Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù - Chương 148: Ly Hôn Thành Công

Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:43:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bố, bây giờ con lên huyện đây.”

Chu Đức Quý xua xua tay: “Đi ! Về sớm một chút!”

...

Còn ở thôn Đào Hoa, vì chuyện mượn tiền, ít gia đình nổ đại chiến.

Lý Mai Hoa chồng cho Chu Đức Quý mượn 2000 tệ, vội vã chạy về nhà.

Vừa về đến nhà, bà thấy Chu Đức Hỉ ghế hút t.h.u.ố.c, mặt mày ủ rũ.

Trái tim Lý Mai Hoa lập tức chìm xuống đáy vực, nhưng vẫn ôm một tia hy vọng.

“Ông lão, ông cho Chu Đức Quý mượn 2000 tệ ?”

Chu Đức Hỉ thấy tiếng liền sang, thấy là Lý Mai Hoa, hoảng.

“Hôm nay Đức Quý Vệ Quân và Vệ Hồng dùng xe kéo đẩy tới, Vệ Quốc phạm tội công an bắt . Nhà bọn họ già thì già, liệt thì liệt, nhỏ thì nhỏ, đành lòng, liền cho nó mượn 2000 tệ...”

Nga

đù má thằng khốn nạn nhà ông!”

Lý Mai Hoa gầm lên một tiếng, cầm lấy chổi lông gà đ.á.n.h xuống Chu Đức Hỉ.

“Đồ quỷ đoản mệnh, đó là 2000 tệ đấy! Tròn 2000 tệ! Ông mà cứ thế cho mượn ?”

“Trong nhà ông núi vàng núi bạc, mà ông dám cho mượn nhiều như ngoài?”

“Đầu ông úng nước ? Thằng khốn nạn, đ.á.n.h c.h.ế.t ông!”

Chu Đức Hỉ Lý Mai Hoa đ.á.n.h cho ôm đầu chạy trối c.h.ế.t.

“Bà già đừng đ.á.n.h nữa! sai ! sai còn ?”

Lý Mai Hoa tay càng tàn nhẫn hơn, đuổi Chu Đức Hỉ chạy khắp sân, cho đến khi đ.á.n.h mệt , bà mới vứt chổi lông gà .

Vứt chổi lông gà , bà liền lên, mắng Chu Đức Hỉ.

Chu Đức Hỉ cũng sai , cẩn thận nhận .

“Bà già, . Lúc đó nên bàn bạc với bà , nên tự ý quyết định.”

lúc đó Chu Đức Quý xe kéo, liều mạng đ.ấ.m hai chân , Vệ Hồng và Vệ Quân còn quỳ xuống dập đầu với . Tình cảnh lúc đó mà cũng thấy khó chịu.”

“Haizz, cũng hết cách, tiền cứ thế cho mượn ngoài . thật sự hối hận c.h.ế.t !”

“Là của , bà đ.á.n.h nữa ! Lần nhất định trốn nữa.”

Lý Mai Hoa hung hăng đ.ấ.m n.g.ự.c Chu Đức Hỉ, mắng: “Người giả vờ đáng thương là ông thật sự thương hại bọn họ? Trong nhà Chu Đức Quý còn ít tiền tiết kiệm! Ông tiền ?”

“Đù má Chu Đức Quý, đúng là một kẻ tiểu nhân nham hiểm độc ác! Dùng cái cách hèn hạ ép ông cho mượn tiền!”

Lý Mai Hoa một mặt hận Chu Đức Hỉ lòng quá mềm, quá lương thiện; mặt khác cũng hận Chu Đức Quý quá hèn hạ, giả vờ đáng thương để lấy sự đồng tình.

Đồng thời tràn đầy tò mò về Chu Vệ Quốc: “Vệ Quốc rốt cuộc chuyện gì, mà công an bắt?”

“Ai mà ? Chu Đức Quý .” Chu Đức Hỉ cũng hận luôn em họ của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-148-ly-hon-thanh-cong.html.]

“Hừ, thể khiến Chiêu Đệ lấy chuyện đe dọa, chứng tỏ chuyện nhỏ gì! Lỡ Vệ Quốc thật sự vì chuyện mà mất việc, tiền bọn họ lấy gì mà trả?”

Chu Đức Hỉ toát mồ hôi lạnh, đúng , nếu Chu Vệ Quốc thật sự , chắc chắn sẽ đơn vị đuổi việc, thì tiền thật sự lấy !

Chu Đức Hỉ lắp bắp: “Vậy, chắc đến mức đó chứ? Vệ Quốc dù cũng là nhân viên nhà nước, đơn vị chắc sẽ tùy tiện đuổi việc nó ?”

“Ai mà ? Lỡ phạm chuyện lớn thì ?”

Lý Mai Hoa trợn trắng mắt: “Bây giờ quan trọng nhất là rõ Chu Vệ Quốc rốt cuộc phạm gì! Chuyện e là hỏi Tam Cường!”

Lý Mai Hoa cũng mắng nữa, lồm cồm bò dậy.

Chuyện hôm nay rõ, bà ngủ cũng yên giấc.

Giống như bà , những phản cảm với cách giả vờ đáng thương lấy sự đồng tình để mượn tiền của Chu Đức Quý nhiều, đều lo lắng tiền lấy , đều rõ Chu Vệ Quốc rốt cuộc chuyện gì.

Mọi đều nhất trí nghĩ đến việc tìm Chu Tam Cường, hỏi rõ xem Chu Vệ Quốc rốt cuộc xảy chuyện gì.

đáng tiếc là Chu Tam Cường trong làng, thôn Phong Đường .

Vì tối nào cũng về thôn Đào Hoa, đành kiên nhẫn đợi về làng.

...

Tống Chiêu Đệ lấy tiền, cũng ký giấy biên nhận với Chu Vệ Quốc, Chu Vệ Quốc liền thả .

Sau đó, bọn họ đến Cục Dân chính thủ tục ly hôn.

Mọi chuyện suôn sẻ đến khó tin.

Tống Chiêu Đệ còn một khoảnh khắc ngẩn ngơ, khi trọng sinh, lăn lộn lâu như , cuối cùng cũng ly hôn thành công với tra nam!

Cô ngẩng đầu lên, bầu trời xanh đến thế, những đám mây trắng đến thế, làn gió nhẹ nhàng đến thế, thứ đều tươi .

giải thoát , từ nay về còn bất kỳ dính líu gì với Chu Vệ Quốc nữa.

trọng sinh theo đúng nghĩa đen, gì thì , chỉ sống vì chính !

“Ly hôn với , cô vui đến thế ?”

Chu Vệ Quốc âm trầm Tống Chiêu Đệ, ánh mắt đó như những lưỡi d.a.o sắc bén, hận thể băm vằm Tống Chiêu Đệ thành trăm mảnh.

Tống Chiêu Đệ tươi như hoa: “ đương nhiên là vui ! Chu Vệ Quốc, cuối cùng cũng thoát khỏi , thoát khỏi nhà họ Chu !”

“Thoát khỏi? Chẳng lẽ chúng tồi tệ đến thế ?”

“Đương nhiên ! Nhà họ Chu các cứ như con đ*a bám hút m.á.u, tiền kiếm đều tay nhà các , trong tay một đồng nào. Không các , tiền kiếm thuộc về . Chẳng lẽ nên vui ?”

“Cô...” Chu Vệ Quốc phản bác, phát hiện nên mở miệng thế nào.

“Chu Vệ Quốc, cảnh cáo , khi ly hôn chúng đường ai nấy . Từ nay về đường lớn của , cầu độc mộc của , hai nước sông phạm nước giếng, vĩnh viễn liên quan!”

“Hy vọng cô !”

Chu Vệ Quốc hừ lạnh, khi ly hôn sẽ tìm một phụ nữ gia đình quyền thế để kết hôn, sự hậu thuẫn của bố vợ, tin rằng sẽ nhanh ch.óng thăng quan tiến chức, quan lớn!

 

 

Loading...