Trùng Sinh Chạy Nạn: Đoạn Tuyệt Thân Tình Ta Chỉ Bảo Vệ Phu Nhi - Chương 132: Chuẩn bị mở tiệm
Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:06:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về thôn, ngoài dự đoán, con bò mà Thẩm An Niên mua gây một trận chấn động. Mọi đều buông việc đang để chạy đến xem, cứ như con bò là kỳ trân dị bảo phương nào bằng.
Mấy lão nông kinh nghiệm lũ lượt khen con bò mua khéo, thần thái, nuôi lớn thêm chút nữa sẽ là một sức lao động đáng kể.
Có trong lòng toan tính để lân la quen, mượn con bò về dùng, cũng kẻ ghen tị thôi, miệng ngừng những lời mỉa mai chua chát.
Thẩm An Niên nay vẫn mặc kệ lời tiếng , chỉ đợi bọn họ dỡ nông cụ xuống xong liền chào từ biệt thôn trưởng dắt xe bò về nhà.
Thẩm An Niên về đến nhà thì thấy ai, cần nghĩ cũng Liễu Văn Thanh chắc chắn là chịu yên, ngoài đồng .
Hắn tháo chiếc xe kéo lưng bò , mang trong nhà cất kỹ.
Thẩm An Niên định dắt bò lên núi cho nó ăn một bữa no nê, sẵn tiện cắt thêm ít cỏ mang về, nhưng còn kịp thì Liễu Văn Thanh về đến nơi.
"Tướng công, mua bò thật !" Liễu Văn Thanh mừng rỡ reo lên, Tiểu Bảo bên cạnh cũng hào hứng kém, trực tiếp chạy định sờ thử.
" , cũng nhờ thôn trưởng giúp đỡ mới mua giá ."
"Vậy chúng cảm ơn ông đàng hoàng, chuẩn chút lễ vật mang sang nhé?" Liễu Văn Thanh hỏi.
Thẩm An Niên đương nhiên đồng ý. Sau khi bò, tốn chút tâm tư tìm một thợ mộc trong vùng đặt một chiếc cày gỗ.
Sau đó chuyện đơn giản hơn nhiều, công việc đồng áng chỉ vài ngày là xong xuôi. Thẩm An Niên chỉ trồng hai mẫu khoai lang và khoai tây, đất còn thì một mẫu trồng đủ loại rau, chỗ còn đều dành để trồng ớt.
Liễu Văn Thanh hiểu, liền hỏi trồng nhiều ớt như gì, bọn họ ăn cả năm cũng hết ngần .
"Sau định săn nữa, hiện giờ trong nhà tuy bạc tiền vẫn đủ dùng nhưng cũng thể cứ nhàn rỗi mãi mà việc gì, cho nên nghĩ..."
Thẩm An Niên thẳng mắt Liễu Văn Thanh : "Thanh Thanh, chúng đến phủ thành mở một tiệm lẩu ?"
"Chúng ? Mở tiệm lẩu ư? Liệu ? Ngộ nhỡ trong thành thích ăn thì ?" Liễu Văn Thanh thiếu tự tin hỏi , y từng dám nghĩ đến chuyện lớn lao như .
Trong thành bao nhiêu cửa tiệm bán đồ ăn như thế, thể trụ lâu đến chắc chắn hương vị đều chẳng tệ chút nào, thậm chí nơi còn bí phương gia truyền, y thực sự mấy tự tin bản .
"Thanh Thanh, nương t.ử tin tưởng bản , cũng tin tưởng nữa. Khoan hãy đến việc chúng ớt, chỉ riêng phần nước cốt lẩu thôi, bấy lâu nay chúng cũng từng thấy ở cả, đây chính là thứ độc nhất vô nhị."
"Đến lúc đó chúng mở một cửa tiệm, thuê thêm hai đại đầu bếp đảm nhiệm việc bếp, chúng chỉ cần nắm giữ công thức nước cốt lẩu trong tay là ."
"Hơn nữa nương t.ử xem, ngày thường ngoại trừ Thang Viên ăn cay , những khác chẳng đều thích ? Ta nghĩ trong thành cũng sẽ thích thôi. Cho dù kiếm tiền cũng chẳng cả, khi chúng cứ yên tâm ở trong thôn canh tác, ?"
Thẩm An Niên thực sự suy tính khá lâu , phu lang của thích nấu nướng, tay nghề cũng ngon, bọn họ thể mở một thực quán."
Thế nhưng phu lang vất vả quá mức. Nếu mở thực quán, tay nghề nấu nướng của , chắc chắn Thanh Thanh là bếp chính. Nếu bận rộn mệt nhọc như thế, dù kiếm tiền chăng nữa, Thẩm An Niên cũng sẽ cân nhắc đến.
Mở tiệm lẩu như thế là nhất, chẳng sợ bí phương rò rỉ ngoài.
Dù thì điều quan trọng nhất của món lẩu chính là nước cốt, mà thứ thể chuẩn sẵn từ , cần lộ mắt khác.
Như bọn họ sẽ cần việc gì cũng đích nhúng tay , chỉ cần nước cốt lẩu, ai cũng thể bắt tay nấu .
Đến lúc đó chiêu mộ thêm hai vị đại sư phụ am hiểu các hệ món ăn khác để thêm vài món đặc sắc. Dựa sự độc đáo và hương vị của món lẩu nhà , tin rằng nhất định sẽ ăn phát đạt.
"Được... thôi, chúng nên báo cho nhóm Thành ca , để họ cũng trồng một ít." Liễu Văn Thanh cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, y cảm thấy những lời tướng công lý.
"Cũng thôi." Thẩm An Niên đáp.
Bọn họ dùng trâu xong liền cho Hoắc Chí Thành và Chu thợ săn mượn , nhân tiện cũng luôn chuyện định mở cửa tiệm, bảo họ thể trồng thêm ít ớt, sẽ thu mua.
Cả hai đều chút kinh ngạc nhưng gì nhiều, Hoắc Chí Thành bày tỏ sẽ dành một hai mẫu đất để canh tác.
Chu thợ săn vốn dĩ bao nhiêu ruộng đất, lương thực thu hoạch chắc cũng chỉ đủ ăn nên tham gia .
Thẩm An Niên đến lúc đó con mồi mà Chu thợ săn săn thể đem bán cho nhà bọn họ, Chu thợ săn một phen cảm tạ thôi.
Đến khi hai họ đem trả trâu, Thẩm An Niên cảm thấy con trâu dường như còn béo lên ít.
Mèo Dịch Truyện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-chay-nan-doan-tuyet-than-tinh-ta-chi-bao-ve-phu-nhi/chuong-132-chuan-bi-mo-tiem.html.]
"An Niên, vị trí cửa tiệm của tìm thấy ? Đã tính kỹ xem sẽ thuê ở ?" Hoắc Chí Thành hỏi.
Gần đây Thẩm An Niên tới nha hạnh trong thành để hỏi thăm xem cửa tiệm nào trống cần cho thuê bán . Vị nha nhân tỏ vẻ khó xử rằng, những cửa tiệm gần đây vẫn xây dựng xong nên chỗ vẫn tin tức gì.
Thẩm An Niên đành thôi, để địa chỉ, dặn nha nhân nếu tin tức về cửa tiệm nào phù hợp thì hãy thông báo cho .
Sau đó hỏi xem trong thành vị sư phụ xây dựng nào đang rảnh rỗi , nhưng chẳng gì bất ngờ, câu trả lời nhận vẫn là cái lắc đầu.
Vừa khỏi nha hạnh định trở về thôn thì tình cờ chạm mặt Lâm Tín đang dẫn theo mấy tuần tra.
"Thẩm , đến phủ thành tới tìm mấy chúng ôn chuyện cũ?" Lâm Tín vỗ vai Thẩm An Niên .
Thẩm An Niên giải thích: "Chẳng sợ Lâm đại ca và bận rộn , nên mới định bụng để một thời gian nữa sẽ tìm các ."
"Dạo đúng là nhiều việc, Thẩm nhất định tới tìm chúng đấy nhé."
Lâm Tín về phía cửa tiệm mà Thẩm An Niên bước , đó là một nha hạnh:
"Thẩm , thấy bước từ nha hạnh, chắc là việc gì , cần giúp đỡ chi ?"
Thẩm An Niên mấy họ, thầm nghĩ đúng , nha nhân bây giờ cách nào tìm đội thi công và cửa tiệm, chừng bọn họ cách đấy chứ. Thế là Thẩm An Niên đem mục đích đến phủ thành kể cho Lâm Tín .
"Hại, cứ tưởng là chuyện gì to tát lắm. Chuyện cửa tiệm cũng đơn giản thôi, trong thành nhiều cửa tiệm đều các vị quý nhân ở đây đặt cả ."
"Tuy nhiên vẫn còn vài căn vì quá nhỏ hoặc hẻo lánh nên vẫn còn để trống, Thẩm xem thử ? Còn về phần đội thi công thì chắc chờ thêm một thời gian nữa."
"Việc ... liệu lỡ dở việc công của các ?" Thẩm An Niên xem, nhưng sợ phiền Lâm Tín và .
"Không , để bảo họ tuần tra , về quan phủ lấy chìa khóa cửa tiệm lát nữa chúng cùng xem."
"Vậy thì đa tạ Lâm đại ca, cũng đa tạ các vị quan gia đây."
Những binh lính khác xua xua tay cần khách sáo, xoay rời .
----
"Đi thôi, Thẩm ." Lâm Tín lấy chìa khóa , gọi Thẩm An Niên đang đợi một bên.
Lâm Tín dẫn xem tổng cộng ba nơi. Có hai chỗ vị trí địa lý khá , đều ở góc đường, chắc chắn lượng qua sẽ đông đúc, chỉ điều diện tích quá nhỏ, đến hai cái bàn cũng chẳng bày nổi, rõ ràng là thích hợp để mở tiệm lẩu.
Thẩm An Niên lắc đầu, thế là Lâm Tín dẫn tới nơi cuối cùng: "Thẩm , đây là nơi cuối cùng ."
Nơi khá hẻo lánh, gần thêm chút nữa thì xem như trong ngõ nhỏ . Ngoại trừ điểm đó , những thứ khác Thẩm An Niên đều ưng ý.
Cửa tiệm rộng rãi, Thẩm An Niên ước tính sơ bộ ít nhất cũng đặt bảy tám cái bàn, hơn nữa phía còn một hậu viện, trong sân còn cả một miệng giếng.
"Lâm đại ca, cho hỏi chủ nhân của nơi là ai ? Nếu thuê thì giá mỗi tháng là bao nhiêu, còn nếu mua đứt thì cần bao nhiêu bạc?" Thẩm An Niên hỏi.
"Thẩm , nơi hẻo lánh như , ăn buôn bán đồ ăn ở đây thì e là bõ bèn gì ." Lâm Tín khuyên nhủ.
"Lâm đại ca, từng câu 'tửu hương bất phạ hạng t.ử thâm' ? Đệ một món ăn mới, tin rằng khi nếm thử đều sẽ yêu thích hương vị cho mà xem."
Lâm Tín thấy dáng vẻ tự tin của như , cũng bất giác nảy sinh lòng tin:
"Nếu Thẩm quyết định như thì cũng khuyên thêm nữa. Chủ nhân cũ của nơi t.ử nạn trong trận hồng thủy, hiện tại nơi thuộc quyền quản lý của quan phủ."
"Bởi vì nơi khá hẻo lánh nên giá cả cũng thấp hơn những chỗ khác một chút. Tiền thuê mỗi tháng là mười lăm lượng bạc, thuê từ nửa năm trở lên, còn nếu mua đứt thì cần bốn trăm hai mươi lượng."
Thẩm An Niên xong trong lòng ý mua , tuy nhiên vẫn : "Lâm đại ca, thể chờ một ngày ? Để về bàn bạc với phu lang một chút mới quyết định."
Lâm Tín tỏ vẻ thấu hiểu, dù cũng bỏ một tiền lớn như , chắc chắn là suy nghĩ cho kỹ, liền lập tức đồng ý.
"Không , Thẩm cứ từ từ suy nghĩ, nơi ước chừng trong thời gian ngắn cũng chẳng ai tới mua ."
Xem nhà xong, Thẩm An Niên mất thời gian của Lâm Tín, cũng đang vội vàng trở về bàn bạc với phu lang, bèn hẹn với Lâm Tín trưa mai gặp tại đây cáo từ về.