Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 39: Có chút phức tạp

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:55:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam t.ử lộ vẻ mừng rỡ: “Hay lắm! một như ! Cô nương chờ ở đây, lập tức đưa đó đến đây!”

Hắn dứt lời thì như sợ chậm chân sẽ mất phần, vội vàng chạy .

Chỉ chớp mắt thấy bóng dáng nữa.

Những xung quanh thấy thế khỏi bật trêu chọc: “Ha, Trần Thái thấy tiền là chạy như bay!”

“Cũng thôi, một trăm lượng bạc cơ mà! Nếu chuyện hôm nay là thật, cũng sai vợ con trong nhà tìm bệnh nhân cho tiểu nương t.ử !”

“Ha ha, Trần Thái chỉ một , vì chuộc cho Song Song cô nương của Hồng Tụ Lâu mà việc gì cũng dám !”

“Còn ngươi trong nhà mấy miệng ăn. Lỡ như cô nương chữa c.h.ế.t , thì ngươi tiền mất tật mang, còn lên quan nữa!”

“Ừ, cũng lý, cứ xem thế nào …”

Tiếng bàn tán ngày càng rộ lên, phố xá càng lúc càng náo nhiệt.

Sạp nhỏ của Tống Vãn dựng đường càng thu hút nhiều tụ .

Một cô nương xinh hành sự kỳ lạ, thêm một dãy nén bạc trắng bày ngay mắt khó khiến chú ý.

xem càng đông thì nhanh ch.óng nhận phận của Tống Vãn:

“Ơ! Chẳng đây là vị Bùi thiếu phu nhân của phủ Ninh Viễn hầu mới hoà ly đó ?”

“Phủ Ninh Viễn Hầu? Có lập công lớn chẳng bao lâu nữa sẽ cưới quận chúa ?”

!”

“Hoá là thế, chả trách cô nương những chuyện khác thường như . Chắc là việc hoà ly ý của nàng nên nhất thời kích thích quá thôi!”

Tống Vãn những lời bàn tán quanh nhưng vẫn thản nhiên ngay ngắn, mắt mũi, mũi tâm, kiên nhẫn chờ Trần Thái tìm bệnh nhân trở .

Tất nhiên nàng vị “quận chúa” mà nhắc tới là ai.

Nửa tháng qua, Lục La đều cẩn thận ngóng những chuyện xảy ở phủ Ninh Viễn hầu kể với nàng.

Thật Lục La chỉ xem thử phủ hầu khi nàng rời sẽ khốn đốn thế nào cho hả giận.

Cho đến một ngày trong cung bỗng truyền ý chỉ của Thái hậu, chỉ sửa thánh chỉ tứ hôn từ bình thê sang chính thê mà còn lấy cớ năm xưa Thẩm Gia Hoà vì Thiên Tề hoà với Mạc Bắc, công với triều đình mà phong nàng quận chúa, phong hào là Gia Ninh.

Xem … vị Thái hậu đúng là coi trọng Thẩm Gia Hoà.

Nửa tháng qua ở Giang phủ, Giang Chính và Lưu thị đối xử với nàng .

Không nàng từng nghĩ sẽ họ báo thù cho đứa con gái bức đến c.h.ế.t.

nàng hiểu rõ… lúc đến lúc.

Dù trong tay nàng nắm giữ nhược điểm của phủ hầu nhưng một khi phủ hầu dựa Thái hậu, nếu nàng tùy tiện hành động thì chẳng những hại chính mà còn liên luỵ cả Giang gia.

Khoảng một khắc nữa trôi qua, khi đám đông xem trò vui dần thấy chán đang định tản thì Trần Thái rốt cuộc cũng trở về.

Sau lưng còn hai đang dìu một bệnh nhân mặt mày tái nhợt, hình tiều tụy.

Trần Thái thấy Tống Vãn vẫn nguyên tại chỗ mới thở phào nhẹ nhõm, nhanh ch.óng chen lấn đưa bệnh đến gần với nàng.

“Cô nương, đưa tới !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-39-co-chut-phuc-tap.html.]

“Vị đại ca tên là Đổng Đại, mấy ngày chẳng hiểu vì bắt đầu ch.óng mặt, đau đầu, nôn mửa dứt.”

“Lúc đầu còn tưởng ăn nhầm thứ gì, ai ngờ chỉ vài ngày liền bắt đầu nôn và đại tiện m.á.u, thậm chí thần trí mơ hồ, bệnh tình càng lúc càng trầm trọng.”

“Mấy ngày nay tìm đến nhiều đại phu, dù là đại phu của Tế Nhân Đường Ngự An Đường cũng đều bất lực dù thử nhiều cách. Ai cũng bệnh tình Đổng đại ca khác thường, chỉ kê ít t.h.u.ố.c bổ phó mặc cho trời…”

“Cô nương xem thử, bệnh thể chữa ?”

Hai đưa bệnh nhân đến là nhà của Đổng Đại, họ Trần Thái kể chuyện về Tống Vãn.

Việc đúng là hoang đường nên họ cũng đến nhưng Đổng Đại một trăm lượng bạc hấp dẫn nên khăng khăng thử một phen.

Tống Vãn Trần Thái xong thì lập tức dậy, bước tới xuống bên cạnh Đổng Đại.

“Đổng đại ca ? Có thể để bắt mạch ?”

Đổng đại ca Tống Vãn, trong mắt thoáng hiện vẻ thất vọng.

Hắn e rằng chẳng sống bao lâu nữa, đến đây cũng chỉ vì Trần Thái kể chuyện một trăm lượng bạc nên mới thử một .

Nếu việc là thật thì cũng để chút gì đó cho nhà.

thật trong lòng vẫn nuôi chút hy vọng.

, ai chẳng sống?

khi thấy mặt chỉ là một tiểu cô nương xinh như hoa thì chút hi vọng cũng tan thành mây khói.

Hắn hợp tác đưa tay , yếu ớt : “Phiền cô nương .”

Tống Vãn cũng do dự, trực tiếp đặt tay lên cổ tay Đổng Đại.

Động tác thu hút ít ánh mắt khác thường.

Một lúc , Tống Vãn mới rời tay khỏi cổ tay Đổng Đại.

Trần Thái thấy vội hỏi: “Cô nương, bệnh tình Đổng đại ca thế nào?”

Mặc dù việc vì tiền, nếu cô nương giữ lời thì chỉ cần dẫn bệnh nhân đến thì bạc sẽ rơi túi .

nếu thể, cũng mong cô nương thật sự chữa bệnh của Đổng đại ca.

Như xem như cũng một việc .

Cô nương nếu nổi danh thì chi tiền cũng thoải mái hơn.

Tống Vãn dậy, nhíu mày suy nghĩ một lát mới đáp: “Tình huống của phức tạp.”

Trần Thái phản ứng nhanh nhạy, lập tức hiểu ý Tống Vãn, tiếc nuối liếc Đổng Đại khéo léo đỡ: “ , thiên hạ còn bao chứng bệnh kỳ lạ. Cho dù thần y Lục Minh ở đây, cũng chắc thể chữa hết.”

“Cô nương tuổi còn trẻ, căn bệnh mà bao danh y trong kinh thành đều bó tay, cô nương trị cũng là lẽ thường.”

Tống Vãn khẽ mỉm : “Ngươi hiểu lầm . Ta tình huống phức tạp ý bảo bệnh khó trị, mà là… vốn hề mắc bệnh.”

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...