Họ đuổi theo một lúc, Tống Chiêu Đệ sớm biến mất tăm.
“Làm bây giờ?” Chu Vệ Quân sốt ruột hỏi.
“Đợi thôi!”
Chu Vệ Hồng thở dài một tiếng, dù thì mỗi Tống Chiêu Đệ giao xong thịt lợn, đều sẽ lái xe máy cày về thôn.
Họ đợi ở đầu làng, chắc chắn thể đợi cô.
Tuy nhiên , họ tính sai.
Hai ở đầu làng đợi mãi đợi mãi, nửa tiếng trôi qua, Tống Chiêu Đệ xuất hiện.
Một tiếng trôi qua, Tống Chiêu Đệ vẫn xuất hiện.
“Tống Chiêu Đệ rốt cuộc ?”
Chu Vệ Hồng cũng sốt ruột: “Anh hai, chúng lên huyện tìm xem .”
“Lên huyện tìm ở ?”
Chu Vệ Hồng ngớ , đúng , Tống Chiêu Đệ sẽ ở ?
Chỗ dừng chân của cô huyện ở ?
Hàng của cô giao đến ?
Họ gì cả.
Hai , cuối cùng quyết định về nhà tính .
…
“Cái gì? Tống Chiêu Đệ ngoài giao hàng, về ?” La Tế Muội thấy lời , cả đều ngây , tiếp đó nổi trận lôi đình.
“Tống Chiêu Đệ cô giỏi lắm! Con tiện nhân hổ! Chắc chắn là thằng đàn ông hoang dã nào bên ngoài , nên mới ngay cả nhà cũng thèm về!”
“Con phò thối tha kiếp! Nghìn thằng cưỡi vạn thằng…”
“Thôi !” Chu Vệ Quân quát lớn một tiếng, “Mẹ, c.h.ử.i c.h.ử.i c.h.ử.i, c.h.ử.i thì ích gì? Bây giờ quan trọng nhất là tìm Tống Chiêu Đệ!”
La Tế Muội ngậm miệng , vẫn còn chút phục, lầm bầm : “Làm cô sẽ ở ?”
Đột nhiên, bà nghĩ : “Các hỏi Chu Tam Cường ?”
Lúc Chu Vệ Quân mới phản ứng : “Ây da! Người khác , nhưng Chu Tam Cường chắc chắn !”
Hắn và Chu Vệ Hồng đạp xe đạp, vội vã chạy tìm Chu Tam Cường.
May mà Chu Tam Cường về nhà, lúc tắm xong, đang định lên giường ngủ.
Nghe em nhà họ Chu đến tìm Chiêu Đệ, còn thấy kỳ lạ.
“Các tìm Chiêu Đệ? Tìm cô gì?”
Chu Vệ Quân vội vàng hỏi: “Cô về nhà ? Có đang ở nhà thằng đàn ông hoang dã nào ?”
Sắc mặt Chu Tam Cường lập tức lạnh : “Chu Vệ Quân, Chiêu Đệ trong sạch, hề qua với bất kỳ đàn ông nào khác! Cậu đừng vu khống cô !”
“ vu khống cô chỗ nào? Cô là một phụ nữ chồng, đêm hôm khuya khoắt về nhà, ở nhà thằng đàn ông hoang dã thì ở ?”
“Cái miệng ăn cho sạch sẽ một chút!”
Chu Tam Cường nổi giận: “Chiêu Đệ thuê nhà huyện, là cô tự bỏ tiền thuê!”
Nga
“Nhổ ! Nói lắm là tự bỏ tiền thuê nhà, thực chất chính là ở nhà thằng đàn ông hoang dã!”
“Đánh rắm mày!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-140.html.]
Chu Tam Cường bốc hỏa, vung một đ.ấ.m nện thẳng tới.
Chu Vệ Quân để ý, ăn trọn một đ.ấ.m chắc nịch, đầu ngoẹo sang một bên, m.á.u mũi xịt , còn lùi mấy bước.
“Áo!”
Chu Vệ Quân nổi trận lôi đình: “Chu Tam Cường, thằng khốn nạn nhà mày dám đ.á.n.h tao!”
“Ông đây đ.á.n.h chính là thằng khốn nạn nhà mày đấy! Cho mày ăn xà lơ!”
Chu Tam Cường giơ nắm đ.ấ.m xông lên, tay hề nương tình.
Chu Vệ Quân tuy cao to vạm vỡ, nhưng sức lực bằng Chu Tam Cường quanh năm việc đồng áng, trong chốc lát, mà Chu Tam Cường đè đ.á.n.h.
Chu Vệ Hồng một bên sốt ruột hét lên: “Đừng đ.á.n.h nữa! Đừng đ.á.n.h nữa!”
Động tĩnh bên thu hút dân làng xung quanh, em của Chu Tam Cường thấy Chu Tam Cường đ.á.n.h với , hai lời liền xông lên giúp đỡ .
Trong chốc lát, Chu Vệ Quân đè đ.á.n.h, đ.á.n.h cho kêu la oai oái t.h.ả.m thiết.
Chu Vệ Hồng sợ hãi, òa lên.
“Đừng đ.á.n.h nữa! Đánh nữa là trai đ.á.n.h c.h.ế.t mất!”
“Đừng đ.á.n.h nữa!”
May mà những xem náo nhiệt cũng sợ xảy chuyện, vội vàng kéo những đang đ.á.n.h .
“Vệ Quân, Tam Cường, các đang cái gì ! Có chuyện gì thể đàng hoàng, cứ đ.á.n.h .”
“ , đều là em trong nhà, đừng đ.á.n.h nữa.”
“Đánh chuyện thật thì phiền phức đấy!”
Chu Tam Cường mấy em họ kéo , ánh mắt hung tợn trừng Chu Vệ Quân, mang dáng vẻ vẫn xông lên đ.á.n.h .
Chu Vệ Quân mấy em Chu Tam Cường đ.á.n.h cho sợ , lúc gì còn chút dáng vẻ hung hăng nào, rụt cổ , trốn lưng những khác.
“Chuyện gì thế ?”
Chu Đức Hỉ đen mặt tới, ông cởi quần áo chuẩn ngủ , kết quả dân làng chạy tới báo cho ông , Chu Vệ Quân và Chu Tam Cường đ.á.n.h .
Đêm hôm khuya khoắt ngủ đàng hoàng còn chạy đ.á.n.h , cơn giận của Chu Đức Hỉ bốc lên ngùn ngụt, khoác áo liền .
“Chú Đức Hỉ, cuối cùng chú cũng đến !”
Chu Vệ Hồng thấy Chu Đức Hỉ đến, như thấy cọng rơm cứu mạng, túm lấy tay áo Chu Đức Hỉ hu hu.
“Mấy em Chu Tam Cường ức h.i.ế.p , đ.á.n.h hai cháu! Chú xem, hai cháu bọn họ đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập !”
Chu Vệ Hồng kéo Chu Vệ Quân qua, để mặt .
Bộ dạng của Chu Vệ Quân quả thực thê t.h.ả.m, mặt mũi bầm dập, mũi còn chảy m.á.u, mắt thâm đen, tóc tai bù xù, quần áo xé rách bươm.
Chu Đức Hỉ bất ngờ.
Ông sang Chu Tam Cường, Chu Tam Cường thương, chỉ là quần áo lúc đ.á.n.h kéo rách, tóc tai cũng rối bời.
Chu Đức Hỉ quát: “Tại đ.á.n.h ?”
Chu Vệ Hồng nghẹn ngào : “Hu hu hu, cháu và Vệ Quân đến tìm Chu Tam Cường hỏi chuyện, ai ngờ Chu Tam Cường hai lời liền đ.á.n.h hai cháu! Chú Đức Hỉ, chú chủ cho cháu a!”
Thấy Chu Vệ Hồng đẩy hết trách nhiệm lên , Chu Tam Cường cũng nổi cáu.
“Chú Đức Hỉ, nếu Chu Vệ Quân hươu vượn, cháu đ.á.n.h ? Thằng khốn cái miệng quá tiện!”
“Anh hai cháu cũng gì , là tự quá nóng nảy, tí là đ.á.n.h ! Anh...”