Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 38: Giang thần y

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:55:02
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần tới giờ ngọ Tống Vãn mới đến cửa tướng phủ.

dù Hồng Thường rõ mục đích với đám hộ vệ ngoài cửa thì hai vẫn trong.

Hồng Thường đành nhét tay tên trưởng hộ vệ một túi tiền nặng trĩu.

“Hộ vệ đại ca, tiểu thư nhà đến để quấy rầy, chỉ là tin lão phu nhân quý phủ bệnh nặng, thật lòng tới tận nơi xem bệnh cho Tống lão phu nhân mà thôi.”

“Xin phiền chư vị bẩm báo một tiếng.”

Không ngờ tên trưởng hộ vệ vẫn đổi ý, những đẩy túi bạc mà còn thô lỗ hạ lệnh đuổi hai .

Thái độ khiến Tống Vãn thấy khó hiểu…

Đây rõ ràng tác phong hành xử thường ngày của tướng phủ.

Hơn nữa, nàng cũng nhận hôm nay hộ vệ cửa tướng phủ nhiều gấp đôi so với ngày thường.

Chẳng lẽ…

Trong phủ xảy chuyện ?

Tống Vãn nghĩ thì lòng như lửa đốt, nàng suy nghĩ một chút đành tiến lên dùng danh nghĩa t.ử của thần y Lục Minh xin gặp.

Đám hộ vệ đến tên của Lục Minh thì tỏ do dự.

Trước đây bệnh mắt của lão phu nhân từng Lục thần y chữa khỏi, bọn họ cũng hiện giờ tướng gia đang cho tìm tung tích Lục thần y khắp nơi.

trong phủ hạ lệnh tuyệt đối cho ai bước tướng phủ.

nếu thiếu nữ mắt thật…

Đám hộ vệ tụm bàn bạc, một chạy trong thông báo.

Tống Vãn lúc mới thầm thở phào.

Không ngờ chỉ lát , tên hộ vệ , thái độ càng thêm cứng rắn: “Thiếu gia rõ, Lục thần y xưa nay nhận t.ử.”

“Nếu ngươi giả mạo lừa gạt thì cũng nên tìm cớ khéo léo một chút.”

“Nể tình các ngươi là nữ t.ử, chúng chấp nhặt. Nếu còn mau rời khỏi nơi thì đừng trách chúng khách sáo!”

Tên xong thì tiến lên ép nàng và Hồng Thường lùi mấy bước, cho phép họ đến gần nữa.

Tống Vãn cũng tức giận nhưng nàng hiểu bọn họ chỉ lệnh việc.

Thái độ của bọn họ cứng rắn như , e là hôm nay nàng khó mà bước qua cánh cửa .

nài nỉ thế nào cũng chỉ phí công mà thôi.

Nàng nghiến răng ngẩng cánh cổng sơn son vô cùng quen thuộc của tướng phủ, giờ như rãnh trời chia cắt nàng với .

Không cả!

Nếu tướng phủ thì thì nàng sẽ nghĩ cách để phụ chủ động đến tìm !

Hơn nữa, là cách nhanh nhất và trực tiếp nhất!

Tống Vãn nghĩ thì dây dưa nữa, dẫn Hồng Thường rời

Sáng sớm hôm .

Sương sớm còn tan hết, Tống Vãn dẫn Hồng Thường, Lục La khỏi cửa.

Chẳng mấy chốc một bộ bàn ghế mộc mạc bày ngay bên đường lớn.

Tống Vãn đó.

Hôm nay nàng đội mũ mạng che mà còn trang điểm cẩn thận.

Nàng mặc y phục may bằng lụa Tứ Xuyên màu lam nhạt, bên ngoài khoác áo lông màu trắng, giữa mi tâm điểm một hoa điền bằng vàng sáng rực khiến khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng càng trắng nõn, kiều diễm vô song.

Phía nàng, Lục La và Hồng Thường mỗi cầm một cây gậy treo một tấm hoành phi thô sơ. Bên hai hàng chữ to rõ ràng: “Thần y tiểu Lục Minh, chuyên trị bệnh ai trị nổi!”

“Mỗi ngày chỉ nhận chữa một , trị hết bồi thường một trăm lượng bạc!”

Ánh mặt trời dần nhô lên cao, những buôn bán nhỏ đường lục tục bày hàng.

Tấm hoành phi thô sơ kiêu ngạo, thêm với nhan sắc ch.ói mắt của Tống Vãn nhanh ch.óng hấp dẫn ít kéo đến.

Lục La đám đông đang dần tụ , ngoài mặt thì bình tĩnh nhưng trong lòng như nổi trống.

Tuy tiểu thư từng học y thuật…

hôm nay tiểu thư lén tránh lão gia phu nhân ngoài, còn tự xưng “thần y”.

Chẳng quá kiêu ngạo

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-38-giang-than-y.html.]

Lục La lén sang Hồng Thường vẫn thản nhiên bên cạnh, trong lòng thầm thở dài.

Hồng Thường tỷ tỷ mới phủ chắc là rõ chuyện của tiểu thư mới thật lòng tin rằng tiểu thư giỏi y thuật.

Lục La suy nghĩ trong lòng căng thẳng sợ hãi, trong khi đó càng lúc càng nhiều vây quanh họ.

Chẳng bao lâu kẻ nhịn lên tiếng chất vấn Tống Vãn: “Cô nương từ tới? Lớn lối quá nhỉ!”

Tống Vãn thẳng ghế, nở nụ đúng mực, trả lời bằng giọng điệu lịch sự nhưng nghiêm túc: “Lớn lối cũng xem bản lĩnh lớn tới .”

“Còn , các vị thể gọi một tiếng Giang thần y.”

Một thiếu nữ trẻ trung xinh dùng chất giọng dịu dàng năng dõng dạc phách lối như khiến xung quanh ồ lên.

Mọi cũng ác ý, chỉ như đang thấy một chuyện hài hước.

Một nam t.ử trung niên thấy đành lòng, bèn mở miệng khuyên: “Cô nương nhan sắc hơn , ăn mặc cũng giống kẻ nghèo hèn, học mấy trò lang băm giang hồ như ?”

“Giờ vẫn còn sớm, khuyên cô mau thu dọn rời cho sớm.”

“Nơi sát Tế Nhân Đường, ở đó Lý lão thần y tính tình lập dị, ghét nhất là kẻ dùng y thuật lừa bịp thiên hạ. Nếu để ông thì e rằng cô nương sẽ gặp rắc rối lớn!”

Tống Vãn mỉm đó, ung dung đáp: “Đa tạ ý của vị đại ca đây nhưng dựng sạp ở đây thì tất nhiên thấy tự tin.”

“Hơn nữa nếu thật sự thể mời danh y tới bàn luận về y thuật với thì cũng là chuyện may mắn.”

Nam nhân trung niên thấy nàng lời khuyên thì khỏi lắc đầu…

Còn bàn luận về y thuật nữa kìa!

Tiểu cô nương thoạt cùng lắm chỉ mười bảy, mười tám tuổi, thể nhận hết các loại thảo d.ư.ợ.c hiếm thấy.

Quả đúng là nghé con mới sinh sợ hổ.

lúc đó một thanh niên trong đám đông bỗng sáng mắt chằm chằm Tống Vãn: “Cô nương , nếu trị hết bệnh thì tặng trăm lượng bạc đúng ?”

Tống Vãn vội đáp câu hỏi mà đưa tay , những ngón tay trắng nõn khẽ lật tấm vải đen che chiếc khay mặt.

“Nhìn thấy mới tin.”

Mấy nén bạc sáng loáng đặt ngay ngắn thành hàng chợt hiện mặt khiến đám đang cợt đều lóa mắt.

Một trăm lượng bạc, thiếu một phân.

Chuyện … hóa nàng thật ?

Gã thanh niên lên tiếng ban nãy thấy liền hớn hở, vội xuống chiếc ghế đối diện Tống Vãn: “Cô nương giữ lời đấy nhé.”

lúc hôm nay đau đầu, là cô nương xem thử ?”

, nếu cô nương trị hết bệnh thì bạc là của đó!”

Tống Vãn đặt tay lên bàn, khẽ lắc đầu: “Vị công t.ử e là rõ. Ta chỉ trị những chứng bệnh mà khác thể chữa thôi.”

“Ta chữa các bệnh thông thường.”

“Mà khác ở đây cũng những đại phu bình thường, ít nhất… cũng là đại phu nổi tiếng khắp kinh thành, bằng nổi bật tài năng y thuật của ?”

“Tất nhiên nếu trị , nhất định sẽ bồi thường bạc .”

Tống Vãn còn thêm một câu: “Nhà thiếu bạc.”

Câu nghiêm túc khiến xung quanh ồ lên: “Tiểu cô nương , dù nhà cô của cũng chẳng chịu nổi cô phung phí thế . Vậy cô gì chứ?”

Tống Vãn mỉm : “Tất nhiên là cầu danh tiếng!”

“Nếu chư vị tin thì coi như là kẻ phá gia chi t.ử cũng .”

“Ta chỉ bày sạp trong ba ngày. Nếu chư vị những bệnh nhân như , xin chuyển lời giúp một tiếng.”

“Ai thể thuyết phục bệnh đến đây, dù chữa , cũng sẽ tặng một trăm lượng bạc.”

“Ta , nhà thiếu bạc.”

Tống Vãn dứt lời thì một nam nhân mặc y phục giặt đến bạc màu nhưng mặt mũi sáng sủa đang lẫn trong đám đông chợt sáng mắt lên.

Hắn chen đến mặt nàng: “Cô nương thật ?”

Tống Vãn gật đầu: “Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy, tuy là nữ nhân nhưng sẽ giữ lời.”

“Vậy thì những bệnh nhân mà Tế Nhân Đường trị xem là bệnh nhân mà “ khác chữa ” như cô nương ?”

Tống Vãn đáp chút do dự: “Tế Nhân Đường nổi danh khắp kinh thành, đương nhiên là tính !”

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...