Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 31: Lương tâm

Cập nhật lúc: 2026-02-17 13:20:10
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu của Tống Vãn như sấm giữa trời quang khiến Bùi phu nhân đang định mạnh miệng chối quanh cũng sững sờ tại chỗ.

Ánh mắt Bùi Thanh Ngôn lộ vẻ khiếp sợ.

Làm Giang Vãn Kiều… chuyện ?

Giang Chính nhịn bật dậy nữa.

Cô gia… vẫn viên phòng cùng con

Hơn nữa…

Thanh mai trúc mã?

Người Bùi gia chẳng mới bảo Thẩm cô nương chẳng qua là con gái của bạn cũ, Thái hậu tứ hôn mà thôi.

Sao t.h.a.i luôn ?

lúc Lục La nức nở nghẹn ngào, quỳ sụp mặt lão gia.

“Lão gia, những gì tiểu thư đều là sự thật! Nô tỳ thể chứng!”

“Người Bùi gia chẳng những thông đồng lừa gạt tiểu thư, còn đón Thẩm cô nương đang m.a.n.g t.h.a.i phủ.”

“Sau khi tiểu thư bước phủ hầu, cô gia trở mặt, đối xử lạnh nhạt khác hẳn lúc còn ở Giang gia!”

“Sau khi tiểu thư rõ sự thật thương tâm tuyệt vọng mà chuyện dại dột… Nếu chẳng Hồng Thường tỷ phát hiện kịp thời cứu một mạng thì chỉ e nay còn đời!”

“Phủ hầu quả thật là khinh quá đáng! Xin lão gia, phu nhân chủ cho tiểu thư hòa ly rời khỏi nơi đây!”

Giang Chính Lục La ánh mắt trở nên kinh hãi.

Tuy Bùi gia từng nhắc đến chuyện con gái lấy cái c.h.ế.t uy h.i.ế.p, nhưng ông thấy con vẫn bình an vô sự nên mấy bận tâm.

Nào ngờ…

Ông cố kìm sự phẫn nộ, chằm chằm Bùi Thanh Ngôn, giọng trầm hẳn xuống: “Cô gia, những lời Kiều Kiều đúng ?”

Nếu Vãn Kiều thật Thẩm cô nương chẳng những dựa Thái hậu, còn tình cảm sâu đậm với cô gia. Cả Bùi gia đều mưu tính vì nàng .

Vậy tương lai con gái còn chỗ nào trong nhà?

Dường như nghĩ điều gì đó, Giang Chính lập tức cảm thấy bất an.

Giang gia mới kinh vốn quyền thế. Nếu cô gia thật sự thích Vãn Kiều, nâng đỡ Thẩm cô nương thì cả Bùi gia cần diễn kịch như hôm nay.

Vậy thì chuyện hôm nay chỉ một lý do…

Bọn họ thứ gì đó của Giang gia… !

Đó là gì ông cần nghĩ cũng

Giang Chính càng nghĩ càng kinh hoàng.

Ông chằm chằm Bùi Thanh Ngôn đang im lặng, bàn tay trong tay áo chậm rãi nắm c.h.ặ.t .

“Cô gia, lên tiếng?”

Bùi Thanh Ngôn Giang Chính như thì khỏi chột .

Nếu là chuyện khác thì còn thể miễn cưỡng biện minh. chuyện đứa con trong bụng Gia Hòa thì thể che giấu .

Đó là bằng chứng vững vàng khiến những gì bọn họ hôm nay hóa thành trò .

Giang Vãn Kiều đúng là đ.á.n.h cho bọn họ trở tay kịp!

Tống Vãn thấy Bùi Thanh Ngôn nên lời thì khẽ nhếch môi.

“Chẳng lẽ Bùi tướng quân định đặt điều ?”

“Nếu chúng mời đại phu đến chẩn mạch cho Thẩm cô nương, chẳng sẽ chứng minh sự trong sạch của tướng quân ư?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-31-luong-tam.html.]

“Nếu đúng là hiểu lầm tướng quân, nhất định sẽ ba quỳ chín lạy, tạ tội với ngươi và Thẩm cô nương!”

Tống Vãn đến đó ánh mắt chợt lóe lên tiếp: “Hay là… đứa con trong bụng Thẩm cô nương vốn của Bùi tướng quân?”

Bùi Thanh Ngôn lập tức giận tím mặt: “Nói bậy!”

“Gia Hòa là thanh cao trong sạch nhất đời thể m.a.n.g t.h.a.i con của kẻ khác !”

“Ta cho phép cô bôi nhọ sự trong sạch của nàng !”

Tống Vãn thấy Bùi Thanh Ngôn biến sắc thì hài lòng: “Vậy Bùi tướng quân thừa nhận đứa bé là của ngươi?”

… nếu thế, thì hai chữ trong sạch e rằng chẳng dính dáng gì đến Thẩm cô nương …”

Bùi Thanh Ngôn thấy nàng bám riết Thẩm Gia Hòa tha thì giống như mèo giẫm đuôi.

Hôm và Gia Hòa trùng phùng bao ngày xa cách, tâm sự trăng nên uống nhiều rượu. Khi tỉnh dậy thấy Gia Hòa đang bên cạnh nức nở.

Nàng trách , dù nàng cũng từng xuất giá, sẽ coi như từng xảy chuyện gì.

khi nàng , thấy một vết đỏ ch.ói mắt giường…

Từ đó, Gia Hòa liền tránh né . Chính Ngâm Tâm nha bên cạnh nàng kể cho Gia Hòa vì mà từng chịu bao khổ sở ở Mạc Bắc…

Vào lúc thề rằng từ giờ trở nhất định bảo vệ nàng cả đời. Sao thể để kẻ khác bôi nhọ nàng ?

“Ta , cho phép cô nhục thanh danh của nàng !”

“Đứa con là của thì ? Nam t.ử hán đại trượng phu dám dám chịu. Cô tưởng nhiều bôi nhọ Gia Hòa mặt thể nâng lên ?”

“Ta cho cô , Giang Vãn Kiều, cô còn chẳng sánh bằng một ngón tay của nàng !”

“Câm miệng!” Một tiếng quát giận dữ vang lên cắt ngang .

Giang Chính bên cạnh cô gia vốn ôn hòa lễ độ giờ mắng c.h.ử.i con gái mặt thì còn gì hiểu nữa?

Thì … những lời Kiều Kiều hôm nay…

Đều là sự thật!

Cả Bùi gia chẳng những thông đồng ức h.i.ế.p Vãn Kiều mà còn diễn kịch mặt phu phụ ông hòng họ thiên vị Bùi gia…

Muốn họ ép buộc con gái tiếp tục nhẫn nhịn để bóc lột chút giá trị cuối cùng của Giang gia!

Mà ông suýt nữa tin thật…

Giang Chính nghĩ đến đó ý mặt tan biến hết.

Ông tiến lên chắn mặt Vãn Kiều, ngăn cản ánh mắt hung dữ của Bùi Thanh Ngôn, cố nén xuống bi thương, phẫn nộ gần như nghiến răng bật từng chữ: “Phủ hầu gia thế hiển hách, Giang gia chỉ là thương nhân quả thật dám trèo cao!”

“Trước đây… là Giang gia vọng tưởng, tự lượng sức!”

“Nay cô gia trong lòng, con cũng tiện chiếm lấy danh phận .”

“Nếu phủ hầu còn nhớ đến ân tình cứu mạng năm nào thì xin cô gia giơ cao đ.á.n.h khẽ, một tờ thư hòa ly, trả tự do cho con gái !”

Tuy xem tình hình hôm nay sợ là khó thể giải quyết êm thấm.

ông vẫn còn nuôi một chút hy vọng…

Biết

Người Bùi gia vẫn còn chút lương tâm.

một trăm vạn lượng bạc năm đó cứu tính mạng cả Bùi phủ.

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...