Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 17: Vội Vã Xét Nhà

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:07:30
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi phu nhân đang vui vẻ, xong mấy câu của Tống Vãn lập tức đờ .

Giang Vãn Kiều ý gì?

rõ quỹ công bao nhiêu, ngày hôm nay e rằng chẳng còn dư bao nhiêu, chi lẻ cũng đủ.

Nàng nhận việc , tất nhiên tự giác bỏ thêm mới .

vốn tưởng nàng hiểu ý .

Sao giờ

Bùi phu nhân cố giữ bình tĩnh, dò xét Tống Vãn: “Vãn Kiều, mấy cửa hàng và thôn trang là sản nghiệp tổ tiên của phủ hầu thể đem sính lễ… Huống chi nếu vàng bạc, trang sức, chỉ mỗi bộ áo cưới và mấy món đồ đặt mua hôm nay thì sính lễ coi … Con thể nghĩ… một cách khác ?”

Tống Vãn tỏ vẻ hoang mang: “Cách khác?”

Nàng giả vờ đắn đo suy nghĩ mắt bỗng sáng lên: “Mẫu , con dâu nghĩ !”

Bùi phu nhân thầm thả lỏng, bà tin Giang Vãn Kiều đến nỗi ngu ngốc như nhưng bề ngoài giả vờ gì: “Ồ? Vậy con thử xem.”

Tống Vãn gật đầu, nghiêm túc : “Mẫu đúng, vàng bạc trang sức thể thiếu, nếu sẽ thiên hạ chê . Sản nghiệp tổ tiên của phủ hầu đúng là thể động đến. Cũng may là chúng mới đặt mua xong, mấy cửa hàng chắc kịp chế tác, bây giờ trả , đổi lấy thứ kém hơn cũng còn kịp. Đến lúc phủ bằng vải đỏ thì ai . Tiết kiệm ít bạc sẽ sắm thêm trang sức vàng bạc qua mã nhưng rỗng ruột, cũng cần chế tác cầu kỳ, như xem như vẫn giữ thể diện.”

“Còn về cửa hàng, thôn trang thì chỉ cần với bên ngoài là cho, ai , con nghĩ rằng Thẩm cô nương cũng chẳng bận tâm. Mẫu thấy ?”

Bùi phu nhân lập tức sầm mặt. Bà thấy thế nào ư? Bà thấy thật nực !

Rõ ràng chính bà mới đích đặt hàng, còn ngay mặt Phương phu nhân, giờ mới lưng trả hàng, mặt mũi bà để ?

Không lưng Phương gia sẽ còn mỉa mai châm chọc thế nào nữa!

“Hồ đồ! Phủ hầu thể giữ lời ! Bị ngoài , thiên hạ sẽ phủ hầu thế nào?”

Tống Vãn Bùi phu nhân quở trách liền tỏ vẻ tủi : “Con dâu cũng còn cách nào khác… Mẫu cũng bột khó gột nên hồ.”

Bùi phu nhân nhất thời nghẹn lời, bà cũng thể thẳng thừng kêu con dâu lấy tài sản của .

Chuyện thế chỉ thể là nàng chủ động giống như ba năm qua, nếu khó tránh chê trách.

Chẳng Giang Vãn Kiều xưa nay giỏi chuyện ?

Chỉ cần bà và Nguyệt Nhi xa gần thiếu thứ gì thì nàng liền nhanh ch.óng đưa đến, vì giữ thể diện cho họ còn chỉ đem cho họ “xem thử”, cần để tâm….

Sao lúc quan trọng thế hành xử cứng nhắc như ?

nhớ Giang Vãn Kiều mấy ngày loạn, khi tự sát cứu sống tuy chấp nhận việc Gia Hòa gả Bùi phủ nhưng ắt hẳn trong lòng vẫn vui vẻ gì.

Cho nên chịu bỏ tiền?

Bởi thế mới để một nha nho nhỏ lo liệu chuyện, hôm nay cố ý đưa bà theo còn thì chẳng thèm động tay?

Bùi phu nhân càng nghĩ càng cảm thấy hợp lý, đành tạm nén bất mãn trong lòng.

“Thôi , giờ đến ngày thành hôn vẫn còn thời gian, cần vội, chúng từ từ suy nghĩ sẽ cách thôi…”

Thanh Ngôn đến giờ vẫn viên phòng với Giang Vãn Kiều. Nàng vui nên nhân chuyện lên mặt cũng đúng. Xem chuyện , để Thanh Ngôn đích mặt dỗ dành nàng mới .

Bùi phu nhân đang mải nghĩ thì xe ngựa bất ngờ chấn động dữ dội, khiến bà suýt ngã nhào về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-17-voi-va-xet-nha.html.]

“Chuyện gì ?” Bùi phu nhân đang phiền muộn, lấy thăng bằng tức giận quát.

Xe ngựa lúc dừng hẳn, đ.á.n.h xe bên ngoài Bùi phu nhân hỏi thì hốt hoảng trả lời: “Phu… phu nhân… phía cản đường.”

Bùi phu nhân giọng ấp úng đó thì càng kiên nhẫn, chẳng kịp nghĩ ngợi sai nha vén rèm lên : “Nhà nào, với họ một tiếng, để chúng …”

khi rèm xe vén lên, giọng của bà liền nghẹn trong cổ.

Phía cỗ xe xa hoa của Bùi phủ là một đội thiết kỵ mặc áo giáp đen trăm , ai nấy đằng đằng sát khí.

Người cầm đầu dáng cao lớn, thẳng lưng ngựa, đeo tấm mặt quỷ dữ tợn, dù giữa trưa vẫn tỏa khí tức lạnh lẽo.

Dù Bùi phu nhân hiểu nhiều nhưng là nhà của quan viên, bà lập tức đoán phận mặt.

Nhiếp Chính Vương – Quân Cửu Thần.

Con đường họ đang vốn khá hẹp nên xe ngựa của họ… chắn ngang lối của đám .

“Hắc Giáp Vệ việc! Còn mau tránh !”

Một nam t.ử thô lỗ thấy cỗ xe mặt im tránh thì thúc ngựa lên quát to.

Bùi phu nhân đối phương sát khí đầy dọa đến giật thót , nhất thời thốt nên lời.

Người nhíu mày, định quát nạt nữa thì một nam t.ử áo trắng xuất hiện lưng .

Người đó bề ngoài lạnh lùng cứng rắn như đám Hắc Giáp Vệ lưng mà dung mạo tuấn tú hơn , mặt mày trắng trẻo, đôi mắt đào hoa lấp lánh.

Hắn cao giọng: “Hoắc Đô, vô lễ!”

Sau đó về phía xe ngựa, khẽ phe phẩy quạt lông, nhã nhặn hành lễ: “Hắc Giáp Vệ đang gấp rút xét nhà, thể phiền phu nhân và tiểu thư nhường đường chăng?”

Tống Vãn thoáng vị công t.ử áo trắng “phong độ vô song” mặt, phản ứng đầu tiên là… thấy lạnh ?

Tất nhiên khi nàng đang dùng phận Giang Vãn Kiều thì dám hỏi câu .

Nàng liếc sang Bùi phu nhân – đến hai chữ “xét nhà” thì mặt mày tái mét – thầm nghĩ: là chỉ giỏi bắt nạt nhà.

giờ nàng vẫn còn là của Bùi gia nên cũng vô cớ chuốc thêm phiền toái, đành gượng lễ độ với công t.ử áo trắng , : “Đáng lẽ như ! công t.ử điều rõ, chỗ rẽ gần nhất phía chúng chừng hai trăm thước, cỗ xe cồng kềnh khó đầu. Nếu cố huy động sức lùi xe về phía , e rằng mất ít thời gian… chuyện đúng là khó xử.”

“Hay là công t.ử cứ quyết định , chúng nhất định dốc sức phối hợp!”

Không nàng giành đường với Hắc Giáp Vệ. Nàng từng “tiếng ” về Hắc Giáp Vệ ở kinh thành, dại gì lấy trứng chọi đá chỉ vì chuyện nhỏ nhặt .

đám hình như đang vội, nếu nàng rõ tình thế, lỡ chậm trễ đại sự của họ thì hậu quả còn phiền toái hơn nhiều.

nàng cũng gì về tính tình của vị Nhiếp Chính Vương . Nàng tuyệt đối dám mở miệng bảo Hắc Giáp Vệ nhường đường cho .

Cho nên biện pháp thỏa đáng nhất chính là để cho bọn họ tự quyết định. Như thì dù kết quả thế nào cũng chẳng thể trách nàng và Bùi phủ .

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...