Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 32: Không giả vờ nữa
Cập nhật lúc: 2026-02-17 13:20:11
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Thanh Ngôn vở kịch hôm nay thể diễn tiếp nữa.
Mà thôi, cũng rõ Giang gia thì vẫn thể dựa bản rạng rỡ tông môn.
Chỉ là tốn nhiều công sức hơn mà thôi.
Giang Vãn Kiều rời , thuận theo ý nàng là .
“Được! Hòa ly thì…”
hai chữ “hòa ly” kịp thốt thì Bùi Ngọc Kiều thèm giả vờ nữa, cao giọng cắt ngang lời :
“Ca ca !”
“Giang Vãn Kiều phạm thất xuất chi điều, rời thì cũng là phủ hầu hưu thê!”
Bùi phu nhân cũng tiếp lời. Bà khẽ nháy mắt với Bùi Thanh Ngôn.
“Thanh Ngôn, con sai!”
“Mọi việc đều dựa lý, Giang gia từng giúp phủ hầu, giờ thông gia đưa con gái về đương nhiên ngăn cản.”
“ việc nào việc nấy, hôm nay nếu con đồng ý hòa ly, ngoài chuyện chẳng sẽ đàm tiếu phủ hầu thế nào, việc rõ ràng mới !”
Bùi Thanh Ngôn tất nhiên hiểu rõ mẫu và nghĩ gì.
việc Gia Hòa m.a.n.g t.h.a.i Giang Vãn Kiều khiến cảm thấy hổ ê chề mặt nàng.
Hắn ánh mắt đầy khinh bỉ của nàng ban nãy, chỉ thấy những lời hùng hồn chính đáng ngày như đang tự vả mặt .
Hắn Giang Vãn Kiều nghĩ rằng mơ tưởng đồ cưới của nàng.
cũng thể cãi lời mẫu .
Hắn đành bất đắc dĩ chán nản xua tay, xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Giang thị rời khỏi phủ hầu bằng cách nào đối với cũng như .”
“ mẫu phản đối, các cứ tự bàn bạc …”
Bùi phu nhân thấy con trai còn khăng khăng nữa thì thầm thở phào nhẹ nhõm.
Con từng quản gia, nếu Giang Vãn Kiều mang đồ cưới phủ hầu sẽ túng thiếu thế nào.
Bùi hầu gia vốn im lặng nãy giờ cũng nhíu mày.
Người thường thương nhân xem trọng lợi ích, ông cứ nghĩ Giang gia ăn lớn thì Giang Chính chắc là kẻ thông minh, ngờ hôm nay hồ đồ như .
Ông về phía Giang Chính, vẻ hiền lành thiện biến mất, ánh mắt sắc bén lộ vẻ uy h.i.ế.p: “Giang Chính, ngươi nghĩ kỹ ? Nếu Giang Vãn Kiều và con hết duyên thì từ nay chuyện của Giang gia còn liên quan đến phủ hầu !”
“Tình hình kinh thành so với Giang Nam còn nguy hiểm hơn nhiều…”
“Đến khi đừng trách bổn hầu nhắc !”
Sao Giang Chính hiểu ý Bùi hầu gia.
đám Bùi gia giờ trở mặt thì ông còn trông mong Giang gia nương tựa phủ hầu nữa.
“Ta hiểu ý Hầu gia, xin Hầu gia yên tâm, chỉ cần phủ hầu chịu để con về nhà, Giang gia họa phúc thế nào cũng cần phủ hầu bận tâm!”
Bùi hầu gia thấy Giang Chính điều như thì hừ lạnh một tiếng, sắc mặt lạnh tanh. Ông liếc Bùi phu nhân một cái, thêm.
Bùi phu nhân thấy ánh mắt của phu quân thì chần chừ nữa.
Chuyện đến nước , thể trông cậy Giang gia nữa, bọn họ chỉ còn cách tranh thủ lợi ích mắt.
Bùi phu nhân nghĩ thì thẳng : “Được, nếu Giang gia quyết định thì phủ hầu chúng cũng ép buộc nhưng chúng tuyệt đối đồng ý hòa ly!”
“Giang Vãn Kiều phạm thất xuất chi điều, rời phủ hầu chỉ một cách đó là hưu thê!”
Liễu thị hai chữ “hưu thê” thì ánh mắt Giang Vãn Kiều hiện lên vẻ đau lòng như khi Lục La rõ chuyện.
Liễu thị Bùi phu nhân bằng ánh mắt sắc lạnh: “Bùi phu nhân đến thất xuất chi điều, chẳng qua là ghen tuông và bất hiếu.”
“ con phản đối Thẩm cô nương cửa bởi vì nàng lén lút với Bùi công t.ử , con gái là chính thê, lên tiếng ngăn cản cũng là lẽ thường! Sao ghen tuông?”
“Còn bất hiếu, Kiều Kiều con bé chỉ lấy đồ cưới của mà thôi!”
“Nếu Bùi gia các lớn chuyện, lẽ nào sợ chúng vạch trần việc phủ hầu chiếm đồ cưới của con dâu và chuyện Thẩm cô nương t.h.a.i ?”
Bùi phu nhân tất nhiên thèm để ý lời uy h.i.ế.p của Liễu thị: “Ngươi cho rằng kinh thành là nơi nào, nếu Giang Vãn Kiều con hưu thê, một nữ nhân bỏ thì ai sẽ tin?”
Liễu thị nhíu mày, khẽ nhếch môi: “Người c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì mồi, tuy Giang gia quyền thế ở kinh thành nhưng tiền!”
“Nếu thật sự liều mạng, bỏ thật nhiều tiền đến lúc đó những lời bàn tán ở kinh thành sẽ xoay theo hướng nào, ai mà ?”
“ hậu quả đó phủ Ninh Viễn hầu của các chịu nổi ?”
Bà quan tâm đến đồ cưới nhưng Vãn Kiều giờ mới mười tám tuổi, nếu gán cho tiếng bất hiếu, ghen tuông nên phủ hầu bỏ thì khó mà ngẩng đầu lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-32-khong-gia-vo-nua.html.]
Bà lời chắc khiến phủ hầu e ngại nhưng vì tương lai con gái, bà nhất định thử một !
Bùi hầu gia Liễu thị thì bỗng đập bàn lên, lạnh lùng bà :
“Ngươi dám!”
“Hôn sự là Thái Hậu ban cho, nếu Giang gia dám lan truyền tin đồn tức là nghi ngờ ý chỉ của Thái Hậu, mất mặt hoàng tộc!”
“Phủ hầu nhiều nhất chỉ chịu tai tiếng, tổn hại một chút nhưng Giang gia các ngươi sẽ gánh cơn thịnh nộ của hoàng gia!”
“Ngươi cùng Bùi gia lưỡng bại câu thương cũng xem tư cách !”
Bùi hầu gia đến đó sắc mặt thoáng hiện vẻ tàn nhẫn.
“Hôm nay đồng ý để con hưu thê cũng chỉ vì nghĩ đến ân tình ngày xưa mà thôi!”
“Nếu các ngươi còn thì cũng đừng hòng nhận hưu thư!”
“Giang Vãn Kiều sống là Bùi gia, c.h.ế.t là ma Bùi gia, cả đời đừng hòng thoát khỏi phủ hầu!”
Giang Chính thấy ánh mắt tàn nhẫn của Bùi hầu gia thì thầm giật thót.
Phủ hầu … động sát tâm ?
Ông nghĩ vội nháy mắt với Liễu thị, cố nén giận vội vàng phân bua: “Hầu gia, phu nhân nhà nhất thời nóng vội mới lỡ lời, hề ý mạo phạm! Xin Hầu gia lượng thứ, đừng tính toán với nữ nhân!”
Bùi Hầu Gia chỉ lạnh lùng hừ một tiếng.
“Bổn hầu rảnh nhiều lời với các ngươi, chỉ hỏi cuối, các ngươi nhận hưu thư !”
Nếu động đến mạng sẽ ảnh hưởng đến thanh danh con thì ông xử lý Giang Vãn Kiều !
Đâu cần nhiều lời với bọn họ?
Ông trăm phương nghìn kế xử lý một nữ nhân quyền thế nơi hậu viện.
Giang Chính thì sợ phủ hầu thật sự đổi ý, định lập tức đồng ý thì Tống Vãn lên tiếng: “Tất nhiên là !”
“Ta , hòa ly! Lẽ nào Bùi hầu gia rõ ?”
Bùi hầu gia thấy tới nước Giang Vãn Kiều vẫn ngang ngược phách lối, thì nhịn khinh miệt.
“Chỉ dựa ngươi cũng dám bàn điều kiện với ? là lượng sức!”
“Ta cho cơ hội, các ngươi nhận thì đừng trách khách sáo!”
“Người , đưa thiếu phu nhân về phòng, tiễn khách!”
Tống Vãn vẫn bất động như núi, thẳng Bùi hầu gia.
Nàng hiểu rõ thái độ của Giang gia thì cần dây dưa với đám Bùi gia nữa.
“Hầu gia vội gì, còn xong mà?”
“Ta Bùi gia các vốn ‘thông minh’, nếu nắm chắc dám lượng sức mặt ngài?”
Tống Vãn đến đó thì ánh mắt thoáng hiện vẻ trêu tức, rõ từng chữ một: “Chỉ … những lời mẫu , cùng với tình hình thực tế tại ‘Đan Hà Phong’ năm xưa… đủ để bàn điều kiện với ngài ?”
Giọng trong trẻo của Tống Vãn rơi tai Bùi hầu gia khiến đồng t.ử của ông bất giác co .
Trong lòng ông như dậy sóng.
“Ngươi gì?”
Ý môi Tống Vãn càng đậm.
“Hầu gia rõ mặt thật ? Thật cũng chẳng ngại… Năm đó khi ngài dẫn năm trăm quân chở lương thảo xuôi nam, ngang qua Đan Hà Phong thì…”
Bùi hầu gia đợi Tống Vãn tiếp thì bỗng lên tiếng ngắt lời nàng: “Khoan !”
Ống cố gắng giữ bình tĩnh nhưng giọng run khó nhận .
“Ngươi… theo nội đường!”
Giang Chính chuyện gì nhưng cũng đoán đây là chuyện trọng đại, thầm lo con gái chịu thiệt.
“Kiều Kiều, với con!”
Tống Vãn Giang Chính trấn an: “Phụ cứ yên tâm, con tính toán, chỉ cần ở đây với mẫu là !”
Rồi nàng bỏ ánh mắt nghi hoặc của những trong phòng, theo Bùi hầu gia rời khỏi chính đường.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])