Trùng Sinh Chạy Nạn: Đoạn Tuyệt Thân Tình Ta Chỉ Bảo Vệ Phu Nhi - Chương 94: Mưa tạnh

Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:06:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Thẩm An Niên bắt dừng việc đào động, liền tiếp quản công việc bổ củi. Thấy đều ủ rũ, thường xuyên màn mưa bên ngoài với vẻ lo lắng.

 

Suy nghĩ một lát, liền lấy từ trong gian mấy cuốn sách tranh lúc , thu hút sự chú ý của họ sang hướng khác.

 

Những cuốn sách tranh xuất hiện, Thẩm An Niên quả thực đạt mục đích. Sự chú ý của mấy bọn họ đều dồn hết những cuốn sách tranh tinh mỹ , còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện lũ lụt nữa.

 

Hoắc Chí Thành và Lý Khe tuy rằng hiện giờ đối với việc Thẩm An Niên thỉnh thoảng lấy mấy thứ đồ kỳ lạ thành thói quen, nhưng vẫn mang theo hứng thú cực lớn với những thứ đó.

 

Thực sự là vô cùng hiếm thấy, những hoa văn tinh mỹ mà xem, ngay cả những từng sách như họ cũng thể đại khái hiểu , chỗ nào hiểu Liễu Văn Thanh cũng sẽ giải thích cho họ.

 

Liễu Văn Thanh và Tiểu Bảo tuy rằng xem hết những quyển sách , nhưng vẫn hứng thú xem thứ hai.

 

Cứ như , thời gian cũng còn quá khó trôi qua nữa. Trận mưa rơi liên tục bảy tám ngày mới chịu ngừng. Những chuyện họ lo lắng xảy , nhưng như một hồi chuông cảnh báo, nhắc nhở họ nhanh ch.óng tăng tốc độ lên.

 

Việc đầu tiên khi mưa tạnh đào sơn động, Thẩm An Niên và Hoắc Chí Thành tới chỗ cũ mang về ít đất sét vàng, tiên tháo cửa xuống, sửa sang bậc cửa cho mới lắp cửa .

 

Sau đó họ c.h.ặ.t thêm một ít cây gỗ chắc chắn và ít cỏ tranh, dự định dựng một cái lán ở cửa động và chỗ mạch nước phun để thuận tiện và dùng nước. Việc khó, hai chỉ mất nửa ngày là thể xong.

 

Hai tiên dùng cây dựng khung cho lán, đó trải cỏ tranh thật dày lên nóc lán là . Thẩm An Niên sợ mưa rơi liên tục, lán cỏ chịu nổi, nên cùng Hoắc Chí Thành lột ít vỏ cây mang về trải lên phía .

 

Dựng lán xong, hai thấy vật liệu còn dư ít, kế hoạch dựng một cái nhà xí. Công trình nhỏ, nhà xí thì dễ dựng, chỉ là việc xử lý chất thải khi đại tiện chút phiền phức.

 

Thế nhưng nhà xí thì thật sự bất tiện. Khoảng thời gian họ lên núi , hễ đại tiểu tiện đều thật xa sơn động, nếu mà giải quyết xung quanh động thì đừng tới việc dã thú theo mùi tìm tới , ngay cả chính họ cũng thể chịu đựng nổi.

 

Tuy nhiên việc thể vội vàng, hai tiên xem xét địa hình một lượt, đó trở về thảo luận một phen.

 

Cuối cùng họ quyết định đào một cái hố sâu bên cạnh nhà xí, hố đào thật sâu, đó đào một đường mương dẫn nối liền nhà xí và hố sâu.

 

Phía mương dẫn sẽ gác các cành cây gỗ, chỉ để một cái lỗ thích hợp, cuối cùng phủ cỏ khô và đất lên .

 

Đến lúc đó nếu đại tiểu tiện, chất thải sẽ rơi xuống mương chảy hố sâu, chẳng cần dọn dẹp. Lúc sử dụng thì thuận tiện, nhưng lúc thực sự là phiền phức, Thẩm An Niên bắt đầu hành động ngay.

 

Bên , Liễu Văn Thanh và Lý Khe cũng để bản rảnh rỗi. Đợi Thẩm An Niên và Hoắc Chí Thành dựng xong lán, họ liền xử lý chỗ cát căn đào đường lên núi đó.

 

Cát căn chia hai loại, một loại là cát rừng, một loại là cát bột.

 

Mèo Dịch Truyện

Ở Thẩm gia thôn, cát căn chỉ các Lang trung dùng t.h.u.ố.c, mà nhà nông cũng đào về, nghiền thành bột để lương thực chính ăn cho no bụng.

 

Lớp vỏ bên ngoài của cát căn trông gần giống rễ cây, nhưng so với rễ cây thì điểm khác biệt, củ to mập mạp, hơn nữa khi bóc lớp vỏ thể thấy phần thịt trắng nõn bên trong.

 

Liễu Văn Thanh và Lý Khe bưng một cái chậu gỗ lớn , múc nước đem bùn đất cát căn rửa sạch từng cái một.

 

Sau đó dùng d.a.o rựa c.h.ặ.t chúng thành từng khối hoặc từng lát mỏng đặt ở cửa động phơi khô. Đáng tiếc là họ cối đá, nếu khi phơi khô còn thể nghiền thành bột để những món ngon khác.

 

Làm những việc tốn sức, cát căn cứng, khi c.h.ặ.t dùng lực lớn. Họ c.h.ặ.t ròng rã hơn nửa canh giờ mới xong, xong cảm thấy cánh tay đều mỏi nhừ nhấc lên nổi.

 

Thế nhưng trời còn sớm nữa, Liễu Văn Thanh nghỉ ngơi một lát bảo Thẩm An Niên lấy một ít sườn heo cùng những đồ ăn khác , y chuẩn nấu cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-chay-nan-doan-tuyet-than-tinh-ta-chi-bao-ve-phu-nhi/chuong-94-mua-tanh.html.]

 

Lý Khe vo gạo nấu cơm, Liễu Văn Thanh thì đem một ít cát căn thái lát bỏ trong nồi, đó cho sườn heo cùng một ít củ cải trắng , thêm nước bắt đầu hầm.

 

Nhà họ hai cái bếp, một bếp đồ cơm, một bếp hầm canh sườn là khéo.

 

Đợi cơm chín, họ cũng xử lý xong các món thức ăn. Lý Khe bên cạnh bếp, chút nóng lòng thử: "Văn Thanh , hôm nay để xào thức ăn cho."

 

Mấy ngày nay đều xuống bếp. Liễu Văn Thanh cũng vì thời tiết quá nóng, hơn nữa trong miệng Tiểu Bảo mọc mụn nhiệt, đau chịu nổi, nên vẫn luôn nấu cơm nước thanh đạm.

 

Tuy rằng những món đó cũng ngon, nhưng đối với một thích ăn cay như Lý Khe mà , thanh đạm quá mức cũng chẳng khác gì ăn. Đệ nhịn mấy ngày, hiện giờ thấy Tiểu Bảo khỏi hẳn nên mới đưa yêu cầu .

 

bây giờ mới tự nguyện cầm chảo. Liễu Văn Thanh đương nhiên tâm tư nhỏ của , nãy ánh mắt Lý Khe chỉ một liếc về phía những trái ớt đỏ rực trong giỏ rau.

 

thì họ cũng bấy nhiêu ngày ăn cay , hôm nay còn hầm thêm canh tính mát, ăn một chút đồ cay cũng , nên y đồng ý.

 

"Được, nhưng chỉ một hai món cay thôi, vẫn nên chú ý một chút thì hơn."

 

Liễu Văn Thanh đổi vị trí với , chuyển sang đốt lửa. Y thấy nồi canh bên sôi sùng sục thì liền rút bớt củi trong bếp để lửa nhỏ cho canh hầm kỹ.

 

Lý Khe liên tục gật đầu: "Đệ chỉ xào một món cay là ."

 

Sau đó đem hết mười phần tài nghệ nấu nướng của , xào vài món thức ăn. Tiểu Bảo cũng là một đứa trẻ thích ăn cay, ngửi thấy mùi ớt vội vàng dắt theo Tiểu Thang Viên chạy tới.

 

Nhìn món nấm rừng xào ớt đỏ rực thơm lừng, hai đứa nhỏ đều vui vẻ. Liễu Văn Thanh gọi bọn Thẩm An Niên về dùng cơm, khi họ về thấy định, liền múc cho mỗi một bát canh đầy thịt.

 

"Canh dùng để thanh nhiệt, uống nhiều một chút, đồ cay thì đừng ăn quá nhiều, cẩn thận mọc mụn nhiệt đấy."

 

Câu là dành cho Tiểu Bảo. Ở đây ngoại trừ Lý Khe và Tiểu Bảo thích ăn cay , những khác đều bình thường, ăn gì cũng kén chọn.

 

Đặc biệt là Tiểu Thang Viên, lẽ đây là duy nhất ở đây thể ăn cay.

 

Tiểu Bảo gắp một miếng cát căn hỏi: "Cha ơi, đây là cái gì ạ?"

 

Tiểu Bảo từng ăn thứ nên tò mò hỏi.

 

"Đây là cát căn, lúc con ăn cẩn thận, nhả bã chứ đừng nuốt hết nhé." Liễu Văn Thanh chỉ múc cho hài nhi một miếng.

 

Tiểu Bảo bỏ cát căn miệng chậm rãi nhai, hương vị gì đặc biệt, chỉ một chút vị ngọt thanh nhàn nhạt. Tiểu Bảo ăn quên trả lời Liễu Văn Thanh rằng .

 

Đợi cơm nước xong xuôi, Thẩm An Niên và Hoắc Chí Thành bắt đầu bận rộn. Họ xong nhà xí và mương dẫn, còn việc đào hố, hố những sâu mà còn đào rộng một chút, dù họ cũng sẽ ở đây một thời gian khá dài.

 

Trong nhà còn việc gì , Liễu Văn Thanh và Lý Khe đến báo với Thẩm An Niên một tiếng rằng họ c.h.ặ.t một ít trúc hoặc cây nhỏ gần đây mang về để chuẩn quây một cái sân.

 

"Ta vẫn nên cùng các ngươi thì hơn." Thẩm An Niên cân nhắc một chút, vẫn chút yên tâm.

 

Bởi vì c.h.ặ.t những thứ xuống lưng chừng núi hoặc sang mặt bên của ngọn núi, cách tuy xa nhưng cũng tính là gần, hơn nữa Tiểu Bảo cũng đòi theo.

 

 

Loading...