Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 109: Đến phủ Hoài Vương

Cập nhật lúc: 2026-03-30 22:39:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , khi dùng điểm tâm với Giang Chính và Liễu thị, Tống Vãn dẫn Hồng Thường khỏi nhà. Xe ngựa chầm chậm lăn bánh đường, nhưng Tống Vãn bình thản . Đây là đầu tiên khi sống nàng trực tiếp đối mặt với Vân Tranh và Hoài Vương.

Dù trong lòng oán hận nhưng nàng cũng với thế lực ngày càng lớn mạnh của phủ Hoài Vương và phận hiện giờ, nàng tạm thời thể gì bọn họ. Nghĩ đúng là... uất ức.

Nàng đành tự an ủi nhẫn nại, chờ tướng phủ hồi phục vững trong triều nữa, chờ nàng kể chuyện với phụ . Và còn thể lôi kéo cả Quân Cửu Thần cùng đối phó với phủ Hoài Vương. Dù , theo tình hình triều chính hiện giờ, phe Hoài Vương cũng là trở ngại lớn ngăn cản tân đế nắm quyền, họ xem như cùng mục đích.

Xe ngựa nhanh ch.óng đến phủ Hoài Vương. Sau khi Hồng Thường trình thiệp mời của phủ Hoài Vương thì Tống Vãn hầu trong phủ mời chính đường. Một thị nữ cúi đầu bước , lễ phép dâng , đúng mực tránh sang một bên, hành động, cử chỉ đều thể hiện quy củ nghiêm ngặt của một phủ hoàng quốc thích.

Không lâu Hoài Vương xuất hiện mắt Tống Vãn. Ông sải bước chính đường, sắc mặt tươi hòa nhã: "Đây chắc là Giang cô nương? Bổn vương Giang cô nương giỏi y thuật, ngờ hôm nay gặp mặt mới còn trẻ như . là tuổi trẻ tài cao."

Tống Vãn thấy nụ mặt Hoài Vương khiến nàng lạnh toát cả . Nàng dậy, giấu cảm xúc trong mắt, cúi hành lễ với Hoài vương: "Dân nữ Giang Vãn Kiều, xin mắt Hoài vương. Chỉ là chút tài mọn dám nhận lời khen của Hoài Vương."

Vân Kiêu thấy , vội hiệu cho nàng dậy: "Giang cô nương quá khiêm tốn . Y thuật bác đại uyên thâm liên quan đến dân sinh, thể là tài mọn. Hiện giờ, vết thương con còn nhờ Giang cô nương quan tâm."

Tống Vãn chỉ thể ngoan ngoãn gật đầu: "Đó là chuyện đương nhiên. Thế t.ử thương ở , tình hình khẩn cấp ?"

Hoài Vương thì thở dài: "Giang cô nương ở kinh thành, chắc cũng chuyện con một tháng vì hổ thẹn trong lòng mà tự đ.â.m cửa tướng phủ, hôn mê ngay tại chỗ. Mặc dù khi thái y chữa trị, vết thương còn đáng ngại nhưng gần đây nó lời khuyên của bổn vương, nhất quyết đích dẫn Vũ Lâm Vệ ngoài nhiệm vụ, vết thương rách , cứ tái tái khiến yên tâm, nên mới mời Giang cô nương đến xem thử."

Tống Vãn vẫn giữ nụ đúng mực: "Thì , thế t.ử hiện giờ đang ở , để dân nữ khám bệnh cho ngài luôn."

Vân Kiêu cũng gật đầu: "Được, bổn vương sẽ đích dẫn Giang cô nương ."

Sau đó, ông dẫn Tống Vãn về phía nội viện của phủ Hoài Vương. Tống Vãn nhận thấy rõ ràng Hoài Vương nàng khá chậm, nàng đợi lâu thì thấy Hoài vương lên tiếng, giống như chỉ vô tình hỏi thăm: "Nghe Giang cô nương gần đây đang chữa bệnh mắt cho lão phu nhân tướng phủ, hiệu quả ?"

Tống Vãn rũ mắt xuống, đáp: "Đã đỡ hơn nhiều , lẽ chỉ một tháng nữa là thể thấy như thường."

Hoài Vương vẻ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì bổn vương yên tâm . Nói thì phủ Hoài Vương chúng và tướng phủ cũng từng là nhà, tiếc là bây giờ... Thôi, nữa. Đều do phận trêu ngươi."

Tống Vãn thấy giọng điệu đầy tiếc nuối của Hoài vương thì tiếp lời, chỉ im lặng theo đằng ông .

Giọng của Hoài Vương vang lên bên tai nàng. " , Giang cô nương , bệ hạ hiện giờ giao việc sắp xếp quân Mạc Bắc cho Tống tướng ? Hiện giờ quốc khố trống rỗng, Tống tướng chắc hẳn cũng khó xử. Nghe gia sản của Giang cô nương nhỏ, gần đây đến tướng phủ, Tống tướng nhắc đến chuyện với Giang cô nương ?"

Tống Vãn Hoài vương cuối cùng cũng khẳng định hôm nay Hoài vương mời nàng đến đây vì chuyện của phụ : "Tất nhiên là ."

Hoài Vương nàng xác nhận thì bước chân bất giác chậm một chút: "Ồ? Vậy Giang cô nương đồng ý với Tống tướng ?"

Tống Vãn trực tiếp trả lời câu hỏi của Hoài vương: "Không vương gia hỏi ý gì?"

Giọng ôn hòa của Hoài Vương nhẹ nhàng rót tai: "Không giấu gì Giang cô nương, bổn vương gần đây cũng đang quyên góp ngân lượng cho những dân ảnh hưởng bởi trận động đất ở phía Nam..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-109-den-phu-hoai-vuong.html.]

"Bổn vương và tướng phủ vốn từng quan hệ thông gia, nếu tướng phủ ngỏ lời với Giang cô nương thì bổn vương nên chen . công tư cũng phân minh, bổn vương những báo cáo về tình hình thiên tai của công bộ thật đành lòng, cũng bận tâm nhiều nữa."

"Nếu Giang cô nương bằng lòng giúp bổn vương giải quyết chuyện , những điều kiện mà khác hứa với cô, bổn vương... cũng thể ..."

Tống Vãn thấy sắc mặt của Hoài Vương, chỉ cảm thấy bước chân nặng hơn một chút. Hoài Vương rõ ràng cướp của phụ , còn năng đường hoàng như . Trước đây những khi nàng thấy ông cũng là một như thế ?

Hơn nữa... nhớ ông và Tống Nhan từng lén lút gặp thì trong lòng nàng sinh lòng cảnh giác. Hoài Vương chuyện nàng và phụ bàn bạc, rốt cuộc là tự suy đoán là... ẩn tình khác?

Nàng lẽ quá đa nghi, chuyện nàng thường xuyên đến tướng phủ là bí mật, Hoài vương cũng thể đoán . Tam là con gái của tướng phủ, cùng vinh cùng nhục với tướng phủ, lý do gì giúp ngoài đối phó với phụ . mũi tên xuyên tim của Vân Tranh năm đó khiến Tống Vãn còn dám tin tưởng bất kỳ ai ngoài phụ nữa.

Tống Vãn mãi chìm trong suy nghĩ, Hoài Vương phía thấy câu trả lời thì chợt dừng bước, nàng: "Giang tiểu thư trả lời, chẳng lẽ đồng ý với Tống tướng ?"

Tống Vãn cũng dừng , đón lấy ánh mắt Hoài Vương, khẳng định: " ! Tuy dân nữ cũng giúp đỡ dân chúng ảnh hưởng bởi động đất nhưng dù năng lực của Giang gia cũng hạn. Chuyện , e rằng Giang gia chỉ lòng mà sức."

Hoài Vương vẫn tươi , nhưng ý chạm đến đáy mắt: "Giang cô nương thật sự suy nghĩ ? Tướng phủ giờ như chiều tà xế bóng, những gì bổn vương thể mang cho Giang gia, nhất định sẽ nhiều hơn Tướng phủ nhiều. Dù ngày mai quân Mạc Bắc mới đến kinh thành, Tống tướng cũng báo cáo chuyện lên triều đình, chuyện vẫn còn xoay chuyển . Đây là chuyện liên quan đến tương lai của Giang gia, Giang cô nương cần suy nghĩ thật kỹ..."

Tống Vãn vẫn thẳng mắt Hoài Vương, : "Dân nữ hiểu ý của Hoài vương, nhưng vương gia lên tiếng trễ . Tuy dân nữ xuất thấp hèn nhưng cũng đạo lý ‘ giữ chữ tín thì thể vững '. Đặc biệt giới thương nhân của chúng , chữ 'tín' là nền tảng lập . Dân nữ hứa với Tống tướng, thì thể d.a.o động nữa. Xin Vương gia thứ ."

Vân Kiêu nhận sự kiên quyết trong câu trả lời của Tống Vãn thì bật : "Hay, cho câu ' giữ chữ tín thì thể vững'. Lệnh tôn dạy Giang cô nương , thật khiến bổn vương hổ thẹn. Nếu Giang cô nương , bổn vương cũng tiện ép buộc.”

“Bổn vương chợt nhớ còn chút việc gấp, cùng Giang cô nương . Vinh quản gia, ngươi hãy bổn vương dẫn Giang cô nương chữa bệnh cho thế t.ử."

Vinh quản gia trung niên bên cạnh Hoài Vương lập tức đáp "Vâng", bước tới: "Giang cô nương, mời." Tống Vãn cúi hành lễ với Hoài Vương, theo quản gia rời .

Hoài Vương theo bóng lưng Tống Vãn, ý mặt biến mất. Ông chắp tay lưng khẽ nheo mắt.

Một gia tộc thương nhân đang tìm kiếm sự che chở, chỉ tầm sẽ hiểu sự lợi hại giữa việc theo ông và bám tướng phủ. Giang thị từ chối dứt khoát như , xem ... chuyện chỉ Tống Dịch. Theo lời của Tống Nhan, đầu tiên Tống Vãn đến tướng phủ Quân Cửu Thần đưa . Vậy Quân Cửu Thần... nâng đỡ Tống Dịch ư?

Ông quan tâm Tống Dịch giải quyết chuyện của quân Mạc Bắc . Dù tiên đế c.h.ế.t, trong triều ai còn chịu theo Tống Dịch nữa nhưng nếu Quân Cửu Thần chọn Tống Dịch thì tình hình khác.

May mà đến thời hạn quân Mạc Bắc kinh, Quân Cửu Thần cố tình tung hỏa mù tuyên bố nếu Tống Dịch xong việc thì thủ lăng. Ông thể lợi dụng hình phạt để phá tan kế hoạch của bọn họ. Dù lúc là thời điểm quan trọng nên ông thể động đến Tống Dịch nhưng ép một hộ thương nhân nhỏ bé cúi đầu thì quá đơn giản...

Hoài Vương nghĩ khẽ nhếch môi, lưng ngược .

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...