Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 52: Thiệp mời
Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:22:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
So với chuyện hôn lễ của phủ Ninh Viễn Hầu biến thành trò thì chuyện khám chữa bệnh hôm nay của Tống Vãn diễn vô cùng thuận lợi.
Chỉ mới hai ngày, khắp kinh thành rộ lên tin đồn trong thành xuất hiện một nữ thần y. Người đến xin chữa bệnh nối liền dứt.
Tống Vãn tất nhiên ai đến cũng nhận, nàng hiểu rõ đạo lý “ân nhỏ dễ cảm, ân lớn sinh oán” nên tuyên bố ngoài rằng mỗi tháng, nàng chỉ mở sạp khám chữa bệnh một .
Việc tiếp theo thể chính là chờ đợi.
Chờ chuyện từ phố phường truyền hậu viện tướng phủ.
Tấm thiệp mời mà nàng mong đợi cuối cùng cũng gửi đến Giang phủ ngày thứ ba.
Tống Vãn siết c.h.ặ.t tấm thiệp màu đỏ trong tay, trong lòng vui sướng dâng trào, nàng lập tức sai gửi thiệp hồi âm.
Giang Chính và Liễu thị khi tin, liền vội vàng tìm đến viện của Tống Vãn.
Giang Chính là lên tiếng : “Kiều Kiều, thời gian gần đây con gì phụ mẫu đều chiều con, nhưng đến tướng phủ khám bệnh chuyện đùa, con nên nghĩ kỹ thêm một chút.”
Con gái họ khi hòa ly rời khỏi phủ hầu thì suốt ngày đóng cửa ngoài, chỉ nhờ mua đủ loại sách vở về, tự nhốt trong phòng ngày đêm.
Phải nửa tháng nàng mới chịu bước chân ngoài.
Tuy nàng cư xử khác thường nhưng ông và phu nhân chỉ nghĩ cùng lắm là chữa khỏi bệnh thì tốn chút tiền mà thôi.
Con gái họ hạng coi mạng như cỏ rác, sẽ chữa chạy lung tung đến gây tai họa, cứ để nàng ngoài giải sầu cũng .
Nào ngờ những danh tiếng của con gái vang xa mà còn kinh động tới tướng phủ.
Tống Vãn Giang Chính và Liễu thị lo nghĩ điều gì, nàng dậy mời hai xuống: “Phụ , mẫu lo rằng con chữa khỏi bệnh của Tống lão phu nhân Tống tướng giận cá c.h.é.m thớt ?”
Giang Chính và Liễu thị , lúng túng gật đầu: “Kiều Kiều, phụ tin con, nhưng con học y bao lâu… hơn nữa…”
“Con hãy thật với phụ , những con chữa khỏi khuất tất gì ?”
“Có … do Trần Thái mấy hôm đến Giang phủ con sắp đặt?” Hai tất nhiên chuyện Trần Thái đến phủ mấy hôm .
Tống Vãn hiểu nỗi lo của Giang Chính. Dù ai hiểu con bằng phụ mẫu.
Phụ Giang Vãn Kiều tất nhiên khả năng của con nhưng nàng cũng thể vì thế mà khoanh tay bó gối.
Hơn nữa nàng kế thừa ký ức của Giang Vãn Kiều, khó mà nghi ngờ phận của nàng.
Nàng đành dối chớp mắt: “Không giấu phụ , Trần Thái giờ đúng là của con nhưng những bệnh nhân là do chính con chữa khỏi.”
“Trước đây con bộc lộ tài năng y thuật, chẳng qua vì ngại mỗi ngày tiếp xúc với bệnh nhân, khó tránh khỏi dơ bẩn xui rủi. Nhất là khi gả phủ hầu, con là nữ t.ử trong hậu viện, tiện xuất đầu lộ diện nên càng lộ tài.”
“Thật ở phương diện thể con thiên phú hơn ! Ba năm nay ở kinh thành, con còn may mắn duyên gặp một cao nhân tặng hai quyển y thư.”
“Giờ nếm trải nhiều khổ sở, con sớm buông bỏ những e dè . Mấy ngày gần đây cố ý như chính là dựa y thuật tạo danh tiếng, mượn cớ các phủ quý nhân trong kinh xem thể giúp cho Giang gia chúng một chỗ dựa .”
“Nay tâm nguyện thành vì con bỏ lỡ cơ hội?”
“Hơn nữa, việc đến nước … con cũng chẳng thể thoái thác!”
Hai quyển y thư vốn là khi hòa ly rời phủ nàng chép theo trí nhớ, còn cố ý cho cũ để chuẩn ứng phó khi bộc lộ tài năng chữa bệnh của .
Giang Chính Tống vãn cũng thấy ngạc nhiên. Những bệnh đúng là do con gái ông chữa khỏi? nghĩ kỹ, con gái dường như cũng chẳng lý do gì để lừa dối họ…
Chẳng lẽ, con gái thật sự thiên phú y thuật hơn ?
Đây đúng là một niềm vui lớn bất ngờ.
ông nghĩ phu nhân nhà thông tuệ như , con đặc biệt một chút cũng gì lạ.
ông cứ nghĩ đến tướng phủ thì yên tâm.
Tống Vãn đúng, thiệp mời gửi đến nếu càng dễ sinh tai họa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-52-thiep-moi.html.]
“Thôi , thiệp thể từ chối, ngày mai phụ sẽ cùng con.”
“Phụ dù ở Giang Nam cũng qua danh tiếng của Tống tướng. Nghe khi tiên đế còn tại vị chính ông tìm đủ cớ để tăng thêm hai phần thuế cho thương hội các nơi hòng lấy lòng tiên đế!”
“Mấy ngày nay ở kinh thành, và mẫu cũng dân chúng lén gọi ông là ‘gian tướng’, đủ thấy … tuyệt đối chẳng lương thiện!”
“Nếu con đến đó mà gặp điều bất trắc… phụ cùng, dù cũng thể che chắn ít nhiều.”
Liễu thị gật đầu đồng ý với Giang Chính: “Kiều Kiều, phụ con đúng. Tuy ông chắc giúp gì nhiều, nhưng con gái một một đến đó mà con chút nhan sắc. Ta đại công t.ử Tống gia cũng là hạng phóng đãng. Dù lời đồn thể tin hết nhưng phụ theo, cũng yên tâm phần nào.”
Tống Vãn thì chỉ thầm thở dài.
Danh tiếng… quả nhiên là lưỡi d.a.o hai lưỡi.
thấy Giang Chính và Liễu thị tỏ lo lắng, nàng đành nuốt lời phản đối: “Vậy thì phiền phụ cùng con một chuyến!”
Sau chừng nàng còn thường xuyên tướng phủ. Để Giang Chính đích gặp gỡ, rõ phụ là thế nào thì ông và Liễu thị cũng thể yên tâm.
…
Tống Vãn ngờ sáng sớm hôm , tướng phủ đích phái xe ngựa đến đón nàng.
Người đến đón chính là quản gia Phúc bá mà nàng vô cùng quen thuộc.
Phúc bá ngoài năm mươi, để chòm râu, sắc mặt lúc nào cũng tươi như suốt mấy chục năm qua.
“Nghe Giang tiểu thư gần đây chữa khỏi ít bệnh nan y. Giang tiểu thư tuổi còn trẻ y thuật cao minh như thế, thật khiến bội phục!”
Tống Vãn cố nén niềm vui trong lòng, tỏ bình thản mỉm : “Quản gia quá khen, chẳng qua là may mắn học vài phương t.h.u.ố.c cổ truyền mà thôi.”
Phúc bá mỉm gật đầu, mắt híp thành một đường đầy vẻ hòa ái dễ gần: “Giang tiểu thư quá khiêm tốn , chúng liền khởi hành thôi!”
“Được!”
Giang Chính thấy tướng phủ đích cho xe ngựa tới đón thì thầm lo họ sẽ cho theo. Dù , trong thiệp mời chỉ ghi rõ mời con gái của thôi, nếu ông tự xe ngựa của theo cũng ai cản nhưng ai thể tướng phủ .
ngờ...
Không ngờ quản gia tướng phủ cùng thì hề ngăn cản, chỉ niềm nở đáp là nên như còn thiết mời Giang Chính cùng lên xe ngựa của tướng phủ.
Giang Chính giờ mới yên lòng, khi xe ngựa lăn bánh ông nhỏ với Tống Vãn: “Người thường chủ nào tớ nấy. Quản gia tướng phủ mặt mũi hiền hòa, đối xử với con cũng khách sáo lễ độ. Phụ rốt cuộc cũng an tâm hơn phần nào.”
Tống Vãn suýt nhịn bật . Nếu Giang Chính từng thấy qua thủ đoạn của Phúc bá e là sẽ như thế.
nàng vẫn nuốt những lời , tránh dọa ông sợ.
Nàng chỉ ngoan ngoãn đáp: “Phụ đúng, con cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều.”
Xe ngựa thẳng một đường thuận lợi, cuối cùng dừng cửa tướng phủ.
Tống Vãn cổng lớn sơn son nữa mở mắt , cảm nhận sắc trời bên trong, trong lòng bỗng nóng rực nhưng nàng mau ch.óng dằn xuống.
Được Phúc bá dẫn đường, hai băng qua hành lang gấp khúc rốt cuộc cũng tới chính sảnh.
Phúc bá khách sáo sai hầu dâng cho Giang Chính, mới mỉm ông : “Giang lão gia, tể tướng đang bệnh, còn nội viện vốn là nơi ở của nữ quyến, e là chút bất tiện. Xin lão gia tạm chờ ở đây. Ta sẽ dẫn Giang tiểu thư đến viện lão phu nhân . Nếu tiểu thư gì cần, sẽ lập tức sắp xếp.”
Giang Chính cũng nội viện nhà quan nơi nam nhân như tùy tiện bước .
“Được. Tiểu nữ vẫn còn nhỏ tuổi, nếu chỗ thất lễ, kính xin quản gia chỉ giáo nhiều hơn.”
“Giang lão gia cứ yên tâm, Giang tiểu thư là khách quý của tướng phủ, tướng phủ tuyệt đối dám sơ suất.”
Phúc bá , mỉm tư thế mời: “Giang tiểu thư, xin mời theo .”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])