Trùng Sinh Chạy Nạn: Đoạn Tuyệt Thân Tình Ta Chỉ Bảo Vệ Phu Nhi - Chương 125: Thôn Thanh Bình (1)
Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:06:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường , bọn họ ngừng hỏi han kỹ lưỡng, niềm vui sướng khi cả nhà sẽ ở cạnh hiện rõ khuôn mặt mỗi .
Vào đến thôn, gặp hai vị quan binh lúc nãy, Thẩm An Niên dẫn Liễu Văn Thanh và tới chào hỏi một tiếng, đó về hướng nơi bọn họ từng thuê ở khi .
Bọn họ đều thích nơi đó vì sự yên tĩnh, Thẩm An Niên dự định khi nhập hộ tịch sẽ chọn chính mảnh đất đó để dựng nhà.
Hoắc Chí Thành chắc chắn là sẽ dựng nhà ngay sát cạnh Thẩm An Niên, nên gì phiền não.
Chu thợ săn xong dự định của họ thì chút do dự. Một mặt y cũng nhà gần với nhà Thẩm An Niên, mặt khác ở nền đất cũ của khi xưa.
Chỉ là chỗ đó cách chỗ Thẩm An Niên xa, tuy đều ven núi nhưng hướng trái ngược, gặp cũng bộ một quãng đường dài, khiến y nhất thời khó lòng quyết định.
Thẩm An Niên thấy y vẻ mặt ngập ngừng bèn : "Không vội, vẫn còn vài ngày nữa để cân nhắc mà. Huynh cứ theo ý của là nhất, đừng để ý kiến của bọn ảnh hưởng."
Chu thợ săn gật gật đầu.
Đến nơi bọn họ mới nhận , ngôi nhà đó tàn phá nặng nề hơn nhiều so với những nơi khác trong thôn.
Do tựa lưng núi nên khi xảy sạt lở, cả ngôi nhà đất đá từ cao tràn xuống vùi lấp, hiện tại nơi chỉ là một màu bùn vàng.
Nhìn đống đổ nát chất cao như gò đất nhỏ, ban đầu Thẩm An Niên còn tính trong mấy ngày rảnh rỗi sẽ tới đây dọn dẹp sạch sẽ những thứ cần thiết.
Đợi đến khi thể nhập hộ tịch là thể trực tiếp thuê tới giúp dựng nhà ngay.
giờ xem chuyện đó khả quan cho lắm. Thẩm An Niên thì , nhưng nương t.ử của lụng vất vả, xem vẫn nên thuê tới giúp thì hơn.
Hiện tại là thời điểm thiên tai, nhiều vẫn cái ăn, giá nhân công đang ở mức rẻ mạt nhất.
Ước chừng đến lúc đó tiền công chỉ cần bao ngày ba bữa cơm gạo lức là khối tranh đến .
"Coong..." một tiếng chiêng đồng vang lên, theo đó là mấy tiếng liên tiếp. Thẩm An Niên thấy vài nạn dân đang rải rác trong thôn đều về phía đầu thôn.
"Bọn họ gì ?" Liễu Văn Thanh tò mò hỏi.
Thẩm An Niên hiệu cho theo: "Chúng xem thử xem ."
Quan viên ở thành Vị Hà quả thực vẫn còn chán, ít nhất là chèn ép nạn dân việc công.
Những nạn dân phái tới thôn việc mỗi ngày đều thể nhận mấy văn tiền công.
Tuy thù lao nhiều nhưng nạn dân nào cũng đều tích cực. Hiện tại thôn Thanh Bình dọn dẹp phân nửa, ước chừng vài ngày nữa là xong xuôi.
Quan phủ còn tổ chức phát cháo cứu tế mỗi ngày hai buổi sáng và buổi tối.
Mèo Dịch Truyện
Làm thể tiêu hao bớt sức lực của nạn dân, khiến họ thời gian nhàn rỗi sinh nông nổi mà gây loạn, thể nhanh ch.óng khôi phục thôn xóm, quả là một công đôi việc.
Để trở nên quá khác biệt với , Thẩm An Niên cũng dẫn mấy nhà xếp hàng dòng chờ nhận cháo cứu tế.
"Ồ, Thẩm tới nhận cháo đấy . Này, bà lấy cho bát cháo đặc một chút."
Tên quan binh họ Lâm tên là Lâm Tín, thấy Thẩm An Niên đang xếp hàng liền lập tức với đại thẩm đang múc cháo trong lán. Đại thẩm vội vàng .
Dưới sự giám sát của Lâm Tín, đại thẩm đành nhấn cái vá lớn xuống tận đáy thùng, lập tức những hạt gạo lức chìm bên đều múc lên, trong đó còn lẫn ít rau dại.
Bát cháo rau dại múc đầy bát , Thẩm An Niên nhận lấy, cảm ơn đại thẩm sang cảm ơn Lâm Tín.
"Còn mấy nữa, đều là của , bà cũng múc cho họ đầy bát ."
Thẩm An Niên lập tức ngăn : "Đa tạ Lâm đại ca quan tâm, nhưng cần , cứ múc cho họ giống như là ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-chay-nan-doan-tuyet-than-tinh-ta-chi-bao-ve-phu-nhi/chuong-125-thon-thanh-binh-1.html.]
Thẩm An Niên khi chính thức nhập hộ tịch phật lòng những thể sẽ là đồng hương .
Lúc nãy khi Thẩm An Niên nhận bát cháo đầy những hạt gạo lức, cảm nhận sự bất mãn ngấm ngầm từ những nạn dân khác.
Lượng cháo chỉ bấy nhiêu, nếu phần gạo đặc đều dồn hết cho mấy Thẩm An Niên thì những khác sẽ thực sự chỉ còn nước uống loãng như nước lã mà thôi. Chẳng qua vì Lâm Tín ở đây nên họ mới dám lên tiếng phản đối.
Đại thẩm thì dừng tay về phía Lâm Tín. Nếu múc ít gạo cho bọn họ, lát nữa phần cháo còn dư bà sẽ ăn phần đặc hơn một chút.
"Cứ theo lời ." Lâm Tín phẩy phẩy tay.
"Vâng, quá." Đại thẩm vội vàng đáp lời, chỉ sợ Thẩm An Niên sẽ hối hận, động tác tay cũng nhanh hơn hẳn.
Thấy vẻ mặt vui của Lâm Tín vì từ chối, Thẩm An Niên vẫn giải thích một câu, dẫu Lâm Tín cũng là ý nên mới như .
Hắn bước đến bên cạnh Lâm Tín, hạ thấp giọng :
"Đa tạ ý của Lâm đại ca, tiểu nhận tình cảm của , chỉ là định cư ở đây, nhiều chuyện cần suy xét kỹ lưỡng hơn, mong lượng thứ."
Nghe Thẩm An Niên giải thích xong, sắc mặt Lâm Tín mới hòa hoãn đôi chút. Lúc nãy khi từ chối, y thực sự cảm thấy đang tự chuốc lấy nhục.
Nghĩ y vốn là binh lính ở phủ thành, ngày thường ngoại trừ các bậc quyền quý, ở chốn phố thị y luôn khác tâng bốc, nể trọng.
Khó khăn lắm mới một chủ động giúp , mà đó từ chối, y thể cảm thấy bất mãn cho .
Thẩm An Niên vẫn luôn quan sát sắc mặt của y, thấy sắc mặt y khá hơn, cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tuy Lâm Tín chỉ là một tiểu binh ở phủ thành, nhưng dù nhỏ đến y cũng là của quan phủ, hưởng bổng lộc triều đình. Tục ngữ câu: "Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi", nhất định giữ mối quan hệ cho thật .
"Lâm đại ca, để tạ , đợi hai ngày tới tiểu và Chu sẽ lên núi săn mấy con gà rừng, mời cả Triệu đại ca cùng đến nếm thử, thấy thế nào?"
Lâm Tín liền động lòng. Mấy tháng nay thiên tai liên miên, dù y theo đại nhân, miễn cưỡng thể ăn no nhưng cũng lâu lắm nếm mùi thịt.
Sau khi đến thôn Thanh Bình, vì phép tự ý rời , cho dù trong núi đồ rừng thì bọn họ cũng chẳng thể nào bắt .
"Ồ? Thẩm còn bản lĩnh ?"
"Trước tiểu và Chu đều là thợ săn, cũng chỉ là dựa nghề để kiếm sống mà thôi." Thẩm An Niên trả lời.
Lâm Tín tấm tắc khen lạ. Nhìn dáng vẻ hai , Chu thợ săn là thợ săn thì chẳng gì lạ.
Thẩm An Niên giống cho lắm. Nếu khoác lên bộ trường bào, Lâm Tín còn tưởng là một vị thư sinh phong độ ngời ngời.
"Vậy và lão Triệu sẽ đợi con mồi của đấy." Lâm Tín nhận lời.
"Vậy Lâm đại ca cứ bận việc , tiểu phiền nữa." Thẩm An Niên cáo từ.
Hắn đến bên cạnh Liễu Văn Thanh, đưa bát cháo phía : "Mọi ai ăn no thì chỗ vẫn còn đây."
Vì lúc nãy Thẩm An Niên từ chối, nên bát của mấy chẳng mấy hạt gạo, chỉ là nước loãng, Thẩm An Niên sợ bọn họ ăn đủ no.
Thấy đều lắc đầu, Thẩm An Niên đành tự uống hết bát cháo.
Cháo nấu ngon, lẽ vì vội vàng nên gạo còn nở hết, vẫn còn cứng.
Gạo thô vốn dĩ khó ăn, cộng thêm việc nấu kỹ khiến Thẩm An Niên cảm thấy khó nuốt, đoán chắc là Tiểu Bảo và Thang Viên cũng chẳng ăn bao nhiêu.
Tuy nhiên, là lãng phí lương thực, nên vẫn cố uống hết bát cháo đó.
...