Khóe môi Bùi phu nhân khẽ giật, vẻ gây hấn của Giang Vãn Kiều và màn diễn giả trân của nha thì hoang mang.
Ban nãy rõ ràng bà thấy Giang Chính hình như tin lời . Chuyện đang thỏa Liễu thị vốn im lặng nãy giờ bỗng nhiên mặt?
Hơn nữa, Giang Chính chịu lời bà ?
Bùi phu nhân định lên tiếng giải thích thì Bùi Ngọc Kiều luôn ở phòng trong theo dõi còn nhịn nữa bước ngoài.
Vì Giang gia ở đây nên nàng cũng dám gọi thẳng tên Vãn Kiều, như ngày thường mà bày vẻ trưởng nữ phủ hầu, giả vờ lý: “Tẩu tẩu là ? Đã gả phủ hầu coi như một nhà. Lúc đó tình hình phủ hầu nhưng cũng chỉ là tạm thời. Mẫu cũng vì tin tưởng tẩu tẩu mới giao quyền quản gia cho tẩu thì gì sai?”
“ tẩu tẩu một lời để đám hầu tự ý xông viện của và mẫu , nể mặt ai lấy sạch đồ trong phòng chúng thì khác gì đập phá?”
“Những thứ vốn là tẩu tẩu tự ý đưa tới, nếu lấy thì chỉ cần với và mẫu một lời là đủ.”
“Phủ hầu lớn như , dù lụn bại cũng đến nỗi chiếm đoạt đồ cưới của tẩu tẩu?”
“Mẫu khoan dung tính toán, nay tẩu tẩu còn ăn ngang ngược như ?”
Bùi phu nhân Bùi Ngọc Kiều thì ý nên cũng ngăn cản, đợi nàng xong mới giả vờ trách mắng nàng hiểu chuyện.
Không ngờ Tống Vãn chẳng những phản bác mà còn thuận theo Bùi Ngọc Kiều tiếp: “Ta nào việc Bùi phu nhân giao việc quản gia cho là đúng. Bùi phu nhân luôn miệng là vì nghĩ cho thì e rằng phần bất công, nên chỉ sửa đôi câu…”
“Huống hồ khi đồ ban thưởng trong cung đưa đến thì phu nhân lập tức thu hết đối bài về, đúng ?”
“ một câu Bùi tiểu thư đúng. Ta đem hết đồ của về chẳng vì lo các ngươi chiếm đoạt đó ? Dù Bùi phu nhân và Bùi tướng quân tốn bao tâm tư để chuẩn sính lễ cho Thẩm cô nương…”
Nàng xong thì sang về phía Giang Chính và Liễu thị: “Mẫu còn nhớ , khi gả phủ hầu, sính lễ khi cộng cũng chỉ vỏn vẹn một ngàn lượng.”
“Thế mà giờ Bùi gia vì cưới Thẩm cô nương bỏ sính lễ lên đến hai mươi ba vạn lượng bạc! Hai năm qua các cửa hàng của phủ hầu ăn tệ, cộng thêm Bùi tướng quân trong cung ban thưởng gộp cũng chỉ ba vạn lượng.”
“Bùi phu nhân bảo lấy ba vạn lượng sắm sính lễ hai mươi ba vạn lượng…”
“Phụ , mẫu nghĩ xem là ý gì?”
Giang Chính đến con “hai mươi ba vạn lượng” thì cũng kinh ngạc.
Ba vạn và hai mươi ba vạn cách biệt nhỏ. Dù Bùi phu nhân hồ đồ tính toán thì cũng thể nhầm lẫn như .
Ông vốn chẳng tiếc tiền, nhưng nếu quả thật như lời con gái thì đúng là xem thái độ của phủ hầu với Thẩm cô nương …
Bùi phu nhân thấy tình hình bất vội lên tiếng: “Vãn Kiều, việc đúng là do mẫu quyết định.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-30-mang-thai.html.]
“ Thẩm cô nương vốn là biểu của Thái hậu, nghĩ cưới phủ thì chi bằng tổ chức linh đình một chút để phủ hầu nở mày nở mặt.”
“Con cũng , những năm gần đây phủ hầu xuống dốc khiến đời chê . Con và mẫu ngoài xã giao cũng khinh thường.”
“Nay Ngôn nhi lập công, nếu nhân dịp khôi phục chút thanh thế cho phủ hầu, Thái hậu hài lòng thì cũng giúp ích nhiều cho con đường quan của Ngôn nhi. Vậy chẳng là nhất cử lưỡng tiện ?”
“Vả Thẩm cô nương cũng , sính lễ sẽ mang cả về phủ hầu, nộp quỹ công. là quỹ công khác với tài sản riêng của con.”
“ con là chính thê. Mai sinh con dòng chính thì cũng là trưởng t.ử của phủ hầu, mấy thứ đó chẳng đều thuộc về con ? Chỉ là lòng vòng một chút mà thôi.”
“Nếu con vì chuyện mà hòa ly thì xem như mẫu từng mở miệng, mẫu tuyệt đối ép buộc con .”
Giang Chính Bùi phu nhân trong lòng mới dễ chịu phần nào.
Dù đây là đầu tiên ông chuyện phủ hầu ba năm lụn bại nhưng với họ cũng chuyện .
Ông từng lo gả con gái nơi nhà cao cửa rộng sẽ xem thường, nhưng nếu phủ hầu quả thực suy tàn thì chẳng con gái càng xem trọng .
Nếu gì chuyện con dâu mới cưới trao quyền quản gia?
Nếu phủ hầu hưng thịnh trở ắt sẽ nhớ những điểm của con gái .
Giang Chính nghĩ thì khuyên nhủ: “Kiều Kiều, cô gia lập công, nếu chỉ lấy thể diện thì cũng chẳng gì to tát. Mẫu con cũng , rốt cục đều là một nhà.”
Bùi phu nhân Giang Chính rốt cuộc cũng thầm thở phào.
đúng lúc đó Tống Vãn lên tiếng: “Phụ thế chỉ vì rõ phận thực sự của Thẩm cô nương thôi.”
“Nàng chỉ là con gái của bạn cũ mà chính là thanh mai trúc mã của Bùi tướng quân, hai sớm yêu thương !”
“Nói cũng sợ phụ chê , từ khi con và Bùi tướng quân thành hôn đến giờ vẫn một viên phòng!”
“Khoan đến việc con , dù thì tướng quân cũng từng chính miệng với con rằng vì con chiếm lấy vị trí chính thê khiến thấy áy náy với Thẩm cô nương. Mai nếu nhận tước vị thì sẽ để con trai của Thẩm cô nương kế thừa, còn phần con của con thì tùy thuộc phận!”
“Đã như phụ còn cho là ư?”
Bùi phu nhân cũng con trai thế với Vãn Kiều, bà đang định già mồm đổ cho nàng bịa đặt vô cớ để hòa ly, dù thì cũng là suông chứng cớ.
Nào ngờ đúng lúc Tống Vãn tung một câu: “À, suýt quên kể với phụ – Thẩm cô nương … hiện nay m.a.n.g t.h.a.i !”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])