Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 54: Phụ tử gặp lại

Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:16:06
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa canh giờ Tống Vãn mới thi châm xong.

Phúc bá ngoài cửa, khi thưa chuyện vài câu với Văn di nương dẫn Tống Vãn tới chính đường.

Giang Chính thấy con bình yên vô sự, nàng đảm bảo thể chữa bệnh mắt của Tống lão phu nhân thì rốt cuộc mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ông đang định cáo từ dẫn con về thì Phúc bá : “Tướng gia mắt của lão phu nhân thể chữa khỏi nên vui mừng, đích gặp hai vị để tỏ lòng cảm ơn. Xin hai vị chờ một lát, lão nô lập tức thỉnh tướng gia!”

Giang Chính thì gặp cho lắm nhưng , bản cũng tiện từ chối, đành khách sáo: “Tướng gia khách sáo , đúng là vinh hạnh của cha con .”

Phúc bá gật đầu , rời .

Tống Vãn đợi với Giang Chính mà thả hồn mất.

Cũng may họ chờ lâu thấy Tống Dịch từ trong nội đường thong thả bước .

Giang Chính thầm căng thẳng, vội dẫn con quỳ xuống: “Thảo dân Giang Chính, bái kiến thừa tướng đại nhân!”

Tuy hôm nay hai cha con phủ khó dễ gì, hơn nữa Vãn Kiều còn thể chữa mắt cho lão phu nhân, xem như tướng phủ nhờ vả con gái nhưng đối diện vị “gian tướng” lừng lẫy trong lời đồn , Giang Chính vẫn sợ hãi.

Tống Vãn cũng quỳ xuống cạnh Giang Chính, cố nén kích động, lễ phép cúi đầu: “Dân nữ Giang Vãn Kiều, bái kiến thừa tướng đại nhân!”

họ hành lễ xong Tống Dịch vẫn bảo lên.

Ông chăm chú cha con họ bằng ánh mắt tìm tòi, nghiêm túc : “Nghe hầu bẩm báo Giang cô nương thể chữa bệnh mắt của lão phu nhân?”

Tống Vãn tiếng quen thuộc mới từ từ ngẩng lên, ngắm kỹ phụ thương nhớ đêm ngày.

Tống Vãn chỉ thoáng qua thấy lòng nặng trĩu.

Vì nàng nhận tuy phụ phần tiều tụy nhưng ánh mắt ông nàng xa lạ như thể đang đ.á.n.h giá.

Khí thế toát hiện giờ là áp lực ông thường thể hiện khi đối xử với ngoài.

Tống Vãn thấy lòng đắng chát.

Phải ! Giờ nàng là Giang Vãn Kiều.

Phụ còn nàng bằng ánh mắt từ ái cưng chiều như ngày xưa nữa?

Nàng bình tĩnh , cung kính đáp: “Bẩm thừa tướng, đúng .”

Sắc mặt Tống Dịch vẫn hề đổi: “Giang cô nương tuổi còn trẻ mà y thuật cao siêu như thế, chẳng sư phụ là phương nào?”

“Chỉ là một lão đại phu họ Lưu ở Giang Nam, chẳng đáng để tướng gia hỏi đến.” Tống Vãn đáp.

Tống Dịch thì cầm chén lên, ngón tay khẽ gõ, ánh mắt càng thêm sắc bén: “Có thể dạy học trò như Giang cô nương chẳng đáng hỏi đến?”

“Hơn nữa… bổn tướng , mấy ngày cô nương từng tới tướng phủ cầu kiến nhưng mới mở sạp hành y ở đông thành…”

“Vậy mở sạp hành y là cô nương đang tìm một lối khác đường vòng?”

Giang Chính Tống tướng gặng hỏi con thì mới hiểu vẻ ôn hòa của lão quản gia che mắt, vị Tống tướng quả thực dễ đối phó!

Câu hỏi rõ ràng hoài nghi con ý đồ khác.

rõ ràng hôm nay là chính tướng phủ mời Vãn Kiều đến chữa bệnh, mà giờ Tống tướng thẩm vấn con bé như phạm nhân, cư xử thật chẳng điều chút nào!

khi từng quan phủ chèn ép ở Giang Nam, Giang Chính sinh lòng sợ hãi quan viên nhưng ông cũng chịu cảnh con khó. Ông cố trấn tĩnh toan mở miệng phân trần cho con

Tống Vãn lên tiếng .

Nàng quỳ thẳng , thẳng Tống Dịch: “Dân nữ đoán, tướng gia hỏi vì ở kinh thành ba năm mà từng thể hiện bản lĩnh, giờ đột nhiên xuất hiện đúng lúc Tống lão phu nhân phát bệnh.”

“Cũng như… ai lưng sai khiến bảo tiếp cận tướng phủ .”

“Nếu tướng gia nghi ngờ, dân nữ sẽ trả lời những thắc mắc của tướng gia, nhưng…”

Tống Vãn dừng , cố nén nỗi tủi hơn cả khi tổ mẫu gọi một tiếng “Giang cô nương”, bình thản tiếp: “Trước khi giải đáp những thắc mắc của tướng gia, xin cho phép dân nữ cùng phụ lên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-54-phu-tu-gap-lai.html.]

Nàng sợ nếu còn quỳ ở đó chịu đựng những nghi vấn của phụ thêm chút nữa thì sẽ nhịn nổi mà bật .

Tống Dịch thiếu nữ kiêu ngạo cũng tự ti mặt, ánh mắt thoáng động mở miệng: “Đứng lên .”

“Phúc bá, pha .”

Tống Vãn giờ mới thở một , cùng Giang Chính dậy sang một bên.

Sau khi điều chỉnh tâm trạng, nàng đợi Tống Dịch hỏi chủ động trả lời: “Thật dù tướng gia hôm nay mặt thì dân nữ cũng định cầu kiến ngài vì dân nữ đến đây hôm nay đúng là chỉ để chữa bệnh.”

“Còn việc bày sạp ở đông thành thì đúng như tướng gia nghĩ, vì tướng phủ chịu tiếp kiến nên dân nữ mới tìm đường vòng! tất cả đều là ý của dân nữ, hề ai bày mưu tính kế. Hơn nữa…”

Tống Vãn dừng , về phía Tống Dịch, tự tin : “Đối với dân nữ, tướng phủ là lựa chọn hàng đầu nhưng là duy nhất.”

Phụ vốn suy nghĩ thấu đáo, ông thấu ý đồ của nàng thì cũng chẳng cần giấu giếm.

Tống Dịch Tống Vãn thì dường như khá hứng thú, hiệu cho nàng tiếp.

Tống Vãn hề do dự thẳng: “Giang gia tháng mới dời về kinh thành, vốn định nương tựa nhà chồng của dân nữ là phủ Ninh Viễn hầu. Nào ngờ vì việc phủ hầu cưới bình thê mà dân nữ nảy sinh hiềm khích với nhà chồng mới dứt áo .”

“Từ nửa tháng nay, phụ và mẫu dân nữ ở kinh thành tìm đủ cách, mong tìm một chỗ đặt chân nào ngờ gặp trắc trở.”

“Nên khi tin Tống lão phu nhân mắc bệnh, liền nảy ý , nếu thể chữa khỏi cho lão phu nhân thể tặng cho tướng gia một chút ân tình.”

“Như thế, tương lai tướng gia cũng sẽ chiếu cố Giang gia chúng đôi chút.”

Tống Dịch đặt xuống chén trong tay, nhạt như Tống Vãn: “Giang cô nương ở kinh thành ba năm, lẽ nào Tống Dịch là hạng gì?”

Tống Vãn thẳng mắt phụ , hề nhượng bộ: “Biết.”

“Gian tướng một thời!”

Giang Chính bên cạnh con buông lời to gan như thì thầm giật thót, vội vàng dậy nhận : “Tướng gia, tiểu nữ tuổi còn nhỏ, ăn chừng mực, xin tướng gia đừng trách tội!”

Chuyện

Giang Vãn Kiều điên ? Tống tướng rõ ràng dễ đối phó, thể đường hoàng thẳng như ?

May mà Tống Dịch chỉ trầm ngâm chốc lát, thấy Tống Vãn chút hoảng loạn, mới khẽ phất tay áo bảo “Không ” cho Giang Chính xuống, về phía Tống Vãn: “Đã mà còn dám tranh ăn với hổ, Giang cô nương đúng là to gan.”

nếu thì suy nghĩ cũng hợp lý.”

lẽ nào Giang tiểu thư thanh danh và cảnh ngộ của tướng phủ lúc . Giang gia nếu nương tựa bổn tướng thì e là chẳng những lợi lộc mà còn liên lụy. Vậy nên, bổn tướng thắc mắc vì tướng phủ là lựa chọn hàng đầu của cô?”

Tống Vãn mỉm phụ : “Có ba nguyên nhân.”

“Thứ nhất, dân nữ cũng hiểu đưa than ngày rét lúc nào cũng quý hơn dệt hoa gấm. Tướng gia xuất hàn môn mà bước lên địa vị hôm nay thì sá gì một chút khó khăn mắt? Giang gia chúng là dân ăn, lấy ít đổi nhiều, vụ mua bán tiểu nữ cho rằng đáng để đầu tư.”

“Thứ hai, dân nữ chờ. Tướng phủ là cơ hội đầu tiên xuất hiện mắt, dân nữ tất nhiên nắm lấy. Còn về cảnh và danh tiếng của tướng phủ, trong mắt ngoài dân nữ chỉ vì dám khước từ lời mời tới tướng phủ chữa bệnh mà thôi. Tương lai tướng phủ thế nào cũng liên quan gì đến dân nữ.”

“Về phần nguyên nhân thứ ba… cũng là quan trọng nhất: dân nữ và phụ đều kính trọng con của tướng gia!”

Câu thốt khiến Giang Chính giật b.ắ.n .

“Kính trọng?”

Nếu chẳng quyền thế của tướng phủ chèn ép thì lúc nãy ông xông lên cãi tay đôi với Tống tướng một phen!

Kính trọng ?

Con … đang nịnh hót ?

Chuyện thành công ?

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...