Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 28: Đổi trắng thay đen

Cập nhật lúc: 2026-02-15 15:48:44
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Chính đến hai chữ bình thê thì tâm trạng vui vẻ lập tức biến mất, bất giác nhíu mày .

Bình thê? Lại còn là phận cao quý Thái hậu ban hôn.

Việc hệ trọng thế Kiều Kiều hề cho bọn họ ?

Bùi phu nhân khẽ thở dài, bất đắc dĩ tiếp: “Ông bà thông gia cũng , thánh chỉ ban xuống, nhà nào dám kháng chỉ…”

“May mà cô nương Thẩm gia tự từng xuất giá, cũng là hiền lành an phận, dám đòi hỏi gì, chỉ mong một chốn dung là đủ.”

“Chúng chỉ nghĩ chuyện tới nước , chi bằng cho con bé một hư danh để sống yên trong phủ mà thôi. Nào ngờ Vãn Kiều tin lập tức ầm lên, nhất quyết chẳng chịu để cô nương Thẩm gia phủ, thậm chí còn lấy cái c.h.ế.t uy h.i.ế.p.”

“Ta cùng Thanh Ngôn lo lắng khuyên giải lâu nhưng đến giờ Vãn Kiều vẫn chịu . Mấy ngày … còn sai đập nát viện của và con gái .”

Bùi phu nhân đến đó như nghẹn lời, tỏ vẻ đau lòng đưa tay lên che mắt.

Giang Chính những lời đó thì vô cùng kinh hãi.

Tuy chuyện bình thê đúng là khó chấp nhận nhưng theo ông cũng hiểu tính con gái, nhiều lắm Vãn Kiều chỉ hờn dỗi mà thôi.

Suốt ba năm từ khi gả phủ hầu, trong thư Vãn Kiều gửi về lời lẽ chín chắn hơn nhiều, dọa sống dọa c.h.ế.t? Lại còn cho đập phá viện của chồng và em chồng?

Chuyện hợp lý chút nào.

“Phu nhân, việc … Kiều Kiều từng đề cập với chúng . con gái trái, nếu đúng là Thái hậu tứ hôn thì thể kháng chỉ, con bé đến nỗi hồ đồ như thế. Chẳng trong đó điều gì hiểu lầm chăng?”

Bùi phu nhân quan sát sắc mặt của Giang Chính, tỏ chân thành như thể đang trải lòng trút hết tâm sự: “Ông thông gia đúng. Ba năm qua, và Vãn Kiều thiết như ruột thịt. Có lẽ… khi cho Thẩm cô nương phủ chỉ là con mồ côi của bạn cũ, giờ sự tình thành thế nên con bé cho rằng cố ý đưa phòng con trai mới sinh lòng oán trách.”

thật Thẩm cô nương từng xuất giá một , giờ nào suy nghĩ gì, chỉ thấy con bé đáng thương nên đành lòng thôi.”

“Nếu thật sự tìm cho Thanh Ngôn, chọn một như ?”

xong tỏ vẻ hối hận thôi: “Thôi, cho cùng cũng vì suy tính chu mới nông nổi . Nếu , một đứa tính như Vãn Kiều đến nỗi đổi tính xa cách với .”

Giang Chính Bùi phu nhân nhất thời phản ứng thế nào.

Với họ việc xảy quá đột ngột.

Bùi Thanh Ngôn lúc cũng thức thời dậy, cúi hành lễ với Giang Chính: “Nhạc phụ, chuyện cũng thể chỉ trách mẫu của con. Con cũng ! Khi ở Mạc Bắc, con thấy Thẩm cô nương gặp nạn, tình cảnh gian nan nên mới động lòng cứu giúp đưa nàng hồi kinh.”

“Sau đó, mẫu cho nàng ở nhờ trong phủ, con chỉ xem nàng như quen từ nhỏ, chẳng để tâm nhiều.”

“Con và Vãn Kiều thành bỏ mặc nàng phòng gối chiếc suốt ba năm. Nay con trở về xảy chuyện thế nàng oán trách cũng là thường tình.”

“Xin nhạc phụ nhạc mẫu yên lòng, Vãn Kiều là chính thê của con. Từ nay về dù ai cửa thì con cũng xem nàng là hết, kính trọng yêu thương, quyết chẳng để nàng chịu thiệt chút nào!”

Giang Chính thấy Bùi phu nhân và Bùi Thanh Ngôn đều nhận hết sai lầm về , thái độ cũng chân thành thì nỗi lo về chuyện bình thê mới nảy sinh cũng dần tiêu tan.

Ông cũng nghi ngờ những gì bọn họ .

suốt ba năm qua, Vãn Kiều gửi thư về đều hết lời khen ngợi Bùi gia. Ngày họ chấp thuận hôn sự cũng vì con gái thật lòng yêu thương Bùi Thanh Ngôn.

Chẳng lẽ chỉ vì con gái quá để tâm cô gia nên mới thể chấp nhận sự thật?

Thôi thì bình thê dù vẫn kém hơn chính thê.

Huống hồ còn là một nữ nhân tái giá, nếu tình thế ép buộc, Bùi gia đời nào chịu nhận nhà?

Xem Bùi gia cũng bất đắc dĩ thôi.

Mà nay là ý chỉ của Thái hậu, việc coi như đinh đóng cột, chẳng thể xoay chuyển.

Ngoài chấp nhận, bọn họ cũng còn cách nào?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-28-doi-trang-thay-den.html.]

Con gái còn sống với cô gia cả đời, nếu vì việc mà nảy sinh rạn nứt, cùng chịu khổ vẫn chỉ là con .

Giang Chính suy nghĩ , chỉ khẽ thở dài: “Phu nhân và cô gia xin đừng tự trách. Đã là con gái của bạn cũ thì nỡ khoanh tay bỏ mặc? Nếu phủ hầu thực bạc tình bạc nghĩa như chúng mới càng lo cho Kiều Kiều hơn. Cô gia cũng chỉ lòng ngay thẳng, hành sự câu nệ mà thôi.”

Bùi phu nhân Giang Chính thì mừng thầm vì chuyện diễn theo ý bà , nhưng bà để lộ mặt mà còn rơi vài giọt nước mắt, đau lòng : “Dù chuyện cũng là tại . Thông gia thông cảm như thật khiến chúng càng thêm áy náy với Vãn Kiều.”

“Sau Bùi gia nhất định đối xử với con bé gấp đôi để bù đắp cho sai lầm .”

“Chỉ là mấy ngày qua trông con bé u sầu tiều tụy khiến đau lòng… Chúng cũng còn cách nào… Giờ đành mong ông bà thông gia khuyên giải con bé vài lời….”

“Nếu con bé vẫn còn tức giận thì dù phá nát cả phủ hầu cũng chẳng hề gì, chỉ mong con bé đừng tiếp tục khổ sở hại sức khỏe, nghĩ quẩn mà gì dại dột thôi…”

Giang Chính thấy thái độ Bùi phu nhân trong lòng cũng cảm động.

Quả nhiên Bùi phu nhân giống như Vãn Kiều kể trong thư, đối xử với con như con ruột.

“Kiều Kiều ở nhà vốn nuông chiều nên mới chuyện hồ đồ như . Mong cô gia, hầu gia và phu nhân chớ để bụng.”

“Sau và phu nhân sẽ khuyên bảo con bé đàng hoàng… sẽ để con bé hồ đồ thêm nữa.”

Bùi phu nhân thế thì ánh mắt khẽ lóe lên.

Giang Chính quả nhiên là kẻ thức thời.

Cũng đúng. Dù Giang gia lên kinh cũng vì nương tựa phủ hầu.

Chỉ cần nắm c.h.ặ.t gia chủ Giang gia, khiến ông về phía Bùi phủ, thì bà tin Giang Vãn Kiều thể trời đất gì.

“Thông gia thật khách sáo quá. Chúng cũng hiểu tâm trạng của Vãn Kiều.

Con bé chẳng qua quá để tâm đến Thanh Ngôn nên mới nghĩ quẩn mà thôi.

Chúng là bề so đo với con bé.”

“Thông gia khuyên bảo thì thôi cũng đừng trách mắng nghiêm khắc quá.”

“Vãn Kiều là đứa trẻ ngoan hiền, chúng cũng mong con bé sớm suy nghĩ thông suốt, trở như xưa, cả nhà hòa thuận, vui vẻ sống thật .”

Giang Chính Bùi phu nhân thì rốt cuộc cũng lộ vẻ tươi .

Tuy việc vốn chẳng ho gì nhưng trong nam nhân tam thê tứ cũng là chuyện thường, chỉ cần Bùi gia đối xử với con là đủ .

ông kịp lên tiếng thì một giọng trong trẻo vang lên ngoài cửa:

“Mẫu trở như xưa là thế nào?

“Là lúc tình nguyện để các mưu tính đồ cưới của ? Hay là khi khép nép cúi đầu lấy lòng từng trong phủ hầu, lấy lòng Bùi tướng quân, còn Bùi tướng quân khinh miệt , xem chẳng gì?”

“Nếu là như thế thì xin mẫu đừng nên trông đợi nữa.”

Mọi cùng sang thấy Tống Vãn dẫn theo Hồng Thường và Lục La bước chính đường.

Liễu thị thấy con gái rốt cuộc mới lộ vẻ tươi đầu tiên từ khi bước Bùi phủ.

… Con … là ý gì?

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...