Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 37: Cơ hội

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:55:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt nửa tháng qua Tống Vãn cũng chẳng rảnh rỗi. Ngoài việc ở Giang gia âm thầm chuẩn thể hiện một “tài nghệ” mà tinh thông, thì phần lớn tâm tư đều dồn việc tìm cơ hội để tiếp cận tướng phủ.

Mà cơ hội chẳng bao lâu xuất hiện.

cơ hội , Tống Vãn chẳng thấy vui chút nào.

“Ngươi là… Tống lão phu nhân đến mù mắt, hầu như chẳng còn gì ư?”

Hồng Thường khẽ gật đầu.

“Vâng! Nghe từ hôm Vân thế t.ử rời , Tống tướng liền bệnh liệt giường dậy nổi.”

“Tống lão phu nhân đau lòng vì cái c.h.ế.t của đại tiểu thư, thêm tướng gia bệnh nặng, ngày nào cũng … nên đôi mắt tổn thương.”

“Tống phủ cho mời tất cả danh y trong kinh thành đến chẩn trị, nhưng dường như các đại phu đều bó tay bệnh tình của lão phu nhân.”

“Đại công t.ử Tống gia giận dữ vô cùng, đuổi hết bộ đại phu khỏi cửa, chuyện gây náo động nhỏ.”

Tống Vãn trong lòng càng lo lắng.

Đã mời nhiều đại phu như thế thì chắc chắn phụ giả bệnh.

… phụ chỉ cáo bệnh lên triều mấy ngày, giờ ngã bệnh liệt giường?

Là vì nàng ?

Nếu là như

Nếu thì… bức thư , lẽ nào đến tay phụ ?

Nếu phụ lá thư chắc nghĩ cách khuyên giải tổ mẫu, cũng đến nỗi để bản bệnh dậy nổi, khiến tổ mẫu chịu thêm đả kích hỏng cả mắt?

Tống Vãn nghĩ thì còn cân nhắc gì nữa, vội sai Hồng Thường mang mũ rèm đến hấp tấp ngoài.

Dù thế nào nàng cũng tướng phủ một chuyến…

Ít nhất cũng chữa mắt cho tổ mẫu .

Cùng lúc đó bầu khí trong tướng phủ cũng đang nặng nề vì một nguyên nhân khác.

Trong phòng ngủ, Tống Dịch đang tựa đầu giường, hai ám vệ giống như đúc quỳ đất bẩm báo.

“Tướng gia, kẻ xông phủ tối qua dường như đang tìm vật gì.”

“Kẻ đó khinh công cực cao, hiểu dường như nắm rõ từng ngóc ngách trong tướng phủ. Vừa đặt chân tránh bộ hộ vệ thẳng tới thư phòng!”

“Đến khi thuộc hạ và Tống Cửu phát hiện thì lẻn thư phòng . Hai thuộc hạ liên thủ mà vẫn chẳng giữ chân , khó khăn lắm mới đả thương cánh tay của để chạy thoát.”

Tống Thất xong khuôn mặt lạnh lùng thoáng hiện vẻ hổ thẹn, cúi đầu hành lễ với Tống Dịch: “Thuộc hạ việc bất lực, xin tướng gia trách phạt!”

Tống Dịch thấy Tống Thất và Tống Cửu đều thương thì chỉ khẽ lắc đầu, chậm rãi khoát tay hiệu cho họ lên.

“Ta các ngươi cố hết sức. May mà trong phủ vẫn mất thứ gì.”

kẻ chuyến về tay chắc sẽ cam lòng, e rằng còn tìm cách nữa. Từ nay càng đề cao cảnh giác gấp bội mới .”

Tống Thất, Tống Cửu lời dậy.

Tuy dung mạo giống hệt nhưng khí chất của hai khác biệt rõ rệt.

Tống Thất trầm nghiêm túc, còn Tống Cửu giấu vẻ tức giận, nghiến răng : “Tướng gia yên tâm! Nếu còn dám bén mảng tới đây, và Tống Thất nhất định bắt sống cho bằng !”

Từ lâu từng kẻ nào một đột nhập tướng phủ chạy thoát khỏi vòng vây của hai họ.

Đối với Tống Cửu chuyện đúng là nhục nhã.

Tống Dịch hiểu rõ tính của Tống Cửu nên cũng nhiều lời: “Các ngươi tự chừng mực là . Lui xuống , để đại phu trong phủ chữa trị vết thương .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-37-co-hoi.html.]

Tống Thất và Tống Cửu đều cung kính đáp lời rời khỏi phòng.

Sau khi họ , trong phòng chỉ còn Tống Dịch và Tống Cảnh.

Tống Cảnh đến giường, kê thêm gối cho phụ , nhíu mày đầy nghi hoặc: “Phụ , Tống Thất, Tống Cửu đều là cao thủ hàng đầu mà kẻ thể lọt qua mắt họ lẻn tướng phủ ung dung thoát … chắc chắn chẳng nhân vật tầm thường.”

“Người đoán thử xem … Kẻ đó rốt cuộc tìm thứ gì trong thư phòng của ?”

Tống Dịch thì ánh mắt khẽ động, ông liếc Tống Cảnh như định gì đó.

khi ngẫm nghĩ hồi lâu, ông chỉ nở nụ yếu ớt: “Khó mà đoán .”

cử cao thủ thế đích tay, e rằng kẻ nhịn nữa tay với tướng phủ !”

Tống Cảnh thì lập tức suy đoán: “Phụ , xem… khi nào là Nhiếp chính vương ?”

Sau khi Quân Cửu Thần mua phủ sát vách tướng phủ, vẫn luôn thấy bất an.

lạ là suốt thời gian qua, tuy Nhiếp chính vương tay với ít đại thần, thậm chí cả Trung Thư lệnh địa vị chỉ phụ , mà tướng phủ vẫn bình yên vô sự.

Dù trong triều nhiều kẻ ưa gì phụ nhưng giờ bỗng xuất hiện một kẻ thần bí lén lút đột nhập như thế… nghĩ nghĩ , cảm thấy chỉ một .

Tống Dịch đáp vì ông cũng chắc chắn.

Dù kẻ Quân Cửu Thần thì ông cũng mau ch.óng khỏe .

Dù Vãn nhi mất, ông cũng tuyệt đối thể ngã xuống .

Ông còn mẫu , Cảnh nhi, Nhan nhi!

Tống Dịch nghĩ thì ngước Tống Cảnh, chậm rãi dặn dò: “Phải , hãy đợi khỏe tính!”

… bệnh mắt của tổ mẫu con, đại phu trong kinh thành đều bó tay, con lập tức hạ lệnh, tăng cường thêm tìm kiếm tung tích Lục Minh, bằng giá tìm !”

Tống Cảnh nhớ tới đôi mắt tổ mẫu, liền gật đầu: “Con !”

“Phụ yên tâm, hiện dọn đến viện của tổ mẫu để bầu bạn với , hôm nay con ghé qua, thấy tinh thần tổ mẫu khá hơn mấy ngày . Phụ chỉ cần yên tâm tĩnh dưỡng.”

“Chỉ khi khỏe , tổ mẫu mới thể thật sự yên lòng.”

Tống Dịch Tống Cảnh trầm hơn xưa cũng thầm thấy an ủi.

Đợt bệnh … cũng nên xem như cơ hội để ông buông xuống hết, bước tiếp về phía .

“Được, con . Nhân tiện gọi Phúc bá đây cho , chuyện dặn dò.”

“Dạ, phụ !”

Tống Cảnh rời khỏi phòng, gọi quản gia Phúc bá gặp Tống Dịch.

Sau đó, cửa phòng, trầm ngâm cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t mới một dọc hành lang, lặng lẽ ngẩng lên trời.

Ánh mắt lộ vẻ hoang mang.

Thư phòng của phụ

Rốt cuộc đang ẩn giấu bí mật gì?

Hắn luôn cảm thấy ban nãy dường như phụ thôi.

Hơn nữa… chuyện dường như liên quan đến thứ mà tên áo đen thần bí liều mạng lẻn thư phòng tìm kiếm…

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...