cảm thấy oan uổng như thế.
Chẳng lẽ… Bệnh quá lâu ư…
Tống Dịch nghĩ thì lơ đãng mỉm khiến đoán ông đang nghĩ gì.
“Bất quá chỉ là trùng hợp mà thôi. Giang tiểu thư đúng là giàu trí tưởng tượng.”
“ bổn tướng rõ ý Giang tiểu thư. Chuyện đến đây thôi. Nếu quả thật cô thể chữa khỏi đôi mắt cho lão phu nhân thì đòi bao nhiêu phí xem bệnh tướng phủ sẽ thiếu đồng nào.”
“Còn những việc khác để hãy bàn.”
Tống Vãn hôm nay mới là ngày đầu tiên nàng bước tướng phủ, những chuyện thể nóng vội .
. Nàng còn thời gian hai tháng.
Tuy việc mượn xác hồn quá khó tin mà phụ xưa nay vốn tin quỷ thần, nhưng nàng tin rằng chỉ cần cơ hội ở gần ông thì dù là chuyện hoang đường thế nào, phụ nhất định cũng sẽ tin nàng…
Tống Vãn nghĩ thì thức thời dậy: “Dạ, tướng gia. Dân nữ và phụ xin cáo từ !”
Giang Chính bên cạnh cùng trấn tĩnh , theo Tống Vãn lên hành lễ với Tống Dịch: “Tống tướng, cáo từ!”
ánh mắt ông về phía Tống Dịch lúc rõ ràng khác hẳn so với ban nãy.
Tống Dịch còn kịp đáp lời thì một gã sai vặt vội vàng chạy , chẳng màng đang ngoài ở đây vội bẩm báo: “Tướng gia, Nhiếp chính vương đến!”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])