Trong một gian phòng ngủ thuộc Đông viện của phủ Hoài Vương.
Ánh tà dương xuyên qua song cửa chiếu những đốm sáng loang lổ lên mặt đất.
Hoài Vương Vân Kiêu giường, chằm chằm thái y đang bắt mạch cho con , ông nhíu mày đầy vẻ lo lắng.
Sau khi Vân Tranh tự thương tướng phủ thì hôn mê khiêng về phủ, mãi đến ngày hôm mới tỉnh .
Tuy nhát d.a.o chí mạng nhưng đ.â.m sâu, rõ ràng hề nương tay. Vì suốt mấy ngày nay, vẫn chỉ thể dưỡng thương trong phủ.
Thấy thái y ngừng bắt mạch, Hoài Vương vội vàng bước tới, hỏi: “Thái y, vết thương của con rốt cuộc thế nào?”
Thái y cung kính hành lễ với Hoài vương: “Vương gia yên tâm. Tuy thế t.ử thương nhẹ còn mất m.á.u quá nhiều, nhưng may mắn sức khỏe của thế t.ử vốn nên vết thương giờ định.”
“ vết thương quá sâu gần chỗ hiểm. Để chắc chắn nhất vẫn nên tĩnh dưỡng trong phủ thêm một tháng, nên xuống giường .”
“Hạ quan sẽ kê một đơn t.h.u.ố.c, vương gia chỉ c.ầ.n s.ai đúng giờ đổi t.h.u.ố.c, dùng thêm phương t.h.u.ố.c bổ khí huyết để điều dưỡng là .”
Hoài Vương ngoài bốn mươi, cả toát khí độ nho nhã, trầm của bậc quân t.ử.
Ông thái y vết thương của con thì như trút gánh nặng.
“Vậy thì . Hôm nay vất vả thái y .”
Thái y vội xua tay: “Vương gia quá lời . Thái hậu nương nương lệnh, thế t.ử dẫn quân bình định phản tặc, đúng là bậc công thần của triều đình, hạ quan tận tâm hầu hạ cũng là bổn phận.”
Hoài Vương tỏ vẻ cảm kích: “Thái hậu nương nương lòng , phiền thái y bổn vương chuyển lời tạ ơn đến Thái hậu.”
“Sau khi con bình phục, bổn vương nhất định đích dẫn nó cung tạ ơn.”
Thái y sắc mặt hiền hòa chút kiêu ngạo của Hoài vương, cung kính gật đầu.
Dù đây ông về tác phong chính trực của phủ Hoài vương nhưng Hoài vương chỉ là một vương gia an hưởng phú quý mà thôi. Hiện giờ Hoài vương bá quan dốc lòng đề cử trở thành trung thư lệnh nắm quyền lục bộ, còn Vân thế t.ử cai quản vũ lâm vệ nhưng ông vẫn hành xử khiêm tốn như một.
“Vương gia yên tâm, khi hạ quan về cung phục mệnh nhất định sẽ chuyển lời cho vương gia.”
Thái y xong hành lễ với Hoài vương, sai d.ư.ợ.c đồng khiêng hòm t.h.u.ố.c rời .
bọn họ khuất, vẻ khiêm tốn mặt Hoài Vương cũng biến mất.
Ông ung dung tới giường của Vân Tranh, gương mặt tái nhợt vì mất m.á.u quá nhiều của con , ánh mắt chẳng còn chút lo lắng nào mà chỉ lạnh nhạt hờ hững.
“Người đại sự, câu nệ tiểu tiết. Việc như hôm nay, vi phụ hy vọng là cuối.”
Vân Tranh dậy, dường như quen với thái độ của phụ .
“Phụ hiểu lầm . Chuyện xảy tướng phủ… con cũng chỉ cho thiên hạ một lời giải thích mà thôi.”
“Phụ từng dạy, ngôi cao quan trọng nhất là thu phục lòng . Con luôn ghi nhớ trong lòng.”
“Dù Tống Vãn là thế t.ử phi mà con cưới hỏi đàng hoàng, bao nhiêu con tự tay b.ắ.n c.h.ế.t nàng , mặc dù đời đều tin rằng con chỉ vì tình thế bắt buộc nhưng tương lai nếu kẻ cố tình gợi rốt cuộc vẫn bất lợi cho thanh danh của phủ Hoài Vương.”
“Dùng một vết thương để yên tâm về con cho rằng đáng giá.”
Hoài Vương dường như chẳng hề tin lời , chỉ thẳng Vân Tranh: “Rốt cuộc con giải thích với thiên hạ là tìm cớ cho bản trong lòng con rõ nhất.”
“Tình cảm nam nữ là thứ vô dụng nhất với kẻ đại sự!”
“Con nhớ rõ, nếu con nảy sinh tâm tư nên thì khi Tống gia sụp đổ, cũng Tống Vãn c.h.ế.t sớm như thế!”
“Chính con hại c.h.ế.t nàng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-35-nang-phai-chet.html.]
Ánh mắt Vân Tranh chợt lóe những cảm xúc phức tạp nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu: “Con hiểu.”
“Phụ yên tâm, con buông bỏ . lầm con tuyệt đối sẽ tái phạm thứ hai.”
Vân Kiêu nữa mà lưng bỏ , vạt áo của ông vạch một đường cong lạnh lùng trong khí.
“Chuyện triều chính tạm thời cần gấp. Thái y con cần tĩnh dưỡng, một tháng hãy an phận ở phủ mà cảnh tỉnh bản .”
“Giữa chừng xuất hiện biến Quân Cửu Thần, từ giờ tất cả bắt đầu .”
“Con… tự lo liệu cho !”
Ông dứt lời thì chút do dự thẳng ngoài.
Tiếng bước chân của Hoài vương xa dần tắt hẳn, trong gian phòng rộng lớn chỉ còn một Vân Tranh đang tựa đầu giường.
Bầu khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt nặng nề.
Ánh mắt Vân Tranh chợt chạm chậu hoa lăng tiêu héo khô ngoài cửa sổ.
Một khuôn mặt tươi rạng rỡ bất ngờ hiện lên trong đầu .
Sau đó dần biến thành cảnh tượng gặp nàng cuối.
Hắn trong đôi mắt từng tràn đầy tín nhiệm và tình cảm của nàng lúc giờ chỉ còn chất vấn và thất vọng…
Vân Tranh chợt khổ một tiếng.
là ai hiểu con bằng phụ .
… vì tự đ.â.m nhát d.a.o nỗi áy náy trong lòng chẳng hề vơi bớt, ngược càng thêm nặng nề?
Rõ ràng…
Ban đầu vốn chỉ là một màn tính kế bỏ nhiều công sức mà thôi…
Mà nàng chắc nhận điều gì .
Phải, thiên hạ đều con gái của gian tướng tên Tống Vãn là kẻ đầu óc, ngạo mạn phách lối, chỉ phóng túng cả ngày quấn lấy .
nàng rốt cuộc là thế nào, chẳng rõ hơn ai hết ?
Nàng thông tuệ như , nếu thật sự động lòng nàng thì thể lừa nàng chứ?
…
Vậy thì ?
Từ khi cùng phụ bước lên con đường thì chẳng thể đầu.
Nàng… c.h.ế.t!
ngờ trả giá lớn đến thế, tưởng chừng đại sự sắp thành, cuối cùng xôi hỏng bỏng .
cũng chính vì trả giá quá lớn nên càng kiên định bước tiếp con đường .
Nếu …
Tất cả… chẳng quá hoang đường ?
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])